Thẩm Văn Chu cười lạnh đứng ở cửa ra vào: "Em vẫn cứ đanh đ/á, được đằng chân lân đằng đầu như mọi khi nhỉ."

Ánh mắt anh ta lướt qua mấy chiếc vali tôi đã thu dọn, nhếch môi: "Vậy bây giờ em định dùng cách bỏ nhà ra đi để ép anh phải cúi đầu sao?"

Tôi chưa kịp nói gì, tiếng nhập mật mã khóa thông minh ở cửa vang lên, theo một tiếng "tít", khóa điện tử mở ra.

Lâm Noãn rụt rè bước vào.

Cô ta mặc bộ đồ thể thao kiểu sinh viên, mặt mộc, buộc tóc đuôi ngựa, trông thuần khiết ngây thơ, như thể chẳng hiểu sự đời.

Cô ta nhìn bầu không khí căng thẳng giữa tôi và Thẩm Văn Chu, rồi lại nhìn mấy chiếc vali nằm trong phòng khách, khóe mắt lộ ra vẻ đắc ý không giấu nổi.

Đúng là con gái trẻ, trên mặt chẳng giấu được chuyện gì.

"Anh Thẩm, chị, hai người đừng vì em mà cãi nhau, đều là lỗi của em cả, em thấy trên mạng người ta xếp hình này hot quá nên bắt chước làm vài cái."

Lâm Noãn đứng cạnh Thẩm Văn Chu, lí nhí nói: "Anh Thẩm bình thường chăm sóc em rất nhiều, em vì muốn cảm ơn anh ấy nên mới tặng một cái. Em mới đi làm, vẫn còn thực tập, không m/ua nổi quà cảm ơn đắt tiền, tự tay làm cũng coi như tấm lòng của em."

"Chị ơi, đều là do em không tốt, anh Thẩm đi công tác lâu như vậy đã rất mệt rồi, chị đừng gây sự với anh ấy nữa, muốn trách thì trách em đây này, tất cả là lỗi của em."

Cô ta ngước gương mặt xinh xắn lên, mỗi câu nói nghe qua có vẻ khiêm nhường, thực chất toàn là khiêu khích.

Tôi nhìn dáng vẻ làm màu của cô ta, thấy hơi nực cười, liền lên tiếng hỏi một câu không liên quan nhưng quan trọng hơn nhiều.

"Sao cô lại có mật mã cửa nhà tôi?"

Lâm Noãn khựng lại, Thẩm Văn Chu vội vàng bước lên chắn trước mặt cô ta: "Là anh cho, đôi khi cô ấy cần chạy việc giúp anh lấy tài liệu, anh cho mật mã để tiện thôi, em đừng làm khó cô ấy!"

Tôi bước tới hai bước, vung tay t/át thẳng vào mặt Thẩm Văn Chu.

"Chát" một tiếng, vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng.

"Ai cho phép anh đưa mật mã nhà tôi cho người ngoài, thật sự coi đây là nhà của anh rồi à?"

Thẩm Văn Chu chưa kịp nói gì, Lâm Noãn đã cuống lên: "Chị dựa vào đâu mà đá/nh người!"

Tôi nhìn cô ta đầy mỉa mai: "Thế cô dựa vào đâu mà câu dẫn bạn trai người khác? Dựa vào đâu mà tự tiện vào nhà tôi? Tôi đá/nh anh ta chứ không đá/nh cô, cô không thấy cân bằng à?"

Thẩm Văn Chu gi/ận đến run người, ôm nửa bên mặt sưng đỏ trừng mắt nhìn tôi: "Cô đừng có quá đáng!"

Lâm Noãn khóc lóc nói: "Chị, cứ cho là em không đúng đi, chị có thể trách em, nhưng sao có thể động tay động chân đá/nh người chứ! Chị không thấy đ/au lòng cho anh Thẩm chút nào sao? Còn dùng cách bỏ nhà ra đi để u/y hi*p anh ấy, chị đúng là không biết điều!"

Tôi nhướng mày, quay đầu nhìn mấy chiếc vali trên sàn, cười nói: "Ai bảo người đi là tôi?"

Trong ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Văn Chu và Lâm Noãn, tôi đ/á mấy chiếc vali, đẩy chúng về phía Thẩm Văn Chu.

"Đồ đạc của anh tôi đã dọn xong rồi, không thiếu một món, cầm lấy, cút đi."

3

Lâm Noãn hét lên: "Dựa vào đâu! Dựa vào đâu mà anh Thẩm phải đi!"

"Dựa vào việc căn nhà này đứng tên một mình tôi, còn Thẩm Văn Chu anh ta chẳng qua chỉ là một gã khách trọ ở nhờ." Tôi khoanh tay lạnh lùng đáp: "Những năm qua nể tình anh ta là bạn trai tôi nên tôi mới cho phép ở đây, giờ đã không còn là gì của nhau nữa, đương nhiên phải rời đi."

Thẩm Văn Chu ngẩn người: "Ý em là sao?"

"Chưa đủ rõ ràng à?" Tôi chớp mắt: "Tôi chia tay với anh rồi, tôi không cần thứ rác rưởi không sạch sẽ như anh nữa, mời hai người cút khỏi nhà tôi ngay lập tức, nói thế đã đủ rõ chưa?"

"Anh không đồng ý!" Mắt Thẩm Văn Chu đỏ ngầu: "Anh không hề ngoại tình! Anh và Noãn Noãn chỉ là qu/an h/ệ đồng nghiệp, em dựa vào đâu vì một cái móc khóa mà chia tay với anh!"

"Chia tay chứ có phải ly hôn đâu, không cần anh đồng ý, tôi đã quyết định rồi."

Tôi nhìn hai kẻ với vẻ mặt khác nhau trước mặt, thấy chán ngán vô cùng.

"Đến giờ này anh còn ngụy biện rằng tôi chỉ vì một cái móc khóa, thực ra anh hiểu rõ hơn ai hết cái tôi thực sự bận tâm là gì."

"Chúng ta bên nhau bảy năm, tôi hiểu anh không kém gì chính anh đâu. Từ khoảnh khắc cái móc khóa đó xuất hiện trên xe, tôi đã cho anh cơ hội để thú nhận với tôi rồi."

"Nhưng anh thì sao? Không những không nói thật, còn chột dạ đến mức gi/ận quá hóa thẹn, thậm chí còn định vứt tôi lại một mình trên con đường ngoại ô lúc rạng sáng."

"Có lẽ hai người vẫn chưa lên giường, nhưng chẳng lẽ cứ phải lăn lộn trên giường mới gọi là ngoại tình sao? Từ khoảnh khắc anh nói dối tôi, điều đó đã chứng minh anh đã chột dạ, trái tim anh đã ngoại tình rồi."

Tôi đẩy mấy chiếc vali về phía trước: "Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, mời hai người rời đi."

Gân xanh trên cổ Thẩm Văn Chu nổi lên cuồn cuộn, anh ta thậm chí không thèm nhìn mấy chiếc vali, thái độ cứng rắn, đến lời Lâm Noãn cũng không thèm nghe nữa.

"Anh sẽ không đồng ý chia tay đâu, chúng ta bên nhau bảy năm rồi, sao em có thể tùy tiện nói lời chia tay như thế, Khương Chi Tử, em đúng là kẻ m/áu lạnh nhất trên đời này!"

"Em có biết tại sao anh lại thích Noãn Noãn không? Tất cả đều là lỗi của em! Em lúc nào cũng mạnh mẽ, lúc nào cũng bình tĩnh, cao cao tại thượng, được đằng chân lân đằng đầu! Em chẳng bằng một góc dịu dàng, chu đáo của Noãn Noãn!"

"Cô ấy biết quan tâm anh hơn em, sẽ dành cả buổi sáng để hầm canh cho anh, sẽ thức mấy đêm liền để xếp hình làm quà tặng anh!"

"Thứ anh coi trọng không phải là giá trị của món quà, mà là tấm lòng cô ấy dành cho anh!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Không Thoát Khỏi Thiên Giáng

Chương 9
Tôi là thanh mai, còn Trình Hạ Nhiễm là trời giáng. Người ta thường nói, tình bạn thuở nhỏ khó mà tồn tại mãi mãi. Tình cảm của tôi với Giang Kỳ cũng vậy, nó chuyển biến quá nhanh đến mức, có thể xem như một khoảng trống lạnh lẽo giữa những bậc thang. Sau một đêm, Giang Kỳ, người vốn kiêu ngạo, bất cần, lại trở nên ngoan ngoãn như một chú cún con cúi đầu kiểm điểm lỗi lầm của mình. Sau này, tôi và Trình Hạ Nhiễm xảy ra mâu thuẫn. Anh ấy nhẹ nhàng nói một câu: " Thẩm Vãn Đường, cậu nghĩ mình là Trình Hạ Nhiễm sao." Vì sợ đắc tội với nhà họ Giang, bố mẹ tôi lập tức chuyển tôi đi. Kể từ đó, tôi như muốn biến mất khỏi thế giới của anh ấy , không dám xuất hiện trước mặt anh ấy một chút nào. Nhưng vài ngày sau, vào sinh nhật của anh ấy, anh ấy đã gõ cửa phòng, ướt sũng và đầy vẻ chật vật, ấm ức: "Cậu quên hôm nay là sinh nhật của tôi rồi sao?"
0
3 Ôn Chúc Chương 14
6 Oan Miêu Dẫn Hồn Chương 17
12 Sau Lớp Mặt Nạ Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm