Lâm Quốc Đống bị đưa đi. Tội phạm kinh tế. Biển thủ công quỹ. Bị tố cáo.

Những từ này ghép lại với nhau, tôi nghĩ thế nào cũng thấy không đúng.

Lâm Quốc Đống làm kinh doanh mấy chục năm, có thể leo lên vị trí ngày hôm nay, chắc chắn không phải là kẻ lỗ mãng. Chuyện biển thủ công quỹ rủi ro quá lớn, ông ta không giống kiểu người sẽ làm chuyện đó.

Trừ khi là bị người ta gài bẫy.

Hoặc là, đứng ra chịu tội thay cho kẻ khác.

Tôi lau khô chén trà, cất lại vào tủ, rồi đi một vòng quanh bếp, kiểm tra lại nguyên liệu trong tủ lạnh. Bữa trưa nay làm gì, điểm tâm buổi chiều ra sao, canh tối cho bà lão cần bỏ những vị gì, tôi nghĩ từng việc một, sắp xếp từng việc một.

Không phải tôi vô tâm, mà là thói quen tôi hình thành từ trong cung: Càng những lúc lo/ạn lạc, càng phải làm tốt việc trong tầm tay mình.

Trời có sập xuống, chủ tử vẫn phải ăn cơm.

Buổi trưa, Vương Mỹ Lan về. Bà ta mới uốn tóc, còn sơn móng tay màu đỏ, lúc vào cửa trên mặt vẫn còn mang theo nụ cười.

Nhưng nụ cười của bà ta chỉ duy trì được nửa tuần trà, ông Chu gọi bà ta vào thư phòng nói vài câu, khi bà ta bước ra, sắc m/áu trên mặt đã không còn một giọt.

Bà ta không khóc, cũng không làm lo/ạn, chỉ đứng ở hành lang, hai tay nắm ch/ặt quai túi, đ/ốt ngón tay trắng bệch.

Tôi đi ngang qua, không nhìn bà ta.

Nhưng bà ta gọi tôi lại: "Dì Triệu."

Tôi dừng bước, quay người lại.

Đôi môi bà ta r/un r/ẩy, vành mắt đỏ hoe, nhưng không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Bà nhìn tôi, giọng khàn đặc hỏi một câu: "Bà lão... biết chưa?"

"Biết rồi ạ." Tôi đáp.

Bà ta gật đầu, hít sâu một hơi, nén hơi thở đó trong lồng ngựk, nén hồi lâu mới thở ra. Sau đó bà ta đứng thẳng lưng, nâng cằm lên, giẫm đôi giày cao gót "cộc cộc cộc" đi về phía phòng bà lão.

Tôi nhìn theo bóng lưng bà ta, trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác khó tả.

Vương Mỹ Lan này, trước đây tôi luôn thấy bà ta nhiều chuyện, thực dụng, khó gần. Nhưng khoảnh khắc hôm nay, tôi lại nhìn thấy một thứ khác trên người bà ta.

Thứ đó gọi là "cốt cách".

Gả vào hào môn hơn hai mươi năm, hưởng phúc hơn hai mươi năm, khi thực sự xảy ra chuyện, bà ta không khóc lóc, không làm lo/ạn, không ăn vạ, mà là đứng thẳng lưng để đối mặt.

Điểm này, khiến tôi phải nhìn bà ta bằng con mắt khác.

Chiều hôm đó, nhà họ Lâm có rất nhiều người đến.

Đầu tiên là luật sư Trần, một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, mặc vest tối màu, xách cặp tài liệu, nh/ốt mình trong thư phòng với ông Chu nói chuyện rất lâu.

Sau đó là mấy vị phó tổng công ty của Lâm Quốc Đống, ai nấy mặt mày nghiêm trọng, đợi trong phòng khách của ông Chu, ghé tai nhau nói gì đó.

Sau này còn có hai người mặc đồng phục đến. Tôi không chắc họ là ai, nhưng ông Chu dẫn họ vào một căn phòng khác, rót trà rất khách sáo.

Toàn bộ dinh thự nhà họ Lâm, bề ngoài thì lặng sóng, bên dưới lại cuộn trào sóng dữ.

Tôi nên làm việc gì thì làm việc đó.

Điểm tâm buổi chiều vẫn làm, canh an thần của bà lão vẫn nấu, thực đơn bữa tối vẫn soạn.

Chiều hôm đó Hiểu Tình từ trường về. Nó không biết đã xảy ra chuyện gì, còn cười hì hì chạy vào bếp tìm tôi, bảo là muốn học làm bánh quế hoa.

"Dì Triệu, hôm nay dì dạy con làm bánh quế hoa được không? Lần trước dì dạy con quên mất tiêu rồi."

Tôi nhìn gương mặt tươi cười của nó, cô bé hai mươi tuổi, trong mắt đầy ánh sáng, chẳng biết sự đời.

Tôi cười gật đầu: "Được, tiểu thư đi rửa tay trước đi."

Nó vui vẻ đi rửa tay.

Tôi quay người, lấy hũ mật quế hoa còn sót lại từ hôm qua trong tủ lạnh ra, trong lòng thầm thở dài.

Bà lão không cho nói, vậy thì cứ giấu trước đã.

Giấu được ngày nào hay ngày đó.

8.

Khi Hiểu Tình học làm bánh quế hoa, Vương Mỹ Lan vào bếp.

Bà ta đứng ở cửa, nhìn đôi tay Hiểu Tình dính đầy bột, trên mặt cũng dính một vệt, mấp máy miệng như muốn nói gì đó. Nhưng bà ta liếc nhìn tôi đang đứng bên cạnh, lại ngậm miệng lại.

"Mẹ!" Hiểu Tình giơ chiếc bánh quế hoa méo mó trong tay lên, "Mẹ nhìn con làm này! Dì Triệu bảo con tiến bộ hơn lần trước rồi!"

Vương Mỹ Lan gượng cười, nụ cười gượng gạo đến mức tôi không nỡ nhìn: "Tốt lắm. Hiểu Tình, con làm bánh xong... vào phòng mẹ một lát, mẹ có chuyện muốn nói với con."

"Chuyện gì ạ? Nói luôn bây giờ đi."

"Bây giờ... không tiện." Vương Mỹ Lan liếc nhìn tôi.

Tôi biết bà ta đang nhìn gì. Bà ta sợ tôi biết quá nhiều, lại sợ tôi biết quá ít. Bà ta muốn nói với Hiểu Tình chuyện trong nhà, lại không biết mở lời thế nào.

Tôi cúi đầu, tiếp tục nhào bột của mình, giả vờ như không nghe thấy gì.

Hiểu Tình làm bánh xong, rửa tay, nhảy chân sáo đi tìm Vương Mỹ Lan.

Tôi dọn dẹp bếp núc sạch sẽ, bưng bát canh an thần cho bà lão lên tòa nhà chính.

Bà lão hôm nay không ngồi ở hoa sảnh, mà nằm nghiêng trên sập, nhắm mắt lại. Khi tôi bước vào, lông mi bà khẽ động nhưng không mở mắt.

"Phu nhân, canh xong rồi ạ."

Bà chậm rãi mở mắt, chống tay ngồi dậy, nhận lấy bát canh. Uống được hai ngụm, bỗng hỏi tôi: "Hiểu Tình về rồi à?"

"Vâng ạ. Chiều nay nói chuyện với phu nhân ở trên lầu, nói hết hơn một canh giờ."

Bà lão cầm bát tay khựng lại: "Mỹ Lan đã nói với nó rồi?"

"Chắc là đã nói rồi ạ." Tôi đáp, "Lúc tiểu thư xuống lầu, vành mắt đỏ hoe."

Bà lão im lặng một hồi, đưa bát canh trả lại cho tôi, thở dài: "Con bé này, từ nhỏ chưa từng trải qua sóng gió gì. Bây giờ để nó biết những chuyện này, không biết là phúc hay họa."

Tôi không tiếp lời.

Bà lão lại nằm xuống, nhắm mắt lại, hồi lâu sau mới nói một câu: "Dì Triệu, bà nói xem, đời người ta, cầu mong điều gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm