“Hoắc Nhiên, anh có đồng ý lấy Lâm Nghiên làm vợ không?”
Chú rể lập tức trả lời dõng dạc: “Tôi đồng ý, tôi đã muốn cưới cô ấy làm vợ từ 20 năm trước rồi!”
Trên màn hình lớn ở sân khấu, từng khung hình ghi lại những bức ảnh của cô dâu chú rể từ thời mẫu giáo, tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông cho đến đại học đang được trình chiếu, khiến những người bên dưới bàn tán xôn xao: “Đúng là thanh mai trúc mã mà! Thật khiến người ta ngưỡng m/ộ không thôi!”
Phải rồi! Những cặp đôi thanh mai trúc mã có thể đi đến cuối cùng thật sự không nhiều! Nhìn vào ai cũng thấy ngọt ngào! Thế nhưng, chẳng một ai chú ý rằng, trong mỗi bức ảnh đó, thực chất đều có sự hiện diện của một người thứ ba!
Người dẫn chương trình hỏi tôi – cô dâu: “Cô Lâm Nghiên, cô có đồng ý lấy anh Hoắc Nhiên làm chồng không?”
Tôi ngẩng đầu trả lời: “Không đồng ý!”
Người dẫn chương trình vẫn giữ nụ cười trên môi: “Không đồng ý sao?”
Lời vừa dứt, gương mặt người dẫn chương trình cứng đờ. Trong đám cưới, những câu hỏi thế này vốn chỉ là thủ tục lệ thường, sao đột nhiên phong cách lại thay đổi thế này chứ??
Bên dưới sân khấu cũng im phăng phắc. Người dẫn chương trình tưởng tôi nghe nhầm câu hỏi, anh ta hỏi lại lần nữa: “Cô Lâm Nghiên, cô có đồng ý lấy anh Hoắc Nhiên làm vợ không?”
Tôi kiên định trả lời lần nữa: “Tôi, không, đồng, ý!”
Toàn trường lặng ngắt như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Mặt Hoắc Nhiên từ trắng bệch chuyển sang gi/ận dữ: “Nghiên Nghiên, em đừng đùa nữa có được không?”
Tôi nở nụ cười, chỉ là tôi biết nụ cười này chắc chắn rất giả tạo. Tôi dứt khoát bước lên phía trước, lấy chiếc micro từ tay người dẫn chương trình đang ngơ ngác như phỗng đ/á: “Hôm nay, nhân dịp này, tôi – Lâm Nghiên – xin tuyên bố, tôi không đồng ý lấy Hoắc Nhiên!”
“Tôi và nhà họ Hoắc từ nay không còn bất cứ qu/an h/ệ nào nữa. Sau này, mọi người không cần phải nể mặt tôi mà đối xử khoan dung với họ!”
Ông Hoắc đứng bật dậy: “Cho phép con bước chân vào cửa nhà họ Hoắc đã là nể mặt con lắm rồi, con được đằng chân lân đằng đầu đấy à? Nếu vậy thì xuống đi, chúng ta đổi cô dâu ngay lập tức!”
Ông Hoắc thực sự nổi gi/ận. Hôm nay, nhà họ Hoắc đã dốc hết số tiền vốn liếng có được vào đám cưới này, cứ ngỡ sẽ đổi lấy một vị thế cao hơn.
Không ngờ đứa con dâu thường ngày vốn trầm lặng như tôi lại dám giở trò này, ông ta lập tức buông lời không suy nghĩ: “Nhà họ Lâm đâu chỉ có mình con là con gái!”
Hôm nay là lễ đính hôn của hai gia tộc giàu có bậc nhất thành phố M, các tiểu thư danh giá không ngại thời tiết lạnh giá, khoác lên mình những bộ lễ phục đặt may riêng, các công tử ai nấy đều diện vest bảnh bao.
Đây là vinh dự biết bao, cơ hội tốt biết bao, Lâm Nghiên này đang làm cái quái gì vậy?
Bà Lâm cũng nhảy dựng lên: “Đám cưới là do chính miệng con đòi tổ chức, chứ không ai ép buộc con cả. Bây giờ dưới sân khấu có bao nhiêu công tử tiểu thư danh giá, Nghiên Nghiên, con định làm cái gì thế hả?”
Cả nhà họ Lâm và nhà họ Hoắc đều là những gia tộc mới nổi trong hai ba năm gần đây. Ba năm trước, họ còn chẳng có cơ hội được gặp mặt những vị công tử tiểu thư này!
Không tranh thủ cơ hội này để kết giao với đám công tử tiểu thư kia, lại còn bày trò quấy rối ở đây? Đúng là đồ vo/ng ân bội nghĩa!
Tôi nhìn thấy ánh mắt của cả nhà họ Lâm lẫn nhà họ Hoắc, ai nấy đều như những con rồng phun lửa, chằm chằm nhìn tôi như thể tôi là kẻ á/c nhân tội lỗi tày trời!
Hoắc Nhiên đứng trên sân khấu, trong mắt đầy vẻ tổn thương: “Nghiên Nghiên, sao em có thể đối xử với anh như vậy? Đây là đám cưới mà anh đã mong đợi suốt hai mươi năm đấy!”
Lâm Linh, cô em gái kém tôi một tuổi, thậm chí còn trực tiếp bước lên sân khấu, dìu lấy Hoắc Nhiên đang lảo đảo: “Chị, chị quá đáng lắm rồi đấy, sao chị có thể đối xử với anh Nhiên như vậy!”
Tôi lạnh lùng nhìn cảnh Lâm Linh áp sát bộ ngựk đầy đặn của mình vào cánh tay Hoắc Nhiên, còn Hoắc Nhiên thì không hề có chút phản ứng, đủ thấy bình thường hai kẻ này không ít lần làm vậy!
Tôi cầm lấy chiếc bút điều khiển màn hình rồi nhấn một cái: “Đã thích được người khác nhìn các người đến thế, vậy thì chiều thôi! Mời mọi người xem miễn phí một bộ phim có màu nhé!”
“Phim có màu??!!” Tim Hoắc Nhiên thắt lại, không lẽ là loại phim đó chứ?
Hoắc Nhiên rõ ràng đã đoán đúng, chỉ là anh ta không ngờ nhân vật chính lại chính là mình. Màn hình bắt đầu truyền ra những âm thanh mờ ám. Phải biết rằng đám cưới hôm nay được tổ chức tại một khách sạn năm sao.
Không nói đến gì khác, chất lượng dàn âm thanh chắc chắn là cực phẩm. Ngay lập tức, những tiếng động nh.ạy cả.m truyền rõ mồn một vào tai mỗi người có mặt tại đó, ngay cả bảo vệ đứng ở cửa cũng nghe thấy!
Người trên sân khấu lẫn dưới sân khấu đều đổ dồn sự chú ý vào nhân vật chính trên màn hình. Nam chính trên màn hình chính là Hoắc Nhiên – kẻ vừa nói đã đợi đám cưới này suốt hai mươi năm.
Mặt Hoắc Nhiên từ đỏ chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang trắng bệch. Anh ta r/un r/ẩy chân tay chạy đến cư/ớp chiếc bút điều khiển trong tay tôi: “Em mau tắt đi, em làm thế này thì sau này em gái em phải làm sao?”
Tôi ném chiếc bút trong tay cho trợ lý phía dưới: “Các người còn chẳng sợ mất mặt, tôi sợ cái gì?”
Đúng vậy, nữ chính trên màn hình chính là Lâm Linh – cô em gái ruột th!t đang đứng trên sân khấu, kẻ đang h/ận không thể dán bộ ngựk mình vào người chú rể!
Trong màn hình, hai người họ kẻ hôn một cái, người cắn một cái. Lâm Linh thở dốc, còn có tâm trí hỏi: “Là con tiện nhân Lâm Nghiên kia lợi hại? Hay là em lợi hại?”
Hoắc Nhiên vẻ mặt tận hưởng: “Tất nhiên là em lợi hại và thú vị hơn rồi. Bà chị kia của em chỉ là đồ giả tạo. Chúng ta ở bên nhau hai mươi năm, cô ta cũng chỉ cho anh nắm tay một chút.
Cứ nói muốn giữ lại thứ quý giá nhất cho đêm tân hôn, hôn cũng chẳng cho hôn, anh sắp buồn nôn đến nơi rồi. Nếu không phải vì tài năng của cô ta, ai thèm giữ lấy một món đồ cổ lỗ sĩ như vậy!!
Vẫn là em thương anh nhất, sợ anh nhịn đến phát đi/ên, anh muốn làm thế nào thì làm thế ấy!” Những lời phía sau càng là những ngôn từ khó nghe. Những lời này nếu nói trực tiếp trên giường thì chẳng có gì.
Nhưng giờ đây bị phơi bày ra, nam nữ chính lập tức đỏ mặt tía tai, h/ận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống, nhưng có chui xuống cũng chẳng ích gì.
Những người có mặt hôm nay, ngoài cha mẹ hai bên ra, hầu hết đều là người trẻ. Những người trẻ này gần như bao gồm tất cả các công tử tiểu thư danh giá nhất thành phố M!
Những bê bối của hai kẻ này bị phát ra, Hoắc Nhiên còn đỡ, đó chỉ là chuyện phong lưu, còn Lâm Linh với tư cách là một cô gái, con đường bước chân vào hào môn coi như đã bị c/ắt đ/ứt hoàn toàn!