Để c/ưa đổ thái tử gia giới kinh thành, tôi đã xin vào công ty của bố anh ta.
Ba tháng sau, tôi và thái tử gia kết hôn.
Anh ta kết hôn với bạch nguyệt quang của mình.
Tôi kết hôn với bố anh ta.
Ngày thứ hai sau đám cưới, tôi khóc lóc đăng câu hỏi lên mạng: "Mọi người ơi ai hiểu cho nỗi khổ này, tôi bị lừa hôn rồi! Sự trưởng thành, điềm đạm và nho nhã của tổng tài đều là giả vờ cả đấy!!!"
1
Sau khi làm việc b/án mạng đến hói cả đầu mà vẫn bị sa thải không thương tiếc, tôi đã hòa giải với chính mình.
Thế đạo bất công, thay vì làm bản thân kiệt sức, chi bằng đẩy áp lực sang cho người khác.
Tôi không làm nữa.
Tôi quyết định bám đại gia, gả vào hào môn, làm phu nhân quyền quý, từ đó bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Còn phải giáng cho sếp cũ của tôi một cái t/át thật mạnh ngay trên đỉnh cao nhân sinh ấy, để hỏi xem thằng khốn này có hối h/ận vì sau khi vắt kiệt giá trị của tôi còn nhẫn tâm sa thải tôi hay không!
Sáng sớm, tôi trang điểm một lớp makeup "trà xanh" thanh thuần mà vẫn sang chảnh, giả làm đóa bạch liên hoa rồi đến Tập đoàn Lâm thị.
Hai tháng trước, vì công việc, tôi đã từng gặp thái tử gia giới kinh thành - Lâm Gia Lễ một lần.
Khi đội ngũ hai công ty gặp nhau, anh ta đã sững sờ ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy tôi.
Trong các cuộc họp sau đó, anh ta đặc biệt gọi tên tôi, khen ngợi tôi chuẩn bị chu đáo, lúc rời đi trợ lý của anh ta còn nhét cho tôi một tấm danh thiếp.
Nhưng lúc đó lương lậu ổn định, tâm thế làm sự nghiệp đang lên cao, tôi chẳng thèm ngó ngàng gì đến chuyện trèo cao.
Ai mà ngờ được hai tháng sau, khi tôi vừa m/ua nhà, tiền tiết kiệm đã đóng tiền cọc thì lại mất việc.
Khoản n/ợ ngân hàng hơn mười nghìn mỗi tháng sắp không trả nổi nữa rồi.
Thật muốn tự t/át ch*t bản thân lúc đó.
Tôi gửi sơ yếu lý lịch đến công ty công nghệ của Lâm Gia Lễ, nhưng lại bị loại ngay từ vòng đầu.
Không cam lòng, tôi lại gửi đơn vào Tập đoàn Lâm thị.
Tuy Tập đoàn Lâm thị nổi tiếng là ngưỡng cửa cao, nhưng công ty công nghệ của Lâm Gia Lễ lại dựa hơi vào tập đoàn Lâm thị của bố anh là Lâm Tông Trạch, cả hai nằm cùng một tòa nhà.
Đây là khoảng cách gần nhất mà tôi có thể nghĩ ra để tiếp cận Lâm Gia Lễ.
Chỉ là, không ngờ thái tử gia giới kinh thành từ chối hồ sơ của tôi, còn bố anh ta, tức là hoàng đế giới kinh thành lại nhận tôi.
Sau hai vòng phỏng vấn, tôi đã thành công vào làm tại Lâm thị.
Tôi thề, sau khi kết hôn nhất định sẽ hiếu thảo với bố chồng.
2
Bước vào thang máy, tôi hít một hơi thật sâu, quyết định đón ngày làm việc đầu tiên với tinh thần sung mãn nhất!
Chỉ là không ngờ, còn chưa đến bộ phận dự án ở tầng 31, tôi đã chạm mặt Lâm Gia Lễ.
Thang máy đi lên mở ra ở tầng 27, Lâm Gia Lễ nhíu mày bước vào.
Anh ta dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Ngược lại, người trợ lý nam bước vào sau anh ta lại nhận ra tôi và gật đầu chào.
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.
Bố chồng tương lai quả nhiên là quý nhân của mình!!!
Ngày đầu tiên đi làm, câu chuyện Lọ Lem và hoàng tử sắp bắt đầu rồi sao???
Ngay khi tôi định mở lời ôn chuyện, khe cửa thang máy sắp đóng lại bỗng bị một bàn tay trắng trẻo thon dài chặn lại.
Tôi cách bàn tay đó năm mươi phân, và năm giây sau, giấc mộng phu nhân nhà giàu của tôi tan vỡ.
Cửa thang máy từ từ mở ra, một người phụ nữ có gương mặt tinh xảo lao vào, sà vào lòng Lâm Gia Lễ.
Cô ta nghẹn ngào: "A Lễ, anh đừng gi/ận em nữa được không, lúc đó em rời đi là vì bất đắc dĩ mà..."
"Anh từng nói sẽ không bao giờ bỏ rơi em mà..."
Lâm Gia Lễ không nói gì, nhưng đôi lông mày đang nhíu lại của anh ta đã giãn ra.
Lòng tôi lạnh ngắt.
Trợ lý của Lâm Gia Lễ ra hiệu cho tôi, tôi vội vàng theo anh ta bước ra khỏi thang máy.
Cửa thang máy từ từ khép lại.
Lần này không còn ai cản nữa.
Trợ lý giúp tôi bấm thang máy bên cạnh: "Xin lỗi nhé, giờ còn sớm, chắc sẽ không muộn đâu."
Tôi gật đầu vô h/ồn, cố gắng cười tự nhiên: "Xem ra Tiểu Lâm tổng sắp có tin vui rồi."
Ánh mắt trợ lý nhìn tôi có chút phức tạp.
Khi thang máy sắp đến tầng đó, anh ta hạ giọng nói với tôi: "Người đó là bạch nguyệt quang của Lâm tổng, thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau."
Tôi cố tỏ ra không quan tâm: "Vậy thì tốt quá."
Nằm ngoài dự đoán, nhưng cũng là lẽ thường tình.
Việc tốt: Thành công vào làm, khoản n/ợ nhà đã có chỗ dựa.
Việc x/ấu: Vị trí thái tử phi giới kinh thành bay mất.
Kết luận: Người đi làm đừng mơ mộng hão huyền.
3
Tôi dẹp bỏ tư tưởng đi đường tắt, chăm chỉ tập trung vào công việc, quay lại cuộc sống của một con sen làm việc 996.
Vì thành tích ở công ty cũ khá tốt, một tuần sau, tôi được tham gia vào công việc đấu thầu một trong các dự án xây dựng của bộ phận dự án.
Thật là trùng hợp, ở công ty cũ, tôi cũng vừa hoàn thành xong phương án đấu thầu cho dự án này thì bị sa thải.
Giờ đây đã trở thành thành viên nhóm dự án của công ty đối thủ, ngọn lửa phục th/ù trong lòng tôi bùng ch/áy dữ dội.
Chỉ vài ngày nữa là mở thầu, tôi phải giúp Tập đoàn Lâm thị thắng gói thầu này để t/át cho công ty cũ một cú thật đ/au!!!
Buổi tối sau khi ăn chực bữa đêm ở công ty, tôi chuẩn bị gọi xe công nghệ về nhà.
Sau mười giờ tối gọi xe thì được thanh toán tiền cước.
Căn hộ nhỏ tôi mới m/ua nằm ở ngoài vành đai 6, tiền xe đắt lắm đấy!
Thật là mỹ mãn.
Nhưng vừa bước vào thang máy, tôi đã gặp người nắm quyền Lâm thị, đại boss Lâm Tông Trạch.
Trong hồ sơ dự thầu vừa soạn gần đây, phần giới thiệu doanh nghiệp toàn là những thành tích và lý lịch khủng khiếp của người này.
Tôi lập tức lùi ra ngoài, ngước nhìn lên, không phải thang máy dành riêng cho tổng giám đốc à???
Bên trong, Lâm Tông Trạch nhấn nút mở cửa, không để thang máy đóng lại.
Ông nói với giọng ôn hòa: "Vào đi."
Tôi thu lại vẻ mặt kinh ngạc đến lố bịch, treo nụ cười công nghiệp rồi bước vào.
Thang máy đi xuống, tôi vô tình nấc c/ụt một cái.
Sau đó nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Lâm Tông Trạch lên tiếng: "Chất lượng bữa ăn ở căng tin công ty thế nào?"