Trước khi chính thức bắt đầu ghi hình, tôi đã đến b/ệnh viện để thực hiện phẫu thuật cấy ghép da. Mặc dù ba năm qua tôi đã quen với gương mặt này và cũng không cho rằng vẻ đẹp của phụ nữ nên được định nghĩa bởi lớp vỏ ngoài, nhưng khi phải xuất hiện trước ống kính, tôi không muốn gây chú ý vì sự khác biệt của mình.
Đối tượng phỏng vấn đầu tiên đã bắt đầu làm từ thiện từ ba năm trước. Trong ba năm, anh ta đã quyên góp xây dựng hàng trăm ngôi trường hy vọng và tài trợ cho hàng trăm trẻ em nghèo. Cách đây một thời gian, để c/ứu một học sinh tiểu học, anh ta bị đ/è dưới bánh xe và để lại di chứng t/àn t/ật ở một chân. Nhưng con người này khá bí ẩn. Nghe nói không ai từng thấy diện mạo thật của anh ta, cũng không ai biết anh ta làm nghề gì hay số tiền làm từ thiện từ đâu mà có. Rất nhiều đơn vị truyền thông muốn phỏng vấn anh ta nhưng đều bị từ chối.
Nghe nói khi đơn vị của tôi liên hệ, ban đầu anh ta cũng từ chối. Chương trình vốn dĩ đã chuẩn bị dùng phương án dự phòng, không hiểu sao đột nhiên anh ta lại đồng ý. Anh ta kiên quyết không diễn tập, nên mãi đến sát giờ ghi hình tôi mới gặp trực tiếp anh ta.
"Chào ông Tiếu..."
**Chương 14**
Lời chào hỏi đã chuẩn bị sẵn nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi không bao giờ ngờ rằng đời này mình còn có thể gặp lại Tiếu Dịch Trần. Lại còn theo cách này. Trong phút chốc, tôi đã sững sờ đến mức thiếu chuyên nghiệp ngay tại chỗ. Mãi cho đến khi đạo diễn nhận ra sự bất thường và nhắc nhở qua tai nghe, tôi mới hoàn h/ồn.
Anh ta trông tiều tụy hơn rất nhiều, không còn vẻ bóng bẩy, trang điểm tinh tế mỗi khi xuất hiện như ba năm trước. Hiện tại, mái tóc anh ta buông xõa mềm mại, chỉ mặc một chiếc áo khoác đơn giản. Nhưng nhờ vào gương mặt vốn có, trong đám đông anh ta vẫn là một sự hiện diện dễ dàng thu hút ánh nhìn ngay lập tức.
Tiếu Dịch Trần chắc cũng không ngờ lại gặp tôi một cách bất ngờ như vậy, hốc mắt dần đỏ hoe. Anh ta có vẻ rất xúc động, lảo đảo bước tới trước.
"A..."
Sau khi anh ta lên tiếng, tôi mới định thần lại, lịch sự đưa tay ra chào hỏi.
"Chào ông Tiếu, tôi là Thư Nguyệt."
Thái độ của tôi lạnh lùng và xa cách, ánh mắt nhìn anh ta không một chút nhiệt độ. Tiếu Dịch Trần sững người, biểu cảm trở nên vô cùng tổn thương. Nhưng anh ta cũng nhận ra hoàn cảnh không phù hợp, nên nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc để bắt đầu trạng thái phỏng vấn.
Dù sao trước đây cũng từng là đỉnh lưu, anh ta biết khán giả muốn biết điều gì. Nếu muốn hợp tác, anh ta có thể trả lời mọi câu hỏi một cách chuyên nghiệp và thú vị.
Tôi vận dụng sự chuyên nghiệp của một người dẫn chương trình, cố gắng hết sức để hoàn thành buổi phỏng vấn mà không để cảm xúc cá nhân xen vào. Ngoại trừ ánh mắt như hình với bóng của Tiếu Dịch Trần trong suốt quá trình, buổi phỏng vấn diễn ra khá suôn sẻ. Khi chỉ còn hai câu hỏi nữa, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Ông Tiếu, xin hỏi cơ duyên nào khiến ông bắt đầu làm từ thiện ạ?"
Câu hỏi này không khó trả lời, nhưng Tiếu Dịch Trần im lặng rất lâu mới lên tiếng.
"Ba năm trước, vì sự ng/u ngốc của mình, tôi đã làm tổn thương người tôi yêu nhất, nên tôi hy vọng có thể dùng cách này để chuộc tội."
Làm tổn thương Bạch Tĩnh sao? Sao anh ta nỡ làm tổn thương Bạch Tĩnh cơ chứ? Tôi nhớ lại chuyện ảnh nóng của anh ta và Bạch Tĩnh lan truyền ba năm trước, chắc là anh ta đang nói về chuyện này. Anh ta quả thật rất yêu Bạch Tĩnh. Trong đoạn video đó, Bạch Tĩnh được làm mờ kỹ lưỡng đến mức không lộ cả mặt, vậy mà anh ta vẫn cảm thấy đó là một sự tổn thương đối với cô ta.
Cơn gi/ận dữ bị tôi đ/è nén suốt cả buổi tối bỗng chốc bùng lên. Khi cất lời, tôi không kìm được giọng điệu mỉa mai.
"Ông Tiếu đang nói đến chuyện ba năm trước vì ông ngoại tình mà khiến video nh.ạy cả.m của người yêu bị lộ sao?"
Tiếu Dịch Trần sững người, sau đó hoảng lo/ạn muốn giải thích.
"Không, tôi không nói đến..."
"Không ngờ ông Tiếu lại là một người si tình đến vậy. Nhưng tôi tự hỏi, một người si tình như ông, sao ba năm trước lại có thể làm ra chuyện sai khiến người khác tạt axit vào người ta? Ông không có gì muốn nói với người phụ nữ bị ông tạt axit đó sao?"
Sắc mặt Tiếu Dịch Trần lập tức trắng bệch. Ê-kíp chương trình cũng không kịp phản ứng. Hiện trường trở nên im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng máy móc vận hành. Tôi biết mình đã rất thiếu chuyên nghiệp vì đây không phải là câu hỏi trong kịch bản. May mắn thay, chương trình được ghi hình trước nên hậu kỳ có thể c/ắt ghép.
Đôi bàn tay đan vào nhau của Tiếu Dịch Trần siết ch/ặt rồi lại buông, cuối cùng anh ta vẫn lên tiếng giải thích:
"Người tôi nói là yêu nhất không phải Bạch Tĩnh. Tôi biết mình có lỗi với cô ấy, nên những năm qua tôi vẫn luôn bù đắp, tôi cũng... đã phải nhận sự trừng ph/ạt..."
Tôi ngước nhìn chân trái của anh ta. Qua vài bước đi vừa rồi, có thể thấy chân trái của anh ta thực sự rất bất tiện.
"Vậy ông Tiếu cho rằng, chuyện gì cũng có thể tha thứ sao?"
Giọng tôi sắc lạnh. Nghe câu này, Tiếu Dịch Trần như một đứa trẻ làm sai việc, hoảng lo/ạn và bối rối.
"Không, tôi không hề mong cầu sự tha thứ, tôi chỉ là thực sự biết mình sai rồi."
Tôi cười lạnh trong lòng. Tôi không có ý định tranh cãi thêm với Tiếu Dịch Trần về những chuyện này. Ba năm trước chúng tôi đã sòng phẳng với nhau rồi, những chuyện cũ đó nên để gió cuốn đi.
Trong kịch bản còn một câu hỏi cuối cùng, tôi điều chỉnh lại cảm xúc rồi lên tiếng:
"Ông Tiếu, ông là một người rất kín tiếng. Nghe nói trước đây có nhiều ê-kíp chương trình muốn phỏng vấn ông đều bị ông từ chối, thậm chí ê-kíp của chúng tôi ban đầu cũng bị ông từ chối. Vậy lý do cuối cùng khiến ông thay đổi ý định là gì?"
Thực ra sau khi gặp trực tiếp, tôi đã lờ mờ đoán được tại sao anh ta không bao giờ nhận phỏng vấn hay xuất hiện trước công chúng. Dù sao ba năm trước đã xảy ra scandal lớn như vậy, internet vẫn luôn có trí nhớ mà.