Lâm Tông Trạch tiếp tục nói: "Năm năm trước, tôi được mời đến trường đại học A để diễn thuyết, cô là tình nguyện viên, lúc duy trì trật tự ở cửa thì bị sinh viên xô ngã, chính tôi đã đỡ cô dậy và gọi người đưa cô đến phòng y tế."
Tôi lập tức hóa đ/á, chuyện này tất nhiên tôi còn nhớ, lúc đó suýt chút nữa là bị giẫm đạp đến ch*t.
Hồi đó là học kỳ hai năm nhất, vì muốn tận mắt nhìn thấy những đại gia thương trường nên tôi đã đăng ký làm tình nguyện viên, kết quả là còn chưa kịp gặp người đã bị thương rồi.
Nhưng khách mời lúc đó rõ ràng là tổng giám đốc tập đoàn Chu thị ở Bắc Thành mà!
Sau này khi tỉnh dậy ở b/ệnh viện, họ cũng nói với tôi là người của tập đoàn Chu thị đã đưa tôi vào viện.
Lâm Tông Trạch giải thích: "Chu thị ở Bắc Thành là sản nghiệp của nhà ngoại tôi, lúc đó tôi còn mang họ mẹ."
"Sau buổi diễn thuyết, tôi còn đến b/ệnh viện thăm cô, nhưng lúc đó cô đang ngủ."
"Tôi đã cho người đổi sang phòng b/ệnh đơn cho cô."
"Lúc rời đi, cô mơ màng tỉnh dậy, túm lấy tay áo tôi, nói cảm ơn ân c/ứu mạng của tôi, đòi kết nghĩa anh em với tôi, còn nói sẽ cho tôi rất nhiều tiền."
Tôi che mặt lại, đúng là x/ấu hổ muốn ch*t.
Lâm Tông Trạch dịu dàng nói: "Những năm qua, cứ cách một khoảng thời gian tôi lại gặp cô, hoặc là trên đường cô vội vã đi bắt xe, hoặc là ở b/ệnh viện cô đang giúp người khác xếp hàng lấy số."
"Giống như sự dẫn dắt của ông trời vậy, tôi luôn có thể nhìn thấy cô trong đám đông ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"Nhưng... Diêu Mộng, những yêu cầu của cô đối với nửa kia, tôi đều có thể cố gắng thực hiện. Chỉ có mỗi điều kiện về tuổi tác là tôi bất lực."
"Chính vì điểm này, tôi mới sợ nếu để thêm vài năm nữa mới xuất hiện trước mặt cô, thì cô sẽ càng không cân nhắc đến tôi."
Người cao cao tại thượng như vậy, lúc này lại ngồi xổm trước mặt tôi, ngước nhìn tôi đầy chăm chú.
Ông ấy hạ mình xuống vị trí rất thấp, thực sự rất khó để người ta không rung động.
Tôi dùng gối ôm che đi một nửa khuôn mặt, ngượng ngùng nói: "Những gì ông vừa nói, đều là những công việc làm thêm em làm hồi đại học."
"Ông chắc cũng nhìn ra được, môi trường sống từ nhỏ của em không được tốt lắm."
"Em đã đi một chặng đường rất dài mới đến được kinh thành để đi học. Ngày đầu tiên đến đây, em đã quyết định phải đứng vững ở thành phố này, sở hữu một ngôi nhà của riêng mình."
"Bốn năm đại học, ba năm sau tốt nghiệp, em giành học bổng quốc gia, đồng thời làm vài công việc làm thêm."
"Sau khi tốt nghiệp lại vượt qua bao cửa ải, vào được công ty cũ của mình."
"Em đã mất bảy năm mới m/ua được cái tổ ấm nhỏ này, vẫn còn n/ợ hơn một triệu tiền v/ay m/ua nhà."
"Đây đã là kết quả của việc em dốc hết sức lực rồi."
"Boss, ông có thể thích em, em thực sự rất vui. Giống như là..."
"Hóa ra một người như em cũng có thể tỏa sáng trong mắt những nhân vật lớn."
"Nhưng em cần một chút thời gian để chấp nhận, cũng cần một chút thời gian để suy nghĩ."
"Hiện tại đối với ông, em chỉ có sự tôn trọng."
Bốn mắt nhìn nhau, tôi nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt ông ấy.
Rõ ràng là một thương nhân nổi tiếng với sự sắc bén, vậy mà lại khiến người ta cảm thấy, mình là người đặc biệt đối với ông ấy.
9
Trong trạng thái mơ màng tiễn Lâm Tông Trạch đi, tôi đóng cửa lại, trượt ngồi xuống sàn.
Trời đất ơi, m/a mị thật!
Tôi mở WeChat, gửi cho cô bạn thân ba tiếng hét thất thanh.
Cô bạn gửi cho tôi đường link liên hệ của b/ệnh viện t/âm th/ần trong thành phố.
Tốt lắm, không phải nằm mơ.
Sáng sớm hôm sau, tôi đang đá/nh răng rửa mặt thì lại nghe thấy tiếng chuông cửa.
Vì quá căng thẳng, tôi nuốt luôn cả kem đá/nh răng vào bụng.
Mở cửa, Lâm Tông Trạch thấy bộ dạng chán đời của tôi thì hơi sững người.
"Tôi đến không đúng lúc à?"
Tôi giơ tuýp kem đá/nh răng trong tay cho ông ấy xem: "Nghe thấy tiếng chuông cửa, vội quá nên nuốt luôn kem đá/nh răng vào rồi."
Lâm Tông Trạch nhận lấy tuýp kem, xem qua thành phần: "Không chứa fluoride, nuốt nhầm một chút cũng không sao."
"Mau đi rửa mặt đi, tôi có mang theo bữa sáng."
Tôi nhường đường ở cửa, ông ấy bước vào.
Dáng người cao ráo ấy có chút lạc quẻ với phong cách trang trí đáng yêu của căn hộ, nhưng lại khiến người ta cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.
Người này thực sự đã khắc sự trưởng thành vào trong xươ/ng tủy, từng lời nói cử chỉ đều toát lên vẻ đáng tin cậy.
Tôi rửa mặt xong, thay quần áo ra ngoài, ông ấy đã bày biện xong xuôi bữa sáng.
"Không biết cô thích ăn gì nên tôi mang theo vài món."
Tôi cắn một miếng há cảo tôm đầy mãn nguyện, ôi chao ngon quá!
Lớn chừng này rồi, đây là lần đầu tiên được hưởng đãi ngộ như vậy.
Lâm Tông Trạch bật cười: "Ăn chậm thôi, lát nữa tôi đưa cô đi làm."
Tôi húp một ngụm cháo, nghiêng đầu nhìn ông ấy: "Nghe nói x/ác suất phú nhị đại ngoài đời thực thích Lọ Lem là bằng không. Câu chuyện Lọ Lem thực ra chỉ là sự ảo tưởng của tầng lớp dưới đáy xã hội mà thôi."
Lâm Tông Trạch đẩy hộp khăn giấy về phía tôi, kiên nhẫn trả lời câu hỏi của tôi: "Khi tài sản tích lũy đến một mức độ nhất định, thì hào môn hay gia đình bình thường trong mắt tôi đều như nhau cả."
Tôi nhìn ông ấy với ánh mắt cạn lời.
Tôi còn tưởng ông ấy sẽ nói mấy lời đường mật kiểu "Em không giống những người khác", "Em có những ưu điểm này khiến tôi rung động", hay "Thiên kim hào môn không bằng em" chứ.
Thật là.
10
Nhờ phúc của đại boss, kể từ khi dọn vào nhà mới, lần đầu tiên tôi biết gara dưới tầng hầm của chung cư mình trông như thế nào.
Hôm nay ông ấy đổi một chiếc xe khiêm tốn hơn, tài xế cũng không đi cùng.
Thấy tôi đầy vẻ nghi hoặc, ông ấy giải thích: "Không muốn người khác làm phiền."
"Chiếc xe này bên ngoài không nhìn thấy bên trong, tôi có thể đưa cô đến tận gara của công ty."
Tôi ngạc nhiên trong lòng, ông ấy thậm chí còn nghĩ đến cả việc tôi không muốn người trong công ty nhìn thấy!
Lâm Tông Trạch mở cửa ghế phụ, đợi tôi lên xe rồi lại cúi người thắt dây an toàn giúp tôi.
Tôi thực sự cảm thấy hơi thụ sủng nhược kinh: "Ông làm thế này khiến em hơi không quen."
Lâm Tông Trạch khựng lại, nghiêng đầu nhìn tôi.