"Giữ nó lại, đừng để nó đi!" Mẹ Triệu Minh lên tiếng, mấy người phụ nữ lập tức túm lấy tôi.

Tôi đang mặc bộ lễ phục Tú Hòa, hành động vốn đã bất tiện, nay lại càng không thể nhúc nhích.

"Cô đã nhận sính lễ của nhà chúng tôi, lại còn đăng ký kết hôn với Triệu Minh rồi, cô chính là người của nhà này. Làm gì có chuyện con dâu không nghe lời mẹ chồng? Mau quỳ xuống dập đầu đi, đừng làm lỡ mất nghi lễ cưới hỏi!"

Mẹ Triệu Minh chống nạnh, nói một cách á/c đ/ộc.

"Sính lễ? Căn nhà của nhà các người là do tôi bỏ tiền ra m/ua, 88 nghìn tệ sính lễ của bà còn chẳng m/ua nổi cái nhà vệ sinh. Bà muốn làm nh/ục tôi sao? Nói cho bà biết, bà chọn nhầm người rồi đấy!"

Tôi rút cây trâm trên đầu xuống, đ/âm mạnh vào bàn tay của người thím hai đang nắm ch/ặt lấy mình.

"Á, gi*t người rồi, gi*t người rồi!" Thím hai hét lên như lợn bị chọc tiết.

"Cô không thiếu tiền, nhưng đừng quên, em trai cô sắp thi đại học rồi." Triệu Minh lên tiếng.

Cha mẹ tôi mất sớm, em trai là người thân duy nhất của tôi.

"Cô cũng biết tôi làm việc ở Cục Giáo dục mà, chỉ cần tôi nói một câu, em trai cô đến tư cách thi đại học cũng không có đâu." Trên mặt Triệu Minh lộ ra nụ cười đắc thắng của kẻ tiểu nhân.

"Thành tích của em trai cô mùa hè này khá nhỉ, đúng là cái loại có tiềm năng thi đỗ Đại học Bắc Kinh. Nếu vì cô mà nó không được học đại học, nó sẽ thảm hại đến mức nào cơ chứ. Nếu chẳng may mắc b/ệnh trầm cảm rồi nhảy lầu t/ự t*, chậc chậc, thật là đáng tiếc làm sao."

Tôi có thể không nghĩ cho bản thân, nhưng nhất định phải nghĩ cho em trai mình.

"Tôi nói này, cô đừng có bướng bỉnh nữa, dập đầu một cái cũng chẳng mất miếng th!t nào đâu." Thím hai lại tới lôi kéo tôi.

Tôi hất tay bà ta ra: "Được thôi, chúng ta nhượng bộ nhau. Tôi sẽ cúi chào vợ cũ của anh, anh phải đảm bảo không gây khó dễ cho người nhà tôi, đồng thời mời giáo viên kèm cặp thêm cho em trai tôi."

"Đồng ý." Triệu Minh chấp thuận.

Mẹ Triệu Minh thấy mục đích đã đạt được, cũng không ép tôi dập đầu nữa, để tôi cúi chào trước bia m/ộ của Cố Hiểu Hà.

Vì chậm trễ quá lâu, anh họ tôi lo lắng gọi điện thoại đến.

"Thanh Thanh, hai đứa đang ở đâu đấy? Nghi lễ sắp bắt đầu rồi, người dẫn chương trình đang thúc giục kìa."

Triệu Minh nháy mắt với tôi, tôi cố tỏ ra bình thản đáp: "Chúng tôi đến ngay đây."

Đến nơi tổ chức lễ cưới, tôi tìm cơ hội nói nhỏ vài câu với anh họ, sau đó đưa cho em trai vài địa chỉ và số điện thoại.

"Triệu Minh, đồ khốn kiếp, anh dám b/ắt n/ạt tôi, tôi nhất định sẽ khiến anh mất mặt trước tất cả mọi người. Chẳng phải là tình thâm nghĩa trọng với vợ cũ sao? Hôm nay sẽ để mọi người chiêm ngưỡng sự thâm tình của anh."

Tôi và Triệu Minh quen nhau qua mai mối, ai cũng biết trong thị trường mai mối, muốn tìm được một người đàn ông bình thường, làm trong biên chế, cao 1m80, ngoại hình đoan chính thì x/ác suất chẳng khác nào sao Hỏa đ/âm vào Trái Đất.

Ngoài ra, Triệu Minh còn có bằng thạc sĩ trường 211, tôi lập tức bị mê hoặc.

Mặc dù quê anh ta ở nông thôn, mẹ không nghề nghiệp, trong thành phố cũng không có nhà, nhưng tôi chẳng hề bận tâm, dù sao điều kiện kinh tế của tôi tốt hơn anh ta nhiều, coi như bù trừ cho nhau.

Sau khi x/ác định qu/an h/ệ, anh ta mới nói với tôi là anh ta còn có một đứa con trai.

"Nhưng con trai tôi còn nhỏ lắm, chúng ta cưới nhau rồi cô chính là mẹ nó, nó cũng sẽ không nhớ mẹ ruột của nó đâu." Triệu Minh an ủi tôi.

Tôi tin lời anh ta, sau đó theo những lời gợi ý vòng vo của anh ta, tôi m/ua xe cho anh ta, rồi để anh ta và mẹ anh ta dọn vào căn nhà nhàn rỗi của tôi.

Không ngờ ngay ngày cưới, anh ta lại bày ra cái trò quái đản này.

Khúc nhạc đám cưới chậm rãi vang lên.

Nghi lễ bắt đầu rất nhanh, tôi thay váy cưới, khoác tay Triệu Minh đang mặc vest chậm rãi bước vào đại sảnh.

Mẹ Triệu Minh và những người họ hàng nữ dưới đài đều nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu.

Tôi cố nhịn sự buồn nôn và ham muốn ra tay, đứng trên bục tương tác với Triệu Minh, nghe người dẫn chương trình đọc những bài phát biểu cưới hỏi sáo rỗng.

Ngay khi nghi lễ sắp đi đến hồi kết, anh họ tôi cuối cùng cũng xuất hiện.

Anh ấy kéo một chiếc xe đẩy nhỏ, bên trên phủ một tấm vải đỏ.

Anh họ tôi lên bục, gi/ật lấy micro của người dẫn chương trình, vỗ vỗ vào micro nói: "Alo! Alo! Chào mọi người, tôi là Hạ Đại Hà, anh trai của cô dâu. Hôm nay là ngày đại hỷ của em gái và em rể tôi, tôi có một món quà đặc biệt muốn dành tặng cho em rể."

Triệu Minh ngơ ngác, hạ thấp giọng nói với tôi: "Giở trò gì thế?"

Anh tôi kéo xe đẩy nhỏ lên bục, lật tấm vải đỏ ra: "Tèn ten ten tèn~

Những người bên dưới nhìn thấy, đều đồng loạt kinh ngạc.

"Không phải chứ, ông anh này bị b/ệnh à, ai lại đi đám cưới tặng thứ này cơ chứ."

"Trời ơi, cái quái gì thế này!"

Ngay chính giữa sân khấu, đặt vững chãi một tấm bia m/ộ.

"Mẹ kiếp, làm cái trò gì vậy! Anh tặng cái này có ý gì?" Sắc mặt Triệu Minh thay đổi.

"Hôm nay, ngày đại hỷ em gái tôi cưới, Triệu Minh lại kéo em gái tôi đi dập đầu trước vợ cũ của hắn!"

Giọng anh tôi đầy kích động, âm thanh vang dội khắp đại sảnh.

Đám đông bên dưới xôn xao: "Sao có thể thế được? Làm gì có ai hành xử như vậy?"

"Nói đi cũng phải nói lại, em rể tôi là người có học thức, người có học thức trọng tình trọng nghĩa nhất, chắc là vẫn không quên được vợ cũ, nên tôi đã mang bia m/ộ của vợ cũ hắn tới đây. Thay vì để hắn miễn cưỡng cưới em gái tôi, chi bằng để hắn sống cả đời với tấm bia m/ộ này đi!"

"Mày nói nhảm gì đấy? Cút xuống cho tao!"

Mẹ Triệu Minh định lao lên bục, nhưng bị những người anh em do anh tôi dẫn đến chặn lại.

Anh tôi tuy không phải đại phú đại quý, nhưng có mở một xưởng điêu khắc, nuôi hàng trăm công nhân trong xưởng. Anh ấy kể lại chuyện của tôi cho mọi người nghe, lập tức có hơn mười anh em chạy tới ngay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Không Thoát Khỏi Thiên Giáng

Chương 9
Tôi là thanh mai, còn Trình Hạ Nhiễm là trời giáng. Người ta thường nói, tình bạn thuở nhỏ khó mà tồn tại mãi mãi. Tình cảm của tôi với Giang Kỳ cũng vậy, nó chuyển biến quá nhanh đến mức, có thể xem như một khoảng trống lạnh lẽo giữa những bậc thang. Sau một đêm, Giang Kỳ, người vốn kiêu ngạo, bất cần, lại trở nên ngoan ngoãn như một chú cún con cúi đầu kiểm điểm lỗi lầm của mình. Sau này, tôi và Trình Hạ Nhiễm xảy ra mâu thuẫn. Anh ấy nhẹ nhàng nói một câu: " Thẩm Vãn Đường, cậu nghĩ mình là Trình Hạ Nhiễm sao." Vì sợ đắc tội với nhà họ Giang, bố mẹ tôi lập tức chuyển tôi đi. Kể từ đó, tôi như muốn biến mất khỏi thế giới của anh ấy , không dám xuất hiện trước mặt anh ấy một chút nào. Nhưng vài ngày sau, vào sinh nhật của anh ấy, anh ấy đã gõ cửa phòng, ướt sũng và đầy vẻ chật vật, ấm ức: "Cậu quên hôm nay là sinh nhật của tôi rồi sao?"
21.32 K
3 Ôn Chúc Chương 14
5 Oan Miêu Dẫn Hồn Chương 17
12 Sau Lớp Mặt Nạ Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm