Trong lúc nói chuyện, hắn còn dùng cử chỉ tay chân để diễn tả kích thước.
Đám người cười lớn đầy ám muội.
Sau đó, chúng chậm rãi tiến về phía tôi, hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không.
Trong lúc nói, tay chân chúng vô cùng bẩn thỉu muốn sờ soạng.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tể Tể đã nhanh chóng đứng chắn trước mặt tôi, cảnh cáo gã đàn ông kia phải nói năng tôn trọng hơn.
Cuối cùng, những gã đàn ông đó đều bị bình xịt hơi cay và sú/ng điện của tôi hạ gục.
Tôi về nhà, làm cho Tể Tể một bàn đầy món ngon để khen thưởng con.
Tể Tể rất hiểu chuyện.
Chính vì quá hiểu chuyện nên tôi mới không dám nói cho con biết sự thật.
Sau khi biết cuộc đời mình chỉ còn lại hai tháng đếm ngược, quyết định đầu tiên tôi đưa ra chính là gửi con về nước.
Dù sao thằng bé cũng là con của Tần Hủ.
Tần Hủ và Hạ Vãn Thanh sau khi tôi đi vẫn chưa kết hôn.
Vậy thì Tể Tể chính là đứa con trai duy nhất của Tần Hủ.
Nể tình m/áu mủ, thế nào anh ta cũng sẽ bảo vệ con khôn lớn.
Để tránh cho con sợ hãi, trong hai tháng đó, tôi đã kể cho con nghe rất nhiều chuyện ở trong nước.
Tôi bảo con rằng bố của con rất giỏi, rất giàu có, sẽ bảo vệ con thật tốt.
Tôi tìm ki/ếm ảnh trên mạng, đưa con đi làm quen trước với những người nhà họ Tần.
"Bố siêu giỏi luôn, sau này Tể Tể muốn ăn gì cũng được."
"Mẹ không đi cùng Tể Tể sao ạ?"
Tôi im lặng một lúc, cúi đầu nhanh chóng lau đi những giọt nước mắt đang trào ra, rồi lập tức ngẩng đầu lên như không có chuyện gì, mỉm cười:
"Mẹ tất nhiên phải về rồi, chỉ là mẹ còn có việc phải bận, đợi mẹ bận xong, mẹ sẽ đi tìm Tể Tể được không nào?"
"Dạ được! Mẹ cũng siêu giỏi, bố có giỏi đến mấy cũng không giỏi bằng mẹ!"
Không lâu sau khi gửi con đi, b/ệnh tình của tôi chuyển biến x/ấu nhanh chóng.
Tôi rời khỏi nhân thế sớm hơn mười ngày so với dự kiến.
9、
Tần Hủ và Tể Tể rơi vào cuộc chiến tranh lạnh triệt để.
Trước đây họ còn có thể đứng chung khung hình.
Giờ đây, Tể Tể kiên quyết không xuất hiện cùng Tần Hủ ở bất cứ đâu.
Ngôi nhà vốn dĩ náo nhiệt nhờ sự xuất hiện của con giờ đây cũng trở nên lạnh lẽo.
Một cuộc điện thoại phá tan sự tĩnh lặng.
Là trường học của Tể Tể gọi đến.
Họ nói, Tể Tể đã đá/nh bị thương một đứa trẻ ở trường.
Quản gia đổ mồ hôi hột, vội vàng gọi điện thông báo cho Tần Hủ.
Nhận được điện thoại, sắc mặt Tần Hủ lập tức lạnh đi, ra lệnh cho tài xế lái xe đến trường.
Tôi nhìn vẻ mặt âm u của Tần Hủ, linh cảm thấy điềm chẳng lành.
Hôm nay là ngày đầu tiên Tể Tể đi học sau khi về nước, tôi đương nhiên đi theo, và cũng tự nhiên chứng kiến toàn bộ sự việc.
Đó là mấy đứa trẻ đối diện, chúng đùa nghịch vây quanh Tể Tể vừa chuyển đến lớp, giọng trẻ con trong trẻo không ngừng lặp lại rằng tôi là một người đàn bà đê tiện, cư/ớp mất Tần Hủ, rồi sinh ra cái loại tạp chủng như nó.
Lời lẽ á/c đ/ộc đến mức không dám tin lại phát ra từ miệng một đứa trẻ.
Ban đầu, Tể Tể chỉ liên tục phản bác là không phải.
Sau đó, đứa trẻ cầm đầu bắt đầu nóng nảy.
Nó xô đẩy Tể Tể, nói rằng đây là chính tai nó nghe người nhà kể, là sự thật.
Tể Tể tức gi/ận.
Con lao vào vật ngã đứa trẻ kia xuống đất, cả hai lao vào ẩu đả.
Sức lực của Tể Tể rõ ràng lớn hơn đứa trẻ kia rất nhiều.
Chẳng mấy chốc, đứa trẻ kia đã bị đá/nh đến mũi sưng vù, mặt mày bầm tím.
Đám trẻ xung quanh sợ hãi, vội vàng đi tìm giáo viên.
Ngay khoảnh khắc giáo viên gọi điện thoại, tôi biết Tể Tể gây họa rồi.
Chạy sang nhìn Tần Hủ, quả nhiên tâm trạng anh ta vô cùng tệ.
Tôi muốn giải thích với anh ta.
Nhưng anh ta lại chẳng nghe lọt tai một chữ nào.
Khi Tần Hủ đến trường, phụ huynh của đứa trẻ kia đã có mặt ở đó.
Đó là một người họ hàng xa của nhà họ Hạ.
Ả ta đang chỉ trỏ vào Tể Tể mà m/ắng nhiếc điều gì đó.
Tể Tể cúi đầu, bĩu môi đầy tủi thân.
Vừa nhìn thấy Tần Hủ đến, con lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay sau đó, con bị Tần Hủ t/át một cái thật mạnh.
Đầu con nghiêng sang một bên, gò má lập tức đỏ ửng sưng tấy.
Tôi hét lên: "Anh đi/ên rồi sao, Tần Hủ!"
Tể Tể bị đá/nh đến ngẩn người.
Biểu cảm của Tần Hủ vô cùng khó chịu: "Giả vờ chưa được mấy ngày, đến trường đã lộ nguyên hình rồi à? Đúng là có mẹ nào con nấy, có thể bớt gây rắc rối cho tôi được không, nhóc thật sự nghĩ nhà họ Tần sẽ mãi bảo vệ nhóc sao?"
"Dù Hạ B/án Mộng có nhồi nhét cho nhóc cái gì, thì nhớ kỹ cho tôi, không nghe lời thì chỉ có cút đi."
"Đi thì đi! Ông nghĩ tôi muốn ở đây lắm chắc? Là mẹ bảo tôi đợi mẹ đến đón nên tôi mới ở đây, ông dựa vào cái gì mà nói tôi như thế, nói mẹ như thế."
Tể Tể tức gi/ận quay đầu lại, tôi thấy khóe miệng con rớm m/áu.
Con vừa khóc vừa nói: "Họ ch/ửi mẹ trước, ch/ửi con trước, ông dựa vào cái gì mà vừa đến đã đá/nh con."
"Nó làm việc x/ấu, mẹ nó đến là bảo vệ nó ngay. Ông vừa đến đã đá/nh con, mẹ nói ông sẽ bảo vệ con, hoàn toàn không phải như vậy! Ông không phải bố của con, bố của con sẽ không đá/nh con, con muốn tìm một người bố biết bảo vệ con!"
"Nhóc nói, họ ch/ửi nhóc và Hạ B/án Mộng sao?" Tần Hủ nhạy bén nắm bắt trọng tâm: "Họ ch/ửi thế nào?"
"Ch/ửi mẹ là đàn bà đê tiện, ch/ửi con là tạp chủng! Ông vui rồi chứ? Nếu con là tạp chủng, vậy ông là cái gì!"
Tần Hủ không quan tâm đến đứa trẻ đang nức nở.
Anh nhìn về phía giáo viên và phụ huynh đang đứng bên cạnh, ánh mắt đầy áp lực.
Phụ huynh kia cười gượng gạo, bước ra giải thích: "Một đứa trẻ năm sáu tuổi thì biết cái gì chứ, đều là nó nói bậy cả thôi."
Tể Tể đang khóc, tai con nghe rõ mồn một.
Con lập tức phản bác: "Con không nói bậy! Những người xung quanh đều nghe thấy cả."
Tần Hủ quét mắt một vòng, cuối cùng dừng lại ở kẻ cầm đầu đang trốn sau lưng phụ huynh.
"Kiểm tra camera."
Nhìn thấy cảnh những đứa trẻ đùa nghịch trên camera, sắc mặt phụ huynh và giáo viên trắng bệch.
Tần Hủ cười lạnh: "Quả là một đứa trẻ vô tri, quả là một màn nói bậy nói bạ."
10、
Tể Tể được giải oan.
Tôi đứng bên cạnh chứng kiến mà lòng không khỏi xót xa.