"Còn mày, mặt thì hủy dung, tử cung thì hỏng bét, mày căn bản chẳng xứng đáng làm một người phụ nữ, thật là đáng thương, ha ha ha ha."

Khuôn mặt tôi bị nó dí sát vào gương, nỗi đ/au đớn tột cùng kí/ch th/ích bản năng sinh tồn trong tôi.

Tôi giãy giụa muốn đẩy nó ra.

Trong lúc giằng co, vô tình đẩy nó ngã vào giá để đồ.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tiếu Dịch Trần đã đẩy mạnh tôi ra, vững vàng ôm lấy Bạch Tĩnh vào lòng.

Bạch Tĩnh bất ngờ bị đẩy, cũng hơi ngẩn người.

Nhưng nó phản ứng rất nhanh, lập tức ngẩng đầu nhìn Tiếu Dịch Trần khóc như mưa.

"Dịch Trần, em chỉ muốn nói với chị Nghiên rằng chiều nay là buổi tổng duyệt hôn lễ, không biết tại sao chị ấy lại đột nhiên đẩy em."

Tiếu Dịch Trần xót xa nhìn vết đỏ không rõ ràng trên trán Bạch Tĩnh, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy thất vọng và gi/ận dữ.

"Khương Nghiên, sao cô lại đ/ộc á/c như vậy? Cô tự hủy dung rồi, nên muốn h/ủy ho/ại cả người khác sao?"

"Tiểu Tĩnh nó đồng ý giúp cô dự hôn lễ, còn mang cả con trai tặng cho cô nuôi, nó tốt bụng như vậy, sao cô nỡ lòng nào!"

Lời của Tiếu Dịch Trần như một con d/ao sắc nhọn đ/âm thẳng vào tim tôi.

Sợi dây lý trí cuối cùng trong tôi đ/ứt phựt.

Tôi bùng n/ổ, chộp lấy chiếc d/ao cạo trên bồn rửa mặt ném mạnh vào gương.

"Choang!"

Chiếc gương vỡ tan tành, cũng giống như cuộc đời vụn vỡ của tôi.

Tôi gào thét chói tai về phía họ.

"Rốt cuộc ai mới là kẻ đ/ộc á/c! Tiếu Dịch Trần, tôi bị hủy dung như thế nào? Tôi bị vô sinh như thế nào? Cô ta rốt cuộc là tốt bụng hay là đã mưu tính từ lâu? Chừng ấy chuyện, anh dám giải thích cho tôi nghe không!"

Ánh đèn phòng tắm lờ mờ, kết hợp với khuôn mặt m/áu me be bét và những lời chất vấn thê lương của tôi, chẳng khác nào một con q/uỷ dữ quay về đòi mạng trong phim kinh dị.

Tiếu Dịch Trần và Bạch Tĩnh sợ đến mức im bặt.

Một lúc lâu sau, Tiếu Dịch Trần mới hoàn h/ồn, anh ta chỉ hoảng lo/ạn trong giây lát, sự chột dạ liền chuyển thành gi/ận dữ.

"Cô đang nói bậy bạ gì đấy! Tôi thấy cô đi/ên rồi, người đâu, mau gọi người tới!"

Chẳng mấy chốc hai tên bảo vệ chạy tới.

Tiếu Dịch Trần r/un r/ẩy chỉ tay vào tôi.

"Phu nhân bị kích động quá độ nên phát đi/ên rồi, giờ đang có biểu hiện b/ạo l/ực nghiêm trọng, mau đưa cô ta đến b/ệnh viện t/âm th/ần."

Vừa dứt lời, hai tên bảo vệ lập tức tiến lên kh/ống ch/ế tôi.

Lúc đó tôi mới nhận ra Tiếu Dịch Trần vừa nói gì, bắt đầu giãy giụa dữ dội.

"Không, tôi không đi/ên, buông tôi ra, tôi không đi b/ệnh viện t/âm th/ần! Á!"

Nhưng chẳng có ai nghe tôi cả.

Tiếu Dịch Trần thấy tôi giãy giụa quá mạnh, lạnh lùng nói với bác sĩ gia đình đang đứng bên cạnh.

"Tiêm cho cô ta một mũi an thần."

**Chương 6**

Một cơn đ/au nhói ở cổ, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Tôi nhìn Tiếu Dịch Trần đang vô cảm nhìn mình và Bạch Tĩnh với vẻ mặt đắc thắng.

Tuyệt vọng, không cam tâm và phẫn nộ đan xen trong lòng.

Khoảnh khắc trước khi ngất đi,

Tôi nghĩ,

Nếu có thể quay lại năm năm trước,

Tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không nắm lấy bàn tay mà Tiếu Dịch Trần chìa ra cho tôi.

Tỉnh dậy thấy mình đang ở trong b/ệnh viện, tôi đã bình thản chấp nhận sự thật này.

Có lẽ vì nghĩ tôi vẫn còn giá trị lợi dụng, đêm trước ngày cưới, anh ta gọi điện cho tôi để an ủi.

"Hôm đó anh cũng vì sợ mặt Bạch Tĩnh có vấn đề gì không thể giúp em dự hôn lễ, cũng sợ em chọc gi/ận cô ấy rồi cô ấy đổi ý, nên mới giả vờ nổi gi/ận với em, đưa em đến b/ệnh viện cũng là vì nghĩ cho sức khỏe của em thôi. A Nghiên, đừng gi/ận nhé."

"Sau hôn lễ anh sẽ bù đắp cho em tử tế, anh đã quyết định rồi, sau khi kết hôn sẽ chuyển toàn bộ tài sản đứng tên anh cho em, sau này anh mà còn khốn nạn, em cứ bắt anh ra đi với hai bàn tay trắng."

"Hai ngày nay việc đối tiếp cho hôn lễ nhiều quá, anh không qua thăm em được. Em nghe lời bác sĩ nghỉ ngơi cho tốt nhé, lúc đón em về mà thấy em g/ầy đi là anh ph/ạt em đấy."

Câu cuối cùng anh ta nói đầy ám muội, còn tôi không hề đáp lại như trước đây mà vô cảm lên tiếng.

"Dịch Trần, tôi cũng chuẩn bị một món quà cho anh, nằm trong chiếc hộp sắt ở phòng ngủ chúng ta, anh nhớ đi lấy nhé."

Tiếu Dịch Trần cười bảo được.

Sau khi cúp máy, tôi vô cảm ném điện thoại vào tường.

Căn phòng tan hoang, những thứ có thể đ/ập phá tôi đều đã đ/ập hết.

Có lẽ Tiếu Dịch Trần đã dặn dò trước nên không có ai đến ngăn cản tôi.

Đêm đó tôi thức trắng, ngồi trên giường b/ệnh, ngắm trăng suốt một đêm.

Sáng hôm sau, có người gõ cửa phòng b/ệnh.

Tôi đờ đẫn quay đầu, nhìn thấy người đến đón tôi rời đi.

Tôi trở về sơn trang.

Người hầu thấy tôi đều thì thầm to nhỏ.

"Này, hôm nay hôn lễ đúng là ông chủ và cô Bạch thật à? Ông Tiếu đúng là th/ủ đo/ạn cao tay, chuyện thế này mà cũng khiến cô Khương đồng ý được? Còn đường hoàng đón cả con về nữa, chậc chậc chậc."

"Cô Khương không đồng ý cũng chẳng được, nhìn mặt cô ấy kìa, mấy năm nay ông chủ cứ mặc sức chà đạp, cô ấy không sinh được con, lại còn hủy dung, cả đời không ngẩng đầu lên được, không thuận theo ông Tiếu thì sống sao nổi."

"Ông chủ thế này cũng tà/n nh/ẫn quá, cô Khương thật đáng thương."

"Cô Bạch mới là người thực sự nằm trong tim ông Tiếu! Tôi nói cho mà nghe, ngay từ đầu ông Tiếu đã chẳng định tổ chức hôn lễ với cô Khương, cô quên một tháng trước chúng ta phát thiệp mời, tên trên đó viết là ai à?"

"Hơn nữa nghe nói di chúc của ông Tiếu đã lập xong rồi, một nửa tài sản cho cô Bạch, một nửa cho đứa nhỏ, cô Khương không có lấy một xu. Ngay cả sơn trang này cũng là vật đính ước ông Tiếu tặng cô Bạch. Nhớ kỹ ai mới là chủ nhân, còn nói mấy lời này nữa, bị đuổi việc thì đáng thương là cô đấy."

Lồng ngựk như bị chặn bởi một tảng đ/á nhọn hoắt, vừa đ/au đớn vừa ngạt thở.

Hóa ra, tất cả mọi người đều biết tôi chỉ là một trò cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Không Thoát Khỏi Thiên Giáng

Chương 9
Tôi là thanh mai, còn Trình Hạ Nhiễm là trời giáng. Người ta thường nói, tình bạn thuở nhỏ khó mà tồn tại mãi mãi. Tình cảm của tôi với Giang Kỳ cũng vậy, nó chuyển biến quá nhanh đến mức, có thể xem như một khoảng trống lạnh lẽo giữa những bậc thang. Sau một đêm, Giang Kỳ, người vốn kiêu ngạo, bất cần, lại trở nên ngoan ngoãn như một chú cún con cúi đầu kiểm điểm lỗi lầm của mình. Sau này, tôi và Trình Hạ Nhiễm xảy ra mâu thuẫn. Anh ấy nhẹ nhàng nói một câu: " Thẩm Vãn Đường, cậu nghĩ mình là Trình Hạ Nhiễm sao." Vì sợ đắc tội với nhà họ Giang, bố mẹ tôi lập tức chuyển tôi đi. Kể từ đó, tôi như muốn biến mất khỏi thế giới của anh ấy , không dám xuất hiện trước mặt anh ấy một chút nào. Nhưng vài ngày sau, vào sinh nhật của anh ấy, anh ấy đã gõ cửa phòng, ướt sũng và đầy vẻ chật vật, ấm ức: "Cậu quên hôm nay là sinh nhật của tôi rồi sao?"
0
3 Ôn Chúc Chương 14
7 Oan Miêu Dẫn Hồn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm