Thẩm Nhu bị đá/nh không chịu nổi, lao đến trước giường c/ầu x/in Bùi Thiếu Hành che chở. Thế nhưng Bùi Thiếu Hành chỉ lạnh lùng hất tay cô ta ra, không còn bất kỳ phản ứng nào nữa.
Lão phu nhân như phát đi/ên, lại kéo cô ta ra tiếp tục đá/nh. Người ngoài thấy bộ dạng đi/ên cuồ/ng của lão phu nhân, không một ai dám lên tiếng ngăn cản. Đột nhiên, lão phu nhân dừng lại, ôm ngựk ngã quỵ xuống.
"Đại phu, mau gọi đại phu vào..."
Lại một phen hỗn lo/ạn, may mà đại phu vẫn đang túc trực ngoài cửa. Sau khi chẩn trị, đại phu kết luận vì con cái liên tiếp xảy ra chuyện, đ/au lòng tổn thương tâm trí, lão phu nhân đã bị trúng gió.
Đạn mạc lúc này đã lác đác không còn mấy:
-- Được rồi, tôi x/ác nhận rồi, nữ phụ thắng.
-- Chê, không giống như dự báo, tôi muốn gửi d/ao lam cho tác giả.
-- Cũng ổn mà, tôi vốn không thích nam chính, quá tra, đây chẳng phải là đáng đời sao.
-- Đúng thế, xem như phim nữ phụ phản công cũng hay mà.
15
Thế gian ai cũng thương hại tôi mới sinh con, phu quân tàn phế, mẹ chồng trúng gió, trong nhà không có người quản sự. Ai mà biết được tôi lại đang sống sung sướng như tiên. Bây giờ không ai có thể đe dọa đến địa vị của tôi nữa.
Thẩm Nhu và Bùi Thiếu Hành chẳng phải là chân ái sao? Vừa hay hắn cần người chăm sóc tận tình. Tôi sắp xếp cho Thẩm Nhu túc trực chăm sóc Bùi Thiếu Hành, bất kể là đút cơm lau người, hay giặt giũ ga giường dính đầy phân thải, đều không được mượn tay người khác.
Bùi Thiếu Hành vì tàn phế mà trở nên nóng nảy dễ gi/ận, hở chút là m/ắng người, còn ném bát th/uốc vào người Thẩm Nhu đang chăm sóc mình. Thẩm Nhu không chịu nổi ba ngày đã bỏ trốn.
Nghe nói cô ta trốn về Thẩm gia, khóc lóc c/ầu x/in tha thứ, rồi bị Thẩm phụ gả cho một vị cấp trên bụng phệ b/éo ngậy làm tiểu thiếp thứ mười hai. Bùi Thiếu Hành nghe tin này cũng không mảy may kinh ngạc. Trải qua ba ngày chăm sóc đó, hắn đã đoán trước được kết cục này.
"Chàng không tò mò sao? Chàng cho thiếp uống th/uốc đ/ộc suốt một tháng, tại sao thiếp vẫn có thể bình an sinh con ra?"
Bùi Thiếu Hành cuối cùng cũng có phản ứng, hắn kinh hãi quay đầu nhìn tôi. "Ngươi... ngươi biết sao?" Hắn hỏi bằng giọng khàn đặc.
"Phải, thiếp biết chứ!"
"Nhưng nàng vẫn bình an vô sự... Nàng tráo th/uốc rồi?"
"Tất nhiên là tráo rồi, dù sao thiếp cũng đâu có muốn ch*t."
Hắn suy nghĩ một chút, dùng giọng âm trầm hỏi: "Đám sơn phỉ đó là do nàng gọi tới? Nàng muốn trả th/ù ta?"
Tôi cười bí hiểm: "Chàng nhìn Hầu phủ này xem, muội muội chàng bỏ trốn, chàng tàn phế, mẹ chàng trúng gió, có phải do các người làm chuyện thất đức quá nhiều rồi không?"
Bùi Thiếu Hành gi/ận dữ trợn tròn mắt, muốn lao lên gi*t tôi, nhưng chỉ có thể bất lực đ/ập vào thành giường. "Tiện nhân! Đừng có đắc ý, Hầu phủ này ta mới là chủ! Ta phải gi*t ngươi!"
"Nhìn bộ dạng bây giờ của chàng đi, chàng lấy gì mà gi*t thiếp?" Tôi tiếp tục chọc vào tim đen của hắn: "Chi tiêu trong phủ đều là thiếp bỏ tiền, tất cả hạ nhân đều do thiếp sai khiến, một kẻ tàn phế như chàng thì làm được gì?"
Hắn vơ lấy chiếc gối bên cạnh ném vào tôi, nhưng tôi dễ dàng né tránh. "đ/ộc phụ! Ngươi mưu hại phu quân, bất hiếu với mẹ chồng, ngươi sẽ không được ch*t tử tế đâu!"
Tôi rất tận hưởng bộ dạng gi/ận dữ bất lực của hắn, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: "Chàng có biết muội muội chàng giờ đang ở đâu không?"
Bùi Thiếu Hành khựng lại, không thể tin nổi nhìn tôi: "Chuyện của Nhược Du cũng là do ngươi giở trò?"
Tôi che miệng cười khẽ, nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể nói ra: "Tên Tôn Nhất Phàm đó là do thiếp đặc biệt tìm cho cô ta đấy, lai lịch không nhỏ đâu, tốn không ít tâm tư của thiếp đấy. Các người chỉ tìm hướng Biện Châu thì làm sao mà tìm thấy!"
"Hắn ta là kẻ nổi tiếng 'công tử đào hoa' ở Giang Nam, th/ủ đo/ạn quyến rũ phụ nữ nhiều không đếm xuể, bao nhiêu phú bà đều bị hắn mê hoặc đến mất ăn mất ngủ, huống chi là một tiểu thư khuê các tâm tư đơn thuần như muội muội chàng."
"Nhược Du bị lừa đi đâu rồi?" Hắn nghiến răng hỏi.
"Giờ chắc bị b/án vào thanh lâu rồi. Nhưng đừng lo cho cô ta, cô ta tài mạo song toàn, nếu biết điều thì chắc sẽ sống tốt thôi."
Đạn mạc lại xuất hiện:
-- Á á á, vị sủng phi tương lai lại bị b/án rồi!
-- Th/ủ đo/ạn của nữ phụ tà/n nh/ẫn quá.
-- Hầu phủ lần này đúng là 'tr/ộm gà không thành lại mất nắm gạo'.
-- Tự dưng thấy hơi sảng khoái...
Bùi Thiếu Hành không tự chủ được mà rơi nước mắt. "Sao ngươi có thể đ/ộc á/c như vậy... Ta phải hưu ngươi..."
"Phu quân, đừng nói lời ngốc nghếch nữa. Bây giờ chàng và mẹ chồng đều đổ b/ệnh, trong phủ không có người quản sự, thiếp làm sao có thể rời khỏi Hầu phủ được?"
"Thiếp sẽ quản lý Hầu phủ thật tốt, còn phải nuôi con trai chúng ta lớn khôn để kế thừa tước vị của chàng nữa chứ."
"Ngươi mơ đi, ta gi*t ngươi, ta phải gi*t ngươi..."
...
Lão phu nhân miệng méo mắt lệch nằm trên giường, Lưu m/a m/a đỏ mắt lau đi dòng nước dãi mà bà không thể kiểm soát. Sau khi biết tin về con gái mình, b/ệnh trúng gió của bà càng nặng hơn, giờ ăn uống chỉ có thể ăn đồ lỏng, lại còn chảy ra khóe miệng.
Trúng gió nghiêm trọng như vậy mà khi nhìn thấy tôi, bà vẫn có thể trợn mắt phát ra tiếng khò khè. Xem ra tôi đúng là bị người ta gh/ét thật.
Nhưng tôi chính là muốn làm họ tức ch*t, dù biết mình bị gh/ét, ngày nào tôi cũng phải đến thăm phu quân và mẹ chồng. Ăn mặc lộng lẫy đến trò chuyện với họ, thưởng thức bộ dạng họ h/ận tôi thấu xươ/ng nhưng lại không thể gi*t ch*t tôi.
Đạn mạc đã lâu không xuất hiện nữa, cuộc sống của tôi vẫn phải tiếp tục. Tương lai của tôi còn rất tươi sáng.
Toàn văn hoàn.