M/áu chảy đầm đìa, lan khắp tứ chi không ngừng nghỉ. Sống mũi tôi cay xè, hốc mắt đ/au nhức không thể kìm nén. Tôi nhìn thấy Lê Tử Nhiễm hôn đáp lại Lục Cảnh Uẩn, giọng điệu kiên định: "A Uẩn, em tin anh, nên em đã đồng ý với anh ngay tại quê hương của mình."
Lục Cảnh Uẩn mỉm cười nụ hôn sâu hơn, mọi người xung quanh hò reo cổ vũ. Ngay lập tức, tôi nhớ ra Ninh Thành chính là nơi Lê Tử Nhiễm lớn lên.
Sự phẫn nộ và không cam tâm trào dâng khiến tôi nghẹt thở. Một giọt nước mắt rơi xuống, tôi nhanh chóng lau đi. Lục Cảnh Uẩn, anh muốn tôi yêu mà không có được, muốn tôi đ/au khổ đến tận cùng sao? Vậy thì tôi sẽ tương kế tựu kế, phối hợp với màn kịch của anh, thành toàn cho anh.
03
Lau sạch dấu vết, không ai biết tôi từng đến Ninh Thành. Đáp chuyến bay trở về, tôi lập tức rút lại đơn đăng ký nhập học tại MIT. Trở về căn phòng tân hôn với Lục Cảnh Uẩn, tôi lấy những món quà anh tặng, cùng với những bức ảnh đặt trong phòng khách ra c/ắt nát từng cái một.
C/ắt được một nửa thì tâm lý tôi sụp đổ, không nhịn được mà ôm mặt khóc òa. Rõ ràng không muốn nghĩ quá nhiều, chỉ là trái tim đ/au nhói từng cơn, tê liệt cả th/ần ki/nh. Một lúc lâu sau, tôi lại nhìn chằm chằm vào bộ váy cưới đặt làm riêng mà chưa kịp mặc thử, nước mắt trào ra không dứt. Trái tim như bị ai đó khoét một lỗ hổng.
Cuối cùng khi đã bình tâm, tôi trải bộ váy cưới xuống sàn, dùng kéo rạ/ch một đường dài, đ/âm nát lớp vải ở phần ngựk. Tôi phải tự nhắc nhở bản thân. Trái tim đã bị Lục Cảnh Uẩn bóp nát, không được phép dành cho anh ta dù chỉ một chút tình cảm nữa.
Tôi thu dọn tất cả mảnh vụn vào phòng khách, Lục Cảnh Uẩn gần đây sẽ không về. Điện thoại vang lên, là hai tin nhắn đa phương tiện từ số lạ. Bình thường tôi luôn bỏ qua, nhưng lần này không hiểu sao, tôi lại nhấn vào xem.
"Giản Ngôn, tôi đã trở về rồi, cô chỉ có thể đợi chờ mọi thứ thuộc về mình bị tôi cư/ớp mất, dù là vị trí đại tiểu thư nhà họ Giản hay vị trí cô dâu của Lục Cảnh Uẩn."
Ảnh đính kèm quả nhiên là bức ảnh hai người hôn nhau say đắm trên bến cảng đó. Tôi không quan tâm, tiện tay mở WeChat lên, ảnh đại diện của Lục Cảnh Uẩn vẫn không có động tĩnh gì. Chỉ là tôi phát hiện anh ta đã cài đặt chế độ chỉ cho xem bài đăng trong ba ngày, ảnh bìa đổi thành hai bóng lưng thấp thoáng, người ngoài không biết chuyện có lẽ sẽ tưởng là tôi và anh ta.
Lục Cảnh Uẩn, Lê Tử Nhiễm đã về rồi, nên anh sợ cô ta đ/au lòng, đến cả vở kịch còn lại cũng công khai đối phó như vậy sao?
05
Lúc này, tôi lại nhận được cuộc gọi từ Tần Hoài Xuyên.
"Giản Ngôn, đoán xem tôi thấy ai ở Ninh Thành?"
"Tôi không quan tâm, cũng đừng gọi điện cho tôi nữa."
Ngay khi tôi định cúp máy, giọng nói đầy đắc ý của anh ta truyền đến.
"Giản Ngôn, cô thực sự nghĩ Lục Cảnh Uẩn yêu cô từ cái nhìn đầu tiên sao?"
"Anh ta chẳng qua là trả th/ù thay cho Lê Tử Nhiễm, nên mới cố tình tiếp cận cô ngay lúc cô từ bỏ tôi."
Tôi đã bắt đầu mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
"Giản Ngôn, ít nhất mấy năm cô theo đuổi tôi, trong lòng tôi không có ai cả, chỉ là muốn cô kiên trì đến khi tôi tin vào tình cảm của cô. Ngay cả Lê Tử Nhiễm lúc đầu muốn quyến rũ tôi cũng không thành, không giống như Lục Cảnh Uẩn..."
Tay phải tôi đ/au nhói không đúng lúc, bất chợt, một cơn gi/ận dữ trào lên.
"Tần Hoài Xuyên, là anh tiết lộ tin tức cho tôi đúng không?"
"Anh vẫn thích ly gián như vậy, dù anh từng c/ứu tôi, thì mười năm tình cảm đó cũng đã trả đủ rồi."
"Anh nên biết dù là lựa chọn nào tôi cũng không hối h/ận, và tuyệt đối không quay đầu lại."
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi cúp máy, trực tiếp gửi qua một đoạn video: "Xem xong cô sẽ thấy hứng thú thôi."
Trong video là bến cảng lúc đêm khuya, Lục Cảnh Uẩn bực bội tháo cà vạt, người bên cạnh trêu chọc anh ta về một đêm xuân không vui vẻ.
"Chuẩn bị quay về thôi, Nhiễm Nhiễm không đợi được nữa rồi."
Tần Trăn cân nhắc vài câu: "Lê Tử Nhiễm cô ấy...?"
Lục Cảnh Uẩn rít một hơi th/uốc dài, thẳng thắn nói: "Tháng trước đi Mỹ, Nhiễm Nhiễm làm lo/ạn dữ quá, nhất thời không kiểm soát được."
Điện thoại rơi xuống đất "cạch" một tiếng. Cuộc đối thoại trong video vẫn tiếp tục. Những hình ảnh quái dị không ngừng hiện lên trong đầu, tôi buồn nôn đến mức chạy vào nhà vệ sinh ôm bồn cầu nôn khan.
Tôi liếc thấy gói băng vệ sinh chưa mở, đột nhiên, cảm giác có điều chẳng lành. Kỳ kinh nguyệt vốn rất đều đặn đã chậm một tuần, tôi quá bận rộn với chuyện của Lục Cảnh Uẩn nên không có thời gian đi khám.
Tháng trước, Lục Cảnh Uẩn lấy lý do đi công tác liên tục bay sang Mỹ, tôi cứ ngỡ anh ta bị lệch múi giờ nên không trả lời tin nhắn kịp. Hai ngày sau nhận được những dòng tỏ tình, anh ta nói: "Ngôn Ngôn, thật muốn ở bên em từng giây từng phút, anh nhớ em quá."
Đó chính là lúc sau khi anh ta mây mưa với Lê Tử Nhiễm, vẫn không quên duy trì hình tượng thâm tình với tôi. Những lời yêu thương ngọt ngào giữa đêm khuya, chính là sự áy náy sau khi phản bội. Trước mặt một Lục Cảnh Uẩn giả vờ yêu tôi đến thế, tôi chưa bao giờ nghi ngờ dù chỉ một chút.
Mà Lục Cảnh Uẩn từ Mỹ trở về, khi chạy đến bên tôi, liệu có phải cũng vừa mới xin lỗi Lê Tử Nhiễm vào đêm hôm trước không? Tôi đột nhiên rất muốn hỏi anh ta, làm thế nào có thể thoát khỏi hơi ấm còn sót lại của người phụ nữ này, rồi lại thản nhiên chạy vào vòng tay người phụ nữ khác?
06
Ngày hôm sau, tôi đi b/ệnh viện xếp hàng từ sớm.
Hai tiếng sau có kết quả, tôi thực sự đã mang th/ai.
Trên hành lang b/ệnh viện dài hun hút, tôi nhất thời hoang mang không biết làm sao, bước chân nặng như đeo chì.
Không xa, hai bóng người lọt vào tầm mắt tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan ch/ặt vào nhau, cùng với chiếc vòng tay trên cổ tay Lê Tử Nhiễm, trông vô cùng quen mắt.
"Ngôn Ngôn, sao em lại ở đây?"
Trước mặt tôi, Lục Cảnh Uẩn phản ứng rất nhanh, buông tay Lê Tử Nhiễm ra rồi sải bước về phía tôi.
Lòng bàn tay vò nát tờ giấy khám b/ệnh mỏng manh, tôi nhìn vào đôi mắt đào hoa vốn vẫn thâm tình như thường lệ, bất lực nở một nụ cười nhạt.