“Tạ tiên sinh, xin hỏi lúc nào tôi nói muốn anh làm bạn trai tôi?”
“Còn nữa, đừng tưởng giả đi/ên là có thể trốn thoát. Tiền th/uốc men 547 tệ, mau quét mã đi.”
Dáng vẻ túng quẫn của Tạ Cảnh Hành khiến màn hình bình luận bùng n/ổ.
【Nam chính yêu đương kiểu này đúng là ăn cơm mềm mà còn đòi làm cao.】
【Nữ phụ cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi. Nam chính này rõ ràng là nhắm vào tiền của cô ấy mà. Kiếp trước ăn sung mặc sướng nhờ nữ phụ, giờ biết tầm quan trọng của cô ấy rồi lại vác cái mặt dày đến c/ầu x/in quay lại.】
【Đây mới là thứ mà phụ nữ hiện đại chúng ta nên xem!】
Khi không khí đang ở mức đỉnh điểm, Thẩm Thanh đuổi tới nơi.
“Thằng khốn nạn, trả tiền cho tao!”
Cô ta liếc nhìn tôi, lửa gi/ận bốc lên ngùn ngụt.
“Được lắm, quẹt thẻ của tao để lấy lòng đàn bà khác, xem tao có x/é nát mặt mày ra không!”
Tôi đứng giữa đám đông trong bộ đồ Didi hoàn toàn mới, vạt áo lấp lánh ánh kim, nhìn là biết hàng mới tinh.
Thẩm Thanh tưởng bộ đồ này là do Tạ Cảnh Hành m/ua cho tôi.
Làm ơn đi.
Những bộ đồ kiểu này, trong xe bảo mẫu của tôi có cả mấy chục bộ.
Chú cún con chắn trước mặt tôi, giải thích rằng Tạ Cảnh Hành làm bẩn quần áo của tôi, ba vạn tệ là tiền bồi thường.
Thẩm Thanh vẫn không tin.
Cho đến khi video giám sát được đưa ra trước mắt, cô ta mới thu liễm lại.
Cô ta trừng mắt nhìn Tạ Cảnh Hành đầy c/ăm h/ận, miệng lầm bầm: “Đồ phá gia chi tử!”
Tạ Cảnh Hành nổi gi/ận đùng đùng.
“Cô nói cái gì?! Ba vạn tệ này, đặt ở kiếp trước, còn không đủ m/ua một đôi giày da của tôi.”
Thẩm Thanh cười khẩy.
“Kiếp trước với chả kiếp này, n/ão anh hỏng rồi à? Tiền quay phim của anh đều là tiền của tôi. Vì anh mà thẻ tín dụng của tôi quẹt đến mức quá hạn rồi.”
Bạch nguyệt quang từng thanh thuần dịu dàng giờ trở nên thực dụng đến thế, Tạ Cảnh Hành nhất thời không thể chấp nhận được.
“Nếu không phải tại cô, tôi đã ở bên Viên Vi Vi từ lâu rồi!”
“Còn không phải tại cô vô dụng, không có qu/an h/ệ, không có mạng lưới. Những minh tinh, diễn viên lớn mà tôi cần liên hệ, cô chẳng giúp được ai cả!”
Thẩm Thanh nắm ch/ặt tay.
Đẩy mạnh vào vai anh ta một cái.
“Trả tiền!”
“Mười bảy vạn tám anh n/ợ tôi, trả hết cho tôi, không được thiếu một xu!”
Thẩm Thanh gào thét đến lạc cả giọng.
Tôi tranh thủ lúc đó lẻn ra ngoài.
Nếu không phải vì Tạ Cảnh Hành cứ dây dưa, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng muốn gặp lại anh ta.
19.
Những sản nghiệp mà ông già giao cho tôi trước đó đang ngày càng phát triển, ông lại tiếp tục giao cho tôi thêm hai dự án nữa.
Nhờ con mắt đầu tư đ/ộc đáo, tôi đã góp vốn vào vài công ty đầy tiềm năng.
Trong chốc lát, tôi ki/ếm được bộn tiền.
Chú cún con vẫn giữ liên lạc với tôi.
Cậu ấy biết tôi thích cảm giác mới mẻ, cứ vài ngày lại tụ tập, giới thiệu cho tôi những gương mặt mới trong giới giải trí.
Tôi hào phóng, nên đám hậu bối trong giới đều rất quý tôi.
Nam thần cổ trang, phật tử thanh lãnh, tiểu sói con ngạo kiều..., phải nói rằng, giới giải trí đúng là một cái hũ nhuộm khổng lồ, kiểu mỹ nam nào cũng có.
Tôi yêu đương ch/áy bỏng, sống một cuộc đời đầy hương vị.
Nhưng tôi vẫn nắm rất rõ tình hình gần đây của anh ta.
Bình luận cập nhật theo thời gian thực, mỗi ngày đều báo cáo cho tôi những thảm cảnh mới nhất của Tạ Cảnh Hành.
Thẩm Thanh đã kiện Tạ Cảnh Hành ra tòa.
Việc quay "Tri Kỷ Thanh Thanh" buộc phải dừng lại.
Số vốn đầu tư ban đầu đều đổ sông đổ biển, Tạ Cảnh Hành gánh trên lưng một đống n/ợ.
Khoản n/ợ khổng lồ buộc anh ta phải từ bỏ giấc mơ đạo diễn của mình.
Anh ta vừa đi làm thuê vừa trốn n/ợ.
Khi bị đám c/ôn đ/ồ cho v/ay nặng lãi dồn vào góc tường, anh ta không có tiền trả. Tên cầm đầu đã bẻ g/ãy một ngón tay của anh ta.
Tạ Cảnh Hành gào thét thảm thiết.
“Các người tha cho tôi, tôi có thể ki/ếm tiền, ki/ếm được tiền tôi sẽ trả các người.”
Đám c/ôn đ/ồ không tin.
Tạ Cảnh Hành r/un r/ẩy lấy điện thoại ra, lật tìm trong album ảnh một tấm hình.
“Các người xem đi, Viên Vi Vi là bạn gái cũ của tôi, trong điện thoại tôi vẫn còn ảnh cô ấy. Tôi gọi cho cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ chuyển cho tôi một khoản tiền lớn.”
Đám đông cười ồ lên.
“Mày cầm mấy tấm ảnh poster mà đòi lừa anh em tao à, mày tưởng bọn tao là trẻ con ba tuổi chắc?”
Chúng nhổ nước bọt vào người Tạ Cảnh Hành.
“Phi! Cũng không xem lại cái đức hạnh của mình là gì, mà dám nhận quen biết Tổng giám đốc Viên!”
“Anh em, đá/nh nó cho tao!”
20.
Ngõ nhỏ tối tăm, Tạ Cảnh Hành nằm rạp trên mặt đất như một con chó ch*t.
Anh ta cố rướn người, cố gắng nắm ch/ặt chiếc điện thoại trong tay.
Nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt, anh ta vừa khóc vừa bấm điện thoại.
“Tút--”
“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi là số không tồn tại!”
Giọng máy móc lạnh lẽo vang vọng khắp con ngõ nhỏ.
Tay Tạ Cảnh Hành khựng lại, anh ta cười ngây dại, từ trong cuống họng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú.