Đích tỷ và Thế tử họ Tạ sắp đến ngày cử hành hôn lễ, nên lên núi dâng hương.
Không ngờ lại gặp phải bọn cư/ớp trên đường.
Thế tử họ Tạ vì bảo vệ đích tỷ mà ngã xuống vách núi, bị thương nặng, thoi thóp cận kề cái ch*t.
Nhà họ Tạ đề nghị xung hỉ.
Thế nhưng đích tỷ sợ rồi.
Nàng không muốn gả cho một kẻ phế nhân, càng không muốn sau này phải sống cảnh góa bụa.
Cha vì chuyện này mà khó xử.
Gả đi, thì hại con gái mình.
Không gả, thì mang tiếng vo/ng ân bội nghĩa.
Ta suy nghĩ hồi lâu, khẽ lên tiếng: “Để con gả đi.”
1
Lời vừa thốt ra.
Đích tỷ như nhìn thấy c/ứu tinh, chạy đến trước mặt ta, nắm ch/ặt lấy cánh tay ta: “Tố Hòa, em nói thật sao?”
Ta gật đầu.
Cha vẫn còn chút do dự: “Nhưng… Thế tử họ Tạ là vì Cẩm Đường mới ra nông nỗi này.”
“Tráo đổi thế này… e là phía nhà họ Tạ khó mà ăn nói cho xuôi.”
Đích mẫu khóc: “Cẩm Đường là đứa con gái duy nhất của chúng ta, con nỡ lòng nào để nó phải sống những ngày khổ sở sao?”
Cha thở dài một tiếng: “Thôi được rồi.”
“Gả người qua đó, chẳng lẽ họ còn có thể trả về cho chúng ta hay sao?”
Cha và đích mẫu vốn là thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng thắm thiết.
Còn tiểu nương của ta, là người bị tổ mẫu cưỡng ép đưa cho cha.
Ta quỳ xuống đất: “Con gái nguyện ý gả đi, nhưng có ba yêu cầu.”
Đích mẫu lau khô nước mắt: “Nói đi.”
“Một, đưa tiểu nương của con đến trang trại để dưỡng lão, vĩnh viễn đừng để bà ấy quay lại.”
“Hai, ghi tên đệ đệ vào dưới danh nghĩa của đích mẫu.”
“Ba, nếu như có một ngày, Thế tử họ Tạ qu/a đ/ời, xin cha mẹ cho con một khoản tiền, để con rời khỏi kinh thành mà sống.”
Đích mẫu không chút do dự: “Được.”
Tiểu nương nghe tin này, tức gi/ận đến mức cầm kim châm lên đ/âm vào người ta.
Miệng không ngừng m/ắng nhiếc: “Đồ con ranh ch*t ti/ệt, đồ lỗ vốn!”
“Vậy mà lại đi giúp người ngoài?”
“Tao có con trai bên cạnh, tại sao phải đến cái trang trại khỉ ho cò gáy nào đó để dưỡng lão?”
“Đệ đệ mày là do tao dứt ruột đẻ ra, dựa vào cái gì mà phải ghi tên dưới danh nghĩa của con tiện nhân đó?”
Ta đẩy bà ta ra.
Bà ta kinh ngạc nhìn ta: “Đảo chính rồi sao, còn dám đá/nh trả?”
Dứt lời, bà ta lao vào muốn đá/nh đ/ấm ta.
Ta cầm chiếc kéo trên bàn, mắt đỏ ngầu nói: “Ba ngày nữa con phải xuất giá rồi, trên người con nếu có vết thương, cha sẽ không tha cho bà đâu!”
Bà ta sợ rồi.
Trừng mắt nhìn ta đầy á/c ý, rồi lầm bầm ch/ửi bới bỏ đi.
Đệ đệ nhỏ thò đầu từ ngoài cửa vào, khẽ gọi ta: “Tỷ tỷ.”
Ta lau khô nước mắt, ôm lấy thân hình nhỏ bé của nó vào lòng dặn dò: “Đến chỗ đích mẫu phải nghe lời, biết chưa?”
Nó gật đầu: “Tỷ tỷ cứ yên tâm.”
2
Hôn kỳ rất gấp gáp.
Ta mặc bộ đồ cưới không vừa vặn, bái đường cùng một con gà trống lớn màu đỏ.
Sau khi lễ thành, ta chính thức gả vào nhà họ Tạ.
Trong động phòng.
Thế tử họ Tạ nằm trên giường, chàng khẽ nói: “Cẩm Đường, uất ức cho nàng rồi.”
“Ta cứ tưởng… nàng sẽ chê bai ta.”
“Là ta đã đá/nh giá thấp nàng.”
“Nàng yên tâm, nếu ta có thể trụ được, nhất định sẽ đối xử tốt với nàng.”
Chàng r/un r/ẩy đưa tay, vén khăn trùm đầu của ta lên.
Chăm chăm nhìn ta: “Sao, sao lại là cô!?”
“Người đâu!”
“Mau gọi người đến đây!”
Nha hoàn, bà vú nghe tiếng chạy vào, khi nhìn thấy gương mặt ta, tất cả đều ch*t lặng.
Đêm đó, náo lo/ạn hồi lâu.
Nhà họ Tạ đến nhà ta đòi lời giải thích.
Cha nói dối rằng đích tỷ bị kinh hãi, sốt cao đến tận bây giờ vẫn chưa lui, sợ nguy hiểm đến tính mạng, nên đã đưa người lên chùa để tĩnh dưỡng.
Nhà họ Tạ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Thế tử họ Tạ tức gi/ận đến run người.
Chàng không màng tất cả mà vùng vẫy đứng dậy, vừa la vừa hét: “Cút!”
“Cút ra ngoài!”
“Thẩm Cẩm Đường đâu?”
“Bảo nó đến gặp ta!”
Người có mặt ở đó, ai nấy đều đỏ hoe mắt, lặng lẽ rơi lệ.
Trừ ta ra.
3
Hầu gia và Hầu phu nhân gọi ta ra ngoài cửa.
“Đã gả đến đây rồi thì như bát nước đổ đi, con cũng thấy tình trạng của Thiếu Quân nhà ta rồi đấy, từ sau khi bị thương, tính tình thất thường, người hầu hạ bên cạnh đã thay đến ba lượt rồi.”
“Ban đầu ta nghĩ nếu Cẩm Đường gả vào, có lẽ có thể an ủi được đôi chút, giờ thì hay rồi, họa vô đơn chí.”
“Ta thấy con cũng là một đứa trẻ tốt, sau này Thiếu Quân đành giao lại cho con vậy.”
“Nếu nó có thể khỏe lại, chúng ta tuyệt đối sẽ không để con phải chịu thiệt thòi.”
Nói rồi, bà tháo chiếc vòng ngọc lục bảo trên cổ tay đeo vào tay ta.
Ta khẽ nhún người: “Phu nhân yên tâm, con dâu nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Dứt lời, ta xoay người quay lại phòng tân hôn.
Vừa bước vào cửa phòng.
Đã thấy Tạ Du mắt trợn ngược, miệng gào thét: “Ai cho phép cô vào?”
Ta coi lời nói của chàng như gió thoảng bên tai.
Tìm một chiếc khăn tay, rồi tìm thêm một dải vải.
Khăn nhét vào miệng chàng.
Dải vải trói ch/ặt tay chàng.
Ngủ rất ngon lành.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai mắt chàng đỏ ngầu, quầng thâm dưới mắt, giọng khàn đặc: “Thẩm Tố Hòa, cô dám đối xử với ta như vậy!”
“Ta sẽ không tha cho cô đâu.”
Ta ngước mắt nhìn chàng: “Không tha cho ta?”
“Đến đứng còn không đứng nổi, dựa vào đâu mà nói lời hung á/c với ta?”
Chàng đi/ên tiết.
Gọi ra ngoài: “Lôi người đàn bà này ra ngoài cho ta!”
“Ta không muốn nhìn thấy cô ta!”
Ta bước đến trước mặt chàng, cúi người xuống: “Thế tử, bớt chút sức lực đi.”
“Bên ngoài đều biết chuyện ta và tỷ tỷ tráo đổi hôn nhân, chàng gh/ét ta, nên dù chàng có la hét thế nào, họ cũng sẽ không vào đâu, càng không đổi ta về.”
“Tỷ tỷ nàng ấy, không cần chàng nữa rồi.”
Tạ Du khóc.
Đến trưa, đại phu đến khám b/ệnh cho chàng.
Hầu phu nhân lo lắng hỏi: “Hôm nay thế nào?”
Đại phu vuốt râu: “Kỳ lạ thật!”