Tôi vừa đón sinh nhật tuổi ba mươi, đối với Thẩm Dư Hoài mới hai mươi sáu tuổi mà nói, quả thực là đã già rồi.
Tôi cười gượng: “Già thì già, không sao cả.”
Thẩm Dư Hoài cười ôm lấy eo tôi, thân mật nói: “Vợ anh dù có già thế nào cũng là bảo bối của anh!”
Vừa nói, anh vừa ghé sát lại muốn hôn tôi.
Cảm nhận được d/ục v/ọng nồng ch/áy của anh, tôi lặng lẽ tránh né sự đòi hỏi đó.
“Em mệt lắm, không muốn đâu.”
Thẩm Dư Hoài cũng sững người, rõ ràng là anh không vui, nhưng cố gắng nhẫn nhịn không nổi cáu.
Khi tôi đang rửa bát trong bếp, anh nhận được một cuộc điện thoại.
Sau đó, anh cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế sofa: “Công ty có việc gấp, anh phải đi một chuyến, em đừng đợi anh.”
Buổi tối tắm rửa xong, vừa nằm xuống giường thì điện thoại reo, là một số lạ trong thành phố.
Tôi bắt máy, phía bên kia lại im lặng một hồi.
Tôi tưởng là trò đùa quái đản, vừa định cúp máy thì nghe thấy giọng của Thẩm Dư Hoài từ trong điện thoại.
“Mới một ngày không gặp mà đã nhớ anh đến thế sao?”
Cô gái nũng nịu đáp: “Nghĩ đến việc lát nữa anh phải về nhà dỗ dành bà già kia, em thấy khó chịu quá.”
Một tràng tiếng thở dốc khi hôn nhau vang lên.
Giọng Thẩm Dư Hoài khàn đặc: “Đêm nay không về nữa, lát nữa em đừng có mà xin tha đấy.”
Họ chơi bời đủ kiểu, những lời lẽ phóng túng làm tôi sững sờ.
May mà ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng Thẩm Dư Hoài, tôi đã nhấn nút ghi âm.
Sau đó, tôi tìm ki/ếm số điện thoại này trên mạng xã hội, đúng như dự đoán, chính là con mèo hoang mà Thẩm Dư Hoài nuôi bên ngoài.
Tôi tiện tay nhấn thêm bạn, rất nhanh, cô ta đã chấp nhận.
Rõ ràng là cô ta biết sự tồn tại của tôi, cố ý đến để khoe khoang.
Vừa đến công ty, tôi nhận được bó hoa Thẩm Dư Hoài đặt cho mình, còn có một phần đồ ăn mang về.
Anh gọi điện cho tôi.
“Vợ à, anh bị gọi đi công tác đột xuất, mấy ngày này sợ là không về được, anh đặt món cháo th!t nạc em thích nhất đấy, tranh thủ ăn lúc còn nóng nhé.”
“Ừ.”
Cúp điện thoại, tôi tiện tay lướt xem dòng thời gian.
Quả nhiên cô mèo hoang cũng vừa cập nhật trạng thái, một bữa sáng thịnh soạn kèm dòng chú thích: “Nười tự tay làm bữa sáng cho bạn, chắc chắn là rất yêu bạn.”
Đã từng, tôi cũng tưởng Thẩm Dư Hoài chỉ yêu một mình tôi.
Đồng nghiệp nữ thấy bó hoa trên bàn tôi liền ngưỡng m/ộ không thôi: “Tìm đâu ra ông chồng chu đáo lãng mạn thế này chứ.”
Đúng vậy, trong mắt người ngoài, việc tôi có thể ở bên Thẩm Dư Hoài đã là trèo cao rồi.
Anh trẻ tuổi, cầu tiến trong công việc, không chỉ có tiền mà còn có tương lai.
Nhưng tôi cũng đâu có kém, thời đi học tôi là hoa khôi, thành tích luôn đứng đầu, sau khi tốt nghiệp tôi dựa vào kiến thức chuyên môn vững chắc và nỗ lực để tiến vào tập đoàn lớn, rồi thăng tiến từng bước.
Thấy cô đồng nghiệp cứ mân mê bó hoa không rời, tôi nói: “Thích thì tặng cho cô đấy.”
Cô ấy đầy vẻ ngạc nhiên: “Tổng giám đốc Ôn, chị không đùa đấy chứ?”
Tôi mỉm cười: “Cầm lấy đi, tiện thể giúp tôi vứt luôn phần đồ ăn này.”
Thứ tình yêu giả tạo này, Ôn Tri Hiểu tôi đây không hề hiếm lạ.
Từ những bài đăng thường xuyên trên mạng xã hội của cô mèo hoang, tôi nắm bắt được động thái của họ những ngày qua.
Thẩm Dư Hoài đưa cô ta đến Disneyland, cùng cô ta xem pháo hoa.
Thậm chí còn thuê cho cô ta một căn hộ gần trường đại học.
Tôi không gi/ận dữ, cũng chẳng đ/au buồn.
Mà là lưu giữ lại tất cả bằng chứng ngoại tình của Thẩm Dư Hoài.
Thẩm Dư Hoài liên lạc lại với tôi vào tối ngày thứ ba.
“Vợ à, anh tìm thấy một quán đồ Nhật rất ngon, lần tới đưa em đi ăn nhé.”
Tôi chỉ thấy nực cười, anh vừa mới ăn đồ Nhật với con mèo hoang đó xong, liền nghĩ đến tôi, có phải tôi còn nên cảm động không?
Tôi không vạch trần anh, mà giả vờ ngạc nhiên: “Anh về Hải Thành rồi à?”
Anh khựng lại một chút rồi cười: “Chưa đâu, là đồng nghiệp giới thiệu, muốn đưa em đi nếm thử.”
“Vậy khi nào anh về?”
Giọng anh có chút phấn khích: “Nhớ anh à? Tối nay về liền.”
Tôi ậm ừ một tiếng.
Thực ra trong thời gian Thẩm Dư Hoài “đi công tác”, tôi đã dọn ra khỏi cái gọi là “nhà” đó rồi.
Tôi vẫn còn một căn hộ nhỏ trong thành phố, là món quà bố mẹ tặng khi tôi tốt nghiệp.
Vì vậy, khi Thẩm Dư Hoài hăm hở về nhà mà không thấy tôi, anh có chút nổi cáu.
“Ôn Tri Hiểu, mấy giờ rồi mà em còn chưa ở nhà?”
“Ồ, em đang đi công tác ở tỉnh ngoài.”
Anh nghiến răng: “Sao buổi sáng không nói với anh?”
Đúng vậy, nếu nói từ sáng, biết đâu anh lại phải “đi công tác” thêm vài ngày để ở bên con mèo hoang của mình.
“Chiều nay em mới được sắp xếp đi công tác.”
Anh thở hắt ra, lại hỏi: “Tối mai kịp về không?”
“Sao thế?”
“Anh Cường tổ chức sinh nhật, hẹn chúng ta đi uống rư/ợu.”
Tôi thản nhiên nói: “Nói với anh Cường một tiếng, em không đi được.”
“Ừ.” Giọng Thẩm Dư Hoài không nghe ra vui gi/ận, “Khi nào về thì báo trước cho anh một tiếng, anh đi đón em.”
“Được.”
Đêm đó, con mèo hoang chủ động gửi cho tôi một bức ảnh.
Một con thỏ bông.
Đồ trên giường tôi.
Tôi cố nén sự buồn nôn, lấy bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị từ lâu ra xem lại, rồi chỉnh sửa thêm vài chỗ.
Tối hôm sau, con mèo hoang lại gửi cho tôi một bức ảnh nữa.
Ảnh chụp nhóm bạn của anh Cường, xem ra Thẩm Dư Hoài đã đưa cô ta đi tham gia buổi tụ tập.
Ngay sau đó, cô ta gửi một tin nhắn khiêu khích.
“Chị à, chị nhẫn nhịn giỏi thật đấy.”
Tôi nhếch mép, khoác túi, bước ra cửa.
Thẩm Dư Hoài, không biết lát nữa gặp tôi, anh sẽ có biểu cảm thế nào đây.
Đến quán bar, tôi vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm trước.