Đêm Lâm Noãn được thả ra, tôi nhận được tin nhắn từ cô ta gửi kèm những tấm ảnh nóng bỏng giữa cô ta và Thẩm Văn Chu. Trong ảnh, Thẩm Văn Chu đã ngủ say, cởi trần nằm trong chăn. Lâm Noãn mặc một chiếc váy ngủ hai dây, rúc vào ngựk anh ta, trên cổ còn vài vết hôn đỏ chót, cô ta nhìn vào ống kính vẻ khiêu khích, một tay còn giơ lên tạo dáng chữ V. Kèm theo đó là một dòng tin nhắn: "Cô thua rồi."
Tôi thua cái gì chứ? Thua một gã cặn bã đã ngoại tình sao? Thật ấu trĩ, tôi lắc đầu ngán ngẩm, đặt điện thoại xuống không định để tâm tới.
Nhưng nghĩ lại, dựa vào đâu mà tôi phải đứng yên chịu sự khiêu khích của một kẻ thứ ba?
Càng nghĩ càng tức. Đã vậy thì làm tới cùng. Tôi chụp màn hình đoạn chat giữa tôi và Lâm Noãn, rồi gửi thẳng vào nhóm chat chung hơn một nghìn người của công ty.
Kèm theo đó là một câu: "Bạn thân ơi, nhìn con tiểu tam này đi, nhặt được gã đàn ông cặn bã ngoại tình mà cứ tưởng nhặt được bảo vật, ha ha ha ha ha ha ha!"
Đang là đêm khuya, nhóm này vốn không hoạt động, chỉ dịp lễ tết lãnh đạo mới gửi lời chúc hay lì xì. Trong nhóm có từ chủ tịch, CEO cho đến cả nhân viên vệ sinh và bảo vệ. Một tin nhắn n/ổ tung như vậy khiến cả nhóm im lặng một lát, rồi mọi người bắt đầu gửi dấu hỏi chấm liên tục. Một chuỗi dấu hỏi chấm thẳng tắp.
Một vài kẻ hóng hớt đã không nhịn được mà bắt đầu bàn tán.
"Vãi, gửi nhầm nhóm à?"
"Hóng biến, con giáp thứ 13 này ngông cuồ/ng thật."
"Cô gái trong ảnh sao nhìn quen thế nhỉ..."
"Còn người đàn ông kia, không thấy quen à..."
"Ôi vãi!"
"Hài thật, lần đầu thấy có người khoe khoang vì cư/ớp được rác."
...
Tôi để mặc nhóm chat náo nhiệt hai phút, sau đó mới gửi thêm một tin nữa.
"Trời ơi ngại quá, em gửi nhầm nhóm, đây là em định nhắn riêng cho bạn thân để than thở thôi."
"Ôi thôi, quá hai phút rồi không thu hồi được nữa..."
"Thật lòng xin lỗi mọi người, mong mọi người hãy bỏ qua tin nhắn này, thực sự rất xin lỗi!"
Kèm thêm một sticker khóc lóc. Làm xong những việc này, tôi mãn nguyện để điện thoại ở chế độ im lặng rồi vứt sang một bên, bắt đầu giấc ngủ làm đẹp.
6
Sáng hôm sau, không ngoài dự đoán, điện thoại của tôi tràn ngập tin nhắn và cuộc gọi. Dù là đồng nghiệp thân thiết hay xã giao, ai nấy đều bùng ch/áy tinh thần hóng hớt, trong đó nhiều nhất tất nhiên là cuộc gọi từ Thẩm Văn Chu. Có thể thấy anh ta rất gấp gáp, cứ gấp đi.
Dù sao thì tôi cũng chỉ là "vô tình" gửi nhầm nhóm.
"Vô tình" quá thời gian thu hồi tin nhắn.
Tôi có lỗi gì đâu chứ?
Tôi tâm trạng khá tốt, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, bước những bước chân nhẹ tênh vào công ty. Những ánh mắt đổ dồn vào tôi nhiều hơn và phức tạp hơn, nhưng tôi không hề cảm thấy lúng túng. Tôi mới là người bị hại trong chuyện này, tôi có gì phải x/ấu hổ chứ?
Đến cửa văn phòng, tôi thấy Thẩm Văn Chu đã đợi sẵn ở đó, bên cạnh là Lâm Noãn với đôi mắt sưng đỏ. Tôi nhướng mày: "Ồ, ra rồi à?"
Nước mắt Lâm Noãn cuối cùng cũng tuôn rơi: "Quản lý Khương, sao chị có thể..."
Thẩm Văn Chu ánh mắt lạnh lùng, hạ thấp giọng: "Cô có biết việc đăng thứ này lên nhóm công ty sẽ ảnh hưởng đến sự thăng tiến của tôi không!"
"Biết chứ." Tôi chớp mắt, nhìn anh ta đầy vô tội, "Nhưng tôi đâu có cố ý, chỉ là gửi nhầm thôi mà, lúc phát hiện ra thì đã không thu hồi được nữa rồi."
Gân xanh trên trán Thẩm Văn Chu gi/ật gi/ật: "Cô nói dối! Cô chắc chắn là cố ý!"
"Anh đừng quan tâm tôi có cố ý hay không, dù sao thì tình nhân nhỏ của anh gửi ảnh nóng của hai người cho tôi mới là cố ý. Trách nhiệm phải quy cho đúng người, đừng đến đây mà khóc lóc."
Vừa dứt lời, điện thoại chúng tôi cùng vang lên âm báo tin nhắn. Trong nhóm chat công ty, bộ phận nhân sự đã tag toàn bộ nhân viên.
"Thông báo nhân sự: Thực tập sinh bộ phận Marketing Lâm Noãn, trong thời gian làm việc có tác phong không tốt, phẩm hạnh kém, gây thiệt hại tài sản cá nhân của người khác, can thiệp vào công việc bình thường của đồng nghiệp, không đạt thực tập, yêu cầu hoàn tất thủ tục nghỉ việc trong ngày hôm nay.
Quản lý dự án Thẩm Văn Chu, lạm quyền công, dành đặc quyền cho thực tập sinh không đủ tiêu chuẩn, tác phong cá nhân không tốt, ảnh hưởng đến sự hài hòa của doanh nghiệp, đóng băng lương một năm, không xét thăng tiến trong hai năm.
Quản lý dự án Khương Chi Tử, gửi nhầm việc riêng không liên quan đến công việc vào nhóm chung, gây ảnh hưởng dư luận không tốt, ph/ạt nộp 50 tệ vào quỹ từ thiện."
"Phụt!" Đọc xong tin nhắn, tôi không nhịn được mà bật cười.
"Chà, con người mà, luôn phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm mình gây ra."
Đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Thẩm Văn Chu và Lâm Noãn, tôi tỏ vẻ vô tội: "Ý tôi là bản thân tôi đấy, tôi phải đi nộp ph/ạt đây."
7
Thú thật, tôi cũng thấy mình là kẻ th/ù dai.
Nhưng tôi không thấy mình làm vậy là sai.
Tôi chưa bao giờ chủ động làm hại ai, nhưng những kẻ đã làm hại tôi, dựa vào đâu tôi phải bao dung tha thứ?
Tôi không tin vào sự buông bỏ, chỉ tin vào quả báo.
Sau khi Lâm Noãn bị sa thải, cuộc sống của tôi dần trở lại bình yên. Thẩm Văn Chu và tôi vẫn ngồi ở hai văn phòng sát vách, nhưng coi như người dưng nước lã.
Nghe các đồng nghiệp bàn tán rằng, chưa đầy một tháng sau khi Lâm Noãn nghỉ việc, cô ta đã phát hiện mình mang th/ai. Cô ta đòi không muốn sinh con trong căn nhà thuê, bắt Thẩm Văn Chu phải m/ua nhà và tổ chức đám cưới.
Những năm qua Thẩm Văn Chu làm ăn cũng khá, có một khoản tiết kiệm, nên đã m/ua một căn hộ chung cư diện tích nhỏ gần công ty.
Cứ tưởng đó là khởi đầu cho cuộc sống hạnh phúc của hai người, ai ngờ đó lại là khởi đầu cho những chuỗi ngày gà bay chó sủa.
Sau khi mang th/ai, Lâm Noãn không còn dịu dàng, ngoan ngoãn như trước nữa, ngược lại còn trở nên vô cùng cáu bẳn.