Bởi vì bà ngoại đang gọi tôi trong nhà.
“Khương Hòa!”
“Con có chịu thu dọn cặp sách không hả?”
“Ngày kia là đi rồi, mà đồ đạc vẫn bày bừa cả căn phòng!”
Tôi vội vàng chạy vào.
Trên giường chất đầy đồ đạc.
Quần áo thay.
Khăn mặt.
Đồ dùng học tập.
Cốc nước.
Bà ngoại h/ận không thể nhét cả nửa cái nhà vào trong vali của tôi.
“Tất mang thêm vài đôi.”
“Quần áo đừng giặt chung với người khác.”
“Tiền phải cất kỹ.”
“Buổi tối nhớ đắp chăn cẩn thận.”
Tôi vừa nghe bà m/ắng, vừa dọn dẹp ngăn kéo.
Dưới cùng là cuốn vở bài tập cũ đã ố vàng.
Tôi sững người.
Lật mở trang đầu tiên.
“Còn 365 ngày nữa mẹ đến đón con.”
Lật tiếp.
364.
363.
318.
Còn nửa năm nữa.
Đợi nghỉ hè.
Từng trang, từng trang một.
Toàn là những ngày tháng tôi đã chờ đợi.
Bà ngoại giục ở phía sau.
“Cái cuốn vở rá/ch này còn giữ lại làm gì?”
Tôi cúi đầu nhìn rất lâu.
Sau đó nhẹ nhàng x/é những trang viết đầy những ngày tháng đếm ngược phía trước ra.
Vo tròn lại.
Ném vào giỏ giấy vụn.
Cuốn vở còn lại vẫn còn hơn một nửa là giấy trắng.
Tôi cầm bút lên.
Viết vào trang mới.
Ngày 1 tháng 9.
Nhập học trường cấp hai số 1 huyện.
Viết xong, tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
Chạy ra bên bồn nước.
Chiếc cốc tráng men cũ kỹ vẫn ở đó.
Bên trong cắm hai chiếc bàn chải.
Chiếc bàn chải màu xanh của bà ngoại.
Và chiếc bàn chải màu hồng đã toe lông của tôi.
Tôi nhìn hai giây.
Rút chiếc bàn chải cũ ra ném vào thùng rác.
Sau đó lấy từ trong cặp ra chiếc bàn chải mới m/ua hai hôm trước.
Màu xanh lá cây.
Do chính tay tôi chọn.
Bà ngoại lại bắt đầu gọi trong nhà.
“Khương Hòa!”
“Con đến đây!”
Tôi nhét bàn chải vào túi hành lý.
Quay người chạy trở về phòng.
Trước đây tôi luôn nghĩ.
Khi nào mẹ mới đến đón mình.
Sau này mới biết.
Có những con đường, không cần đợi ai đến đón.
Chính bản thân tôi cũng có thể tự bước đi.