-- Nữ chính đã đặc biệt chải chuốt, mắt nam chính dính ch/ặt vào người ta rồi.
-- ...
Rất tốt, Thẩm Nhu đã đến, vậy thì tôi yên tâm rồi.
Tôi luôn chú ý đến những dòng chữ trên đạn mạc, chờ đến khi họ bắt đầu nói những lời ám muội, tôi mới lấy cớ dẫn các tiểu thư đi tham quan Hầu phủ, lùa mọi người về phía sương phòng.
"Bích Ba Trì tuy hẻo lánh, nhưng hoa sen nở đầy hồ đang độ đẹp nhất, phong cảnh tuyệt vời..."
Tôi vừa đi vừa giới thiệu với các tiểu thư. Đột nhiên, một tiểu thư có thính giác nhạy bén nghi hoặc lên tiếng: "Sao ta cứ nghe như có tiếng người khóc nhỉ?"
Khóc? Kịch liệt quá rồi đấy!
Tôi suýt chút nữa không nhịn được cười, làm bộ không biết chuyện gì, cùng mọi người tiến về phía phát ra âm thanh.
Đạn mạc vẫn đang cập nhật:
-- Cái gì thế này, có gì mà VIP tôn quý như tôi không được xem chứ?
-- Q/uỷ gì vậy? Sao nữ phụ lại tới đây!
-- Sao đông người thế này, liệu có bị phát hiện không?
-- Dù rất kí/ch th/ích, nhưng nữ chính làm ơn nhỏ tiếng chút đi.
Bùi Thiếu Hành không ngờ chúng tôi lại đến căn sương phòng hẻo lánh này, tiểu đồng bên cạnh đã bị chàng ta đuổi đi hết, nên dù chúng tôi đã đứng trước cửa phòng, chàng ta cũng chẳng có ai báo tin.
Tuy đều là khuê nữ con nhà lành, nhưng các quý nữ ai nấy đều là những kẻ tinh ranh, họ đều hiểu động tĩnh này có ý nghĩa gì.
Bên cạnh, Hồng Tụ kịp thời lên tiếng: "Chắc hẳn là nha hoàn tiểu đồng nào đó đang làm càn ở đây, sợ làm bẩn mắt các tiểu thư, xin hãy dời bước ra vườn tiếp tục thưởng hoa."
Các tiểu thư nhìn nhau, không ai muốn rời đi.
Một vụ bê bối lớn thế này, các tiểu thư khuê các cả đời hiếm gặp một lần, ai cũng muốn hóng hớt.
Tôi trợn mắt gi/ận dữ: "Kẻ hạ nhân nào to gan như vậy, hôm nay ta phải trừng trị nghiêm minh trước mặt mọi người, tránh để người ta nghĩ Hầu phủ ta quản giáo không nghiêm, làm vấy bẩn danh tiếng Hầu phủ."
Nói đoạn, tôi ra hiệu cho hai tiểu đồng đi cùng đạp cửa phòng, rồi dẫn mọi người xông vào.
8
Hai kẻ đang không biết trời đất là gì lúc này mới nghe thấy động tĩnh, vội vàng lấy chăn quấn lấy thân thể. Tranh thủ lúc họ chưa kịp phản ứng, Tử Tô tiến lên gi/ật phăng chiếc chăn ném xuống đất, phơi bày hai thân hình trần trụi.
Thẩm Nhu sợ hãi hét lên, Bùi Thiếu Hành nổi trận lôi đình, chàng ta ôm lấy mặt Thẩm Nhu rồi quát m/ắng tôi:
"Tiện nhân, gan lớn lắm, còn không mau cút ra ngoài!"
Họ hoảng lo/ạn dùng ga trải giường che đậy thân thể một cách gượng ép.
Mọi người nhận ra Tiểu hầu gia Bùi, ai nấy đều hít một hơi lạnh. Chàng ta chẳng phải là người thâm tình với Hầu phu nhân, chưa từng nạp thiếp sao, vậy mà lại làm chuyện d/âm ô giữa ban ngày.
Hóa ra lời đồn không hề x/ác thực, trong phút chốc, ánh mắt mọi người nhìn tôi tràn đầy thương hại.
Đạn mạc cuộn trào đi/ên cuồ/ng:
-- Trời ơi, thực sự bị phát hiện rồi!
-- Cốt truyện này có sửa không vậy, nữ phụ trước khi ch*t làm gì biết nam chính ngoại tình.
-- Tuy rằng..., nhưng phải nói vóc dáng nữ chính thật sự rất đẹp, chảy nước miếng...
-- ...
Tôi như bị kinh hãi đến mức đứng đờ người, hồi lâu mới hoàn h/ồn, bắt đầu gào khóc nức nở:
"Phu quân! Sao chàng có thể đối xử với thiếp như vậy! Hu hu... Chàng có biết thiếp mang th/ai mà vẫn tổ chức tiệc thưởng hoa này là vì cớ gì không, sao chàng lại vả vào mặt thiếp như thế..."
Nói rồi tôi lảo đảo hai bước, được Hồng Tụ và Tử Tô đỡ lấy hai bên mới không ngã xuống. Nước mắt tôi tuôn rơi như lũ đổ.
Ch*t dở, nước ớt trong khăn tay rắc nhiều quá.
Bùi Thiếu Hành lý trí dần hồi phục, lại thấy tôi khóc lóc thảm thiết, chàng ta cố nén gi/ận an ủi: "D/ao Nhi đừng khóc, nàng đưa mọi người ra ngoài trước đi, chuyện này có người tính kế ta, lát nữa ta sẽ giải thích tử tế với nàng."
Nếu không phải vì chàng ta đang ôm ch/ặt lấy mặt người phụ nữ trong lòng không cho ai nhìn thấy, thì có lẽ mọi người đã tin lời q/uỷ biện của chàng ta rồi.
Tôi không hề lay chuyển, tiếp tục kể lể nỗi khổ của mình:
"Từ khi thiếp vào cửa nhà chàng, hiếu thuận cha mẹ chồng, hòa thuận với em chồng, có điểm nào làm không tốt? Thậm chí còn lấy của hồi môn để bù đắp cho Hầu phủ, giờ đây ăn mặc chi tiêu trong phủ đều do của hồi môn của thiếp nuôi dưỡng, thiếp có điểm nào có lỗi với chàng!"
"Thiếp cùng mẹ chồng lo liệu chuyện nạp thiếp chàng không đồng ý, vậy mà hôm nay lại đi tư thông với người khác."
"Chẳng lẽ cô ta là kỹ nữ lầu xanh, nên chàng sợ mẹ chồng không đồng ý cho cô ta vào cửa?"
Lời tôi vừa dứt, mọi người đều cho rằng đã tìm ra chân tướng, thi nhau phụ họa:
"Đúng vậy, thích thì rước về nuôi là được, việc gì phải lén lút."
"Ngươi biết gì, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng tr/ộm, thế mới kí/ch th/ích chứ!"
"Công tử kinh thành rước kỹ nữ vào cửa cũng không ít."
Cũng có người tò mò về người phụ nữ trên giường:
"Đây là kỹ nữ lầu nào mà th/ủ đo/ạn cao thế, câu được cả Tiểu hầu gia Bùi."
"Đúng vậy, nhìn cái vẻ cưng chiều của Tiểu hầu gia kìa, nếu mà vào phủ, Hầu phu nhân có mà bận tối mắt tối mũi."
Lại còn có người bình phẩm cơ thể phụ nữ:
"Thảo nào Tiểu hầu gia thích, cái eo này đủ thon đấy..."
"Còn làn da nữa, trắng quá, ta là phụ nữ nhìn còn thấy thích."
"Đẹp mắt, thích xem, xem nữa đi!"
Ai hiểu cho tôi không, một đám tiểu thư khuê các chưa chồng nhìn thấy cảnh tượng này không những không x/ấu hổ, mà còn nói ra được bao nhiêu lời hổ báo như vậy.
Nghe những lời bàn tán, cơn gi/ận trong tôi dâng trào, chỉ tay vào người phụ nữ trên giường hét lớn:
"Hôm nay ta phải xem xem là con hồ ly tinh nào đã mê hoặc chàng đến mức này!"
Thân thể Thẩm Nhu run lên, rúc ch/ặt hơn vào lòng Bùi Thiếu Hành. Cô ta sợ ch*t khiếp, lỡ bị nhận ra thì danh dự coi như tiêu tùng.
Thẩm Nhu thì thầm c/ầu x/in Bùi Thiếu Hành: "Đừng... đừng để ai nhìn thấy mặt em."
Bùi Thiếu Hành không kịp dỗ dành Thẩm Nhu, chàng ta nhìn tôi, sát ý trong mắt lóe lên:
"Diêu D/ao, nàng còn cần mặt mũi không, nhất định phải phơi bày chuyện nhà của Hầu phủ ra bàn dân thiên hạ sao? Còn không mau đưa đám người này cút ra ngoài!"
Tôi nghiến răng, lấy khăn tay quệt mạnh vào mắt, vừa khóc vừa gào: