Chồng tôi và thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp.
Sau hai năm dây dưa, tôi chọn cách buông tay, mang theo đứa con trong bụng trốn ra nước ngoài.
Năm năm sau, tôi được chẩn đoán mắc u/ng t/hư giai đoạn cuối.
Biết tin chồng cũ vẫn chưa kết hôn với thanh mai, vào thời khắc cận kề cái ch*t, tôi đã gửi con trở về nước.
1、
Ngày thứ hai sau khi tôi qu/a đ/ời, đứa nhỏ cuối cùng cũng đến được trước cổng biệt thự nhà họ Tần.
Sau năm năm phiêu bạt cùng tôi, đây là lần đầu tiên thằng bé nhìn thấy một ngôi nhà xa hoa đến thế.
Quản gia chú ý đến đứa trẻ có vẻ hơi lúng túng bất an này.
Thằng bé đưa lá thư tôi chuẩn bị sẵn cho quản gia.
Trong thư, tôi đã giải thích rõ thân phận của con, hy vọng nhà họ Tần vì tình m/áu mủ mà cưu mang đứa nhỏ.
Thực ra, dù tôi không nói, bất cứ ai nhìn thấy thằng bé cũng sẽ khẳng định đây là con của nhà họ Tần.
Bởi vì thằng bé trông quá giống Tần Hủ.
Thế nhưng, quản gia không dám tự ý đưa đứa nhỏ vào nhà, ông chỉ chuẩn bị chút bánh ngọt và nước cho thằng bé, rồi dịu dàng dỗ dành nó hãy chờ thêm một lát.
Thằng bé rất ngoan, cũng chẳng hỏi lý do, cứ thế ngồi yên trước cổng, từng chút từng chút ăn bánh.
Tôi biết tại sao quản gia không cho thằng bé vào. Ngày trước, việc tôi rời khỏi nhà họ Tần gần như là một cuộc chạy trốn.
Trước khi lên máy bay, tôi còn nghe tin Tần Hủ đã nổi trận lôi đình.
Cả thành phố đều bị lục soát để tìm tung tích của tôi.
Theo lý mà nói, quản gia hoàn toàn có thể đuổi thằng bé đi ngay lập tức.
Chẳng ai biết Tần Hủ lát nữa nhìn thấy đứa trẻ này có trút gi/ận lên nó hay không.
Tôi vô cùng biết ơn vì ông đã cho con một cơ hội.
Giờ đây, tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là không ngừng cầu nguyện Tần Hủ vì chút tình xưa nghĩa cũ mà cưu mang lấy con.
Tôi ở trong hình hài linh h/ồn, lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh con.
2、
Không lâu sau, một chiếc xe chạy đến và dừng lại trước cổng.
Người bước xuống chính là Tần Hủ.
Anh mặc bộ vest màu xám bạc, gương mặt tuấn tú, nhưng khí chất lại lạnh lùng như La Sát.
Tôi chợt hiểu vì sao bao nhiêu tiểu thư hào môn lại lũ lượt muốn gả cho Tần Hủ.
Ngoài cơ nghiệp trăm năm đồ sộ của nhà họ Tần, phần lớn vẫn là sự lạnh nhạt của chính bản thân Tần Hủ, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn phá vỡ lớp vỏ bọc ấy, nhìn thấy dáng vẻ anh vì mình mà chìm đắm.
Thế nhưng sau hai năm chung sống với tư cách vợ chồng, tôi chỉ muốn chạy trốn thật xa.
Người này quá đỗi vô tình, tôi cũng không còn mơ tưởng mình sẽ trở thành ngoại lệ của anh.
Nhưng tôi hy vọng đứa nhỏ có thể.
Tần Hủ chú ý đến đứa trẻ ở cổng, anh dùng ánh mắt hỏi quản gia.
Quản gia cung kính thuật lại mọi chuyện đầu đuôi, còn đưa lá thư tôi chuẩn bị lên.
Tần Hủ đọc lướt qua, xem xong liền nhếch mép cười khẩy rồi x/é nát lá thư.
Chứng kiến cảnh đó, lòng tôi chùng xuống tận đáy.
Đứa nhỏ gi/ận dữ định xông lên nhưng bị quản gia ngăn lại, đành đứng tại chỗ nói lời đe dọa.
"Tại sao ông lại x/é thư của mẹ cháu, ông đền cho cháu đi!"
Tần Hủ đá/nh giá đứa nhỏ: "Ai biết đây là con tôi, hay là nó được cô ta mang th/ai với kẻ khác rồi đem đến bắt tôi đổ vỏ."
Quản gia không đáp.
Ai cũng nghe ra đây chỉ là lời nói gi/ận dỗi của Tần Hủ.
Chỉ riêng gương mặt giống hệt Tần Hủ hồi nhỏ thôi cũng đủ để khẳng định, đây chính là con của anh.
Tôi cảm thấy tuyệt vọng.
Nếu Tần Hủ nhất quyết không nhận, tôi cũng chẳng còn cách nào.
Dù sao tôi cũng đã ch*t rồi.
Nếu không phải vì thế, tôi đã tiếp tục mang con sống ở nước ngoài, vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt Tần Hủ.
"Tùy thôi, đừng có lởn vởn trước mặt tôi nữa, nhóc con."
Quăng lại câu nói đó, Tần Hủ bước vào nhà.
Quản gia nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười với đứa nhỏ vẫn đang nhe răng trợn mắt đứng đó: "Chúc mừng tiểu thiếu gia đã về nhà."
3、
Tần Hủ đã cưu mang đứa nhỏ.
Tin tốt lành này khiến linh h/ồn tôi như nhẹ bẫng, bay bổng hơn mọi ngày.
Quản gia lập tức sắp xếp người giúp việc dọn dẹp một căn phòng, chuẩn bị sẵn quần áo cho con.
Sau hai ngày vất vả, đứa nhỏ vừa đặt lưng xuống đã ngủ thiếp đi.
Nhìn đôi môi chúm chím vì thói quen há miệng khi ngủ của con, tôi theo bản năng muốn đưa tay chạm vào.
Thế nhưng, tôi sững người khi bàn tay xuyên qua cơ thể thằng bé.
Tôi làm như không có chuyện gì xảy ra, thu tay lại, nói chúc con ngủ ngon rồi rời khỏi phòng.
Sau khi vào nhà, Tần Hủ đi thẳng vào phòng sách.
Tôi tưởng anh còn việc công ty chưa xử lý xong, thầm cảm thán anh vẫn là kẻ cuồ/ng công việc như ngày nào.
Ai ngờ, khi tôi vào theo mới phát hiện anh đang sai người điều tra tin tức của tôi.
"Những người mà các người tìm suốt năm năm không ra, hôm nay lại có thể trực tiếp mang một đứa trẻ đến tận cửa cho tôi, các người đang làm cái quái gì vậy?"
Anh cầm điện thoại, gân xanh trên tay nổi lên cuồn cuộn, giọng điệu cực kỳ khó chịu: "Điều tra lai lịch đứa trẻ này cho tôi, cho các người ba ngày, tìm Hạ B/án Mộng về đây, nếu không tìm được thì tất cả đừng làm nữa."
Tôi ngạc nhiên vì hóa ra suốt năm năm qua anh vẫn luôn phái người tìm ki/ếm mình.
Nhưng việc tôi rời đi là do nhà họ Hạ lên kế hoạch và hỗ trợ, tôi cũng cố tình chọn một thành phố hẻo lánh ở nước ngoài để sống ẩn danh.
Cho dù nền tảng nhà họ Hạ không bằng nhà họ Tần, nhưng để họ muốn giấu một người thì cũng không dễ tìm ra.
Hơn nữa, theo tính cách của Tần Hủ, anh cũng sẽ không rầm rộ tìm ki/ếm.
Ngay khi Tần Hủ vừa cúp máy, một cuộc gọi khác lại gọi đến.
Là bạn nối khố của Tần Hủ, Phương Dật Thần.
Người này tính tình phóng khoáng ham chơi, là một công tử bột chính hiệu.
"Nghe nói hôm nay cậu có một đứa con rồi, tận năm tuổi cơ à?"
Qua điện thoại cũng nghe ra vẻ hả hê của đối phương: "Không nhìn ra Tần đại thiếu gia lại hoang dã thế đấy, dám giấu con riêng sau lưng nhà họ Tần, còn để người ta tìm đến tận cửa."
"Hạ B/án Mộng," Tần Hủ nghiến răng nghiến lợi, "là người đàn bà đó."
"Không phải chứ, đúng là con cậu thật à? Tôi cứ tưởng là đến ăn vạ cơ."
"Là con tôi. Chắc là cô ta mang th/ai lúc bỏ đi, trốn năm năm cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Muốn dùng đứa trẻ để khiến tôi mềm lòng, rồi cúi đầu c/ầu x/in cô ta quay lại làm Tần phu nhân sao?" Tần Hủ cười lạnh: "Hừ, lần này chỉ cần cô ta dám xuất hiện, tôi nhất định sẽ bắt cô ta phải trả giá vì dám giở trò lừa dối tôi."