"Được."
"Thứ hai, sau này mẹ anh đến, việc gì cần giúp thì em giúp, nhưng anh phải cùng làm. Đừng có nghĩ anh ngồi ghế sofa vắt chân chữ ngũ, còn mọi việc bẩn thỉu nặng nhọc đều đổ lên đầu em."
"Được."
"Thứ ba, sau này không được phép nói mấy câu nhảm nhí kiểu 'mỗi người lo mẹ người đó' nữa. Em gả cho anh, mẹ anh chính là mẹ em, anh cũng phải đối xử với mẹ em như mẹ ruột. Đây là sự tương tác hai chiều, không phải đơn phương."
"Được."
"Thứ tư--"
"Còn nữa à?"
"Đón mẹ em từ Tam Á về."
"Hả?" Anh ta ngớ người, "Mẹ em chẳng phải đang chơi rất vui sao?"
"Bà ấy chơi rất vui," tôi đảo mắt, "Nhưng anh có biết tiền khách sạn 80 tệ một đêm mà em đăng ký cho bà là bao nhiêu không? Một vạn hai một tháng. Ba tour du lịch, tám nghìn. Lớp thư pháp, yoga, Pilates--"
"Đợi đã--"
"Còn nghiên mực Đoan Khê, bút lông, mực bốn màu, ba cái váy hoa, hai bộ áo chống nắng, một đôi giày thể thao--"
"Anh... anh..."
"Hai tháng nay em tiêu gần năm vạn rồi. Cái giá cho quy tắc của anh đắt thật đấy."
Sắc mặt Cố Thừa Trạch lúc thì trắng bệch, lúc lại xanh xao.
"Cái đó..." anh ta ấp úng, "Mẹ em... không thể ở thêm vài ngày nữa sao? Dù sao cũng tiêu rồi mà..."
"Muốn em để mẹ tiếp tục ở lại thì được," tôi giơ một ngón tay lên, "Chia đôi chi phí."
"... Được."
"Vậy anh gọi điện nói với mẹ em đi." Tôi đưa điện thoại cho anh ta.
Anh ta nhận lấy điện thoại như thể đang cầm một quả bom nóng bỏng tay.
Lúc bấm số, tay anh ta còn run lên.
"Mẹ... à không đúng, dì ạ--"
Tôi đứng bên cạnh nhìn, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Đầu dây bên kia, giọng mẹ tôi trong trẻo vui vẻ: "Tiểu Cố à? Tìm dì có chuyện gì thế?"
"Dì ạ," Cố Thừa Trạch nuốt nước bọt, "Trước đây là con không đúng, con không nên chê trách việc dì ở nhà chúng con, sau này dì muốn đến cứ đến, muốn ở bao lâu thì ở..."
"Ôi dào không cần đâu," mẹ tôi ở đầu dây bên kia cười hớn hở, "Dì ở Tam Á thoải mái lắm, tạm thời chưa muốn về đâu."
Cố Thừa Trạch: "..."
"À đúng rồi," mẹ tôi bồi thêm một câu, "Niệm An bảo con hứa chia đôi chi phí đúng không? Vậy dì không khách sáo nhé, dì vừa xem được một tour câu cá biển, ba nghìn tám, được không con?"
Khóe miệng Cố Thừa Trạch co gi/ật, quay đầu nhìn tôi, trong mắt viết đầy chữ "Có phải em đã dàn dựng hết rồi không".
Tôi gật đầu với anh ta, giơ ngón tay cái lên.
Anh ta quay lại, giọng khô khốc: "Được... dì vui là được ạ."
"Được rồi! Thế dì cúp máy đây nhé, hẹn mấy bà bạn đi đá/nh bài rồi!"
Cúp máy.
Cố Thừa Trạch trả điện thoại cho tôi, nằm vật ra giường như thể vừa mất nửa cái mạng.
"Niệm An."
"Ừ."
"Sau này anh không dám làm càn nữa."
"Nhớ kỹ câu này đấy."
"Nhớ rồi."
Anh ta lật người, vùi mặt vào gối, giọng nói buồn bã vọng ra:
"... Câu cá biển ba nghìn tám, bà ấy định đi câu cá voi à?"
Tôi bật cười, đ/á anh ta một cái.
"Đó là mẹ vợ anh đấy, c/âm miệng đi."
Anh ta vùi mặt trong gối, vai rung rung, không biết là đang cười hay đang khóc.
Có lẽ là cả hai.
【Chương 9】
Chuyện sau đó ư?
Chân mẹ Cố dưỡng hai tháng, tháo bột, phục hồi rất tốt.
Trong thời gian bà dưỡng b/ệnh, Cố Thừa Trạch kiên trì mỗi ngày nấu một bữa cơm, quét dọn một lần. Kỹ năng nấu nướng từ cấp độ địa ngục dần dần nâng cấp lên mức "tạm chấp nhận được".
Tôi không hề khoanh tay đứng nhìn. Việc cần giúp thì giúp, nhưng không còn là người một mình gánh vác.
Cố Thừa Trạch đã học được cách thái rau, rửa bát, đo huyết áp cho mẹ, nhắc mẹ uống th/uốc. Tuy còn vụng về, nhưng ít nhất là anh ta đang làm.
Mẹ tôi ở Tam Á đến tháng thứ ba mới về-- không phải vì Cố Thừa Trạch giục, mà vì mấy bà bạn đá/nh bài của bà đều về thành phố của họ rồi, bà thấy buồn.
Ngày về, Cố Thừa Trạch đích thân ra sân bay đón.
Xách hành lý, mở cửa xe, trên đường còn hỏi "Dì muốn ăn gì con nấu cho".
Mẹ tôi ngồi ghế sau, nháy mắt với tôi.
Khi mẹ tôi đến nhà ở, Cố Thừa Trạch không còn nhíu mày dù chỉ một lần.
Mẹ tôi nấu ăn nhiều khói? Anh ta lặng lẽ mở cửa sổ thông gió, ăn xong còn nói "Mẹ nấu món này thơm thật".
Mẹ tôi xem tivi tiếng to? Anh ta đeo tai nghe chống ồn, không nói một lời.
Mẹ tôi dậy sớm tập Thái Cực Quyền? Anh ta học theo hai ngày, còn đăng ảnh chụp chung lên WeChat, caption là "Rèn luyện thân thể".
Dưới bài đăng, một đám đồng nghiệp bình luận: "Cậu bị sao thế? Có phải bị ai bỏ bùa rồi không?"
Cố Thừa Trạch trả lời: "Bị cuộc đời dạy cho bài học làm người."
Một buổi tối, mẹ chồng và mẹ tôi cùng ở nhà. Hai bà cụ ngồi trong phòng khách xem tivi, một bà cắn hạt dưa, một bà đan áo len, cười nói vui vẻ.
Cố Thừa Trạch đang rửa bát trong bếp, tôi dựa vào khung cửa nhìn anh ta.
"Cố Thừa Trạch."
"Hửm?"
"Anh có biết lúc đầu khi anh nói câu đó, tại sao em không cãi vã không?"
Anh ta lau tay, quay người nhìn tôi: "Tại sao?"
"Vì em biết, miệng anh nói mỗi người lo mẹ người đó, nhưng trong lòng anh nghĩ là để em tiếp tục hầu hạ mẹ anh, còn mẹ em thì đừng có đến gây phiền phức."
Anh ta không phủ nhận.
"Nếu lúc đó em cãi nhau với anh, anh chỉ thấy em vô lý thôi. Nhưng em làm theo lời anh, thì anh mới biết đ/au."
Anh ta im lặng vài giây, đi tới, kéo tôi vào lòng.
Cằm gác lên đỉnh đầu tôi, giọng trầm xuống: "Niệm An, cảm ơn em đã không trực tiếp ly hôn với anh."
"Nghĩ gì thế," tôi đẩy anh ta ra, "Ly hôn thì thiệt lắm, căn nhà này vẫn còn một nửa của em mà."
Anh ta cười, tiếng cười phát ra từ lồng ngựk, trầm thấp, mang theo sự nhẹ nhõm của người vừa thoát nạn.
"Sau này không dám nữa."
"Ừ."
"Thật sự không dám nữa."
"Biết rồi."
"... Tiền câu cá biển ba nghìn tám đó, em có thể giúp anh thanh toán không?"
"Nằm mơ đi."
Anh ta lại vùi mặt vào cổ tôi, thở dài một tiếng.
Ngoài cửa sổ ánh trăng rất đẹp, tiếng cười của hai người mẹ trong phòng khách hòa lẫn vào nhau, trên tivi đang phát chương trình dưỡng sinh.
Tất cả đều là những chuyện vụn vặt thường ngày, tất cả đều là khói lửa nhân gian.
Nhưng ít nhất từ nay về sau--
Những chuyện vụn vặt trong gia đình này, không còn là một mình em gánh vác nữa.
(Hết toàn văn)