Dù là Cận Yến hay Đường Uyển, đừng hòng cư/ớp đi bất cứ thứ gì của tôi nữa.
3
"Chúng mình, song hướng bôn phó (hướng về phía nhau)."
Đường Uyển đăng một tấm ảnh chụp chung lên mạng xã hội, trong ảnh hai bàn tay đan vào nhau, bàn tay người đàn ông với những đ/ốt ngón tay rõ ràng, thon dài và đầy sức mạnh.
Tôi nhận ra ngay, đó là tay của Cận Yến, ngón trỏ của anh đang đeo chiếc nhẫn gia truyền của nhà họ Cận.
Không có gì khác biệt so với kiếp trước, họ công khai mối qu/an h/ệ vào chính cái đêm tôi tỏ tình thất bại.
Đường Uyển vốn có chút danh tiếng trong trường, bài đăng vừa lên, phần bình luận bên dưới đã bùng n/ổ.
"Trời ơi! Nữ thần của tôi yêu rồi! Rất muốn biết là ai quá đi!"
"Lầu trên, nhìn chiếc nhẫn trên tay người đàn ông kìa, đó là tín vật tổ truyền của nhà họ Cận, hiện tại chắc chắn đang nằm trong tay người đứng đầu nhà họ Cận - Cận Yến!"
"Nhà họ Đường và nhà họ Cận? Chấn động! Rốt cuộc là các người định nghĩa sự xứng đôi, hay sự xứng đôi định nghĩa các người vậy?!"
...
Điện thoại hiện lên một thông báo, là Đường Uyển.
Cô ta gửi một tấm ảnh, Cận Yến đang cúi đầu bóc tôm cho cô ta, gương mặt lạnh lùng quen thuộc ấy vậy mà lại có chút dịu dàng.
Tôi bình thản nhìn một lát, rồi trả lời: "Đã xem, chúc hạnh phúc."
Sau đó lặng lẽ tắt điện thoại.
Kiếp trước, Đường Uyển cố tình tiếp cận tôi ở trường, nói chuyện không giấu giếm điều gì, tôi tin là thật, xem cô ta như người bạn thân thiết nhất.
Nào ngờ, mục tiêu thực sự của cô ta lại là Cận Yến.
Khi biết bí mật tôi thích Cận Yến, cô ta bắt đầu khuyến khích tôi dũng cảm theo đuổi tình yêu.
Sự chân thành ấy, sự thúc giục ấy, khiến tôi thực sự tin rằng cô ta đang tốt cho tôi.
Kết quả là, Cận Yến bỏ rơi tôi, và hai người họ công khai tình cảm.
Tôi phát đi/ên đi tìm Đường Uyển để chất vấn.
Đường Uyển khóc nức nở trước mặt Cận Yến: "Ôn Sênh, xin lỗi, mình biết cậu không nỡ rời xa nhà họ Cận và Cận Yến, nhưng mình thực sự rất yêu anh ấy."
Cận Yến mặt lạnh như tiền: "Ôn Sênh, chuyện của tôi và Uyển Uyển không đến lượt cô chất vấn, tốt nhất cô nên tránh xa cô ấy ra."
Họ ân ái nắm tay nhau, vứt bỏ tôi như vứt một món đồ cũ kỹ.
Đã trải qua một lần rồi, sao tôi có thể mắc lừa nữa.
Hai người họ, muốn khoe mẽ thế nào thì cứ tự nhiên.
Tôi quay người lấy từ trong tủ ra một xấp tranh dày cộp, người trong tranh chính là Cận Yến.
Ở góc khuất nhất, còn có một lá thư tình đã ố vàng.
Năm mười lăm tuổi, tôi đã viết những mơ mộng thiếu nữ về Cận Yến vào lá thư này.
Nhớ hồi nhỏ học vẽ, Cận Yến từng mời những bậc thầy nổi tiếng trong nước về dạy cho tôi, nhưng dù học thế nào, tranh của tôi vẫn cứ vô h/ồn.
Thầy nói vì tôi không có cảm xúc.
Ban đầu tôi không hiểu, sau này trong một đêm khuya tĩnh lặng, tôi vẽ lại dáng vẻ của Cận Yến, một nét thành hình, sống động như thật.
Nhưng dù tôi vẽ đẹp đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là những tác phẩm không thể cho ai nhìn thấy.
Vậy thì cứ để chúng vĩnh viễn không bao giờ thấy ánh mặt trời đi.
4
Trong sân nhà họ Cận, khói lửa bốc lên m/ù mịt.
"Cô đang làm gì thế?"
Phía sau vang lên một giọng nói lạnh lùng.
Tôi gi/ật mình, xoay người lại với vẻ chật vật.
Cận Yến vừa hẹn hò về, ngũ quan sắc sảo đã dịu đi đôi chút, anh nhíu mày đá/nh giá tôi, rồi nhìn về phía sau lưng tôi.
Tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, khẽ giải thích: "Vài món đồ cũ thấy chướng mắt nên tiện tay đ/ốt thôi."
Cận Yến sải bước tiến lên, bới từ đống tro tàn ra một mẩu giấy vụn, thân hình anh khựng lại, rồi cười lạnh.
"Ôn Sênh, rốt cuộc trò vặt của cô bao giờ mới kết thúc đây? Cô tưởng làm ra bộ dạng bị tổn thương, tội nghiệp này thì tôi sẽ làm theo ý cô sao?"
Tôi nhìn vào tay anh, thật khéo, chính là cái tên đầu tiên trong lá thư tình đó - "Cận Yến".
Sắc mặt tôi cứng đờ, rồi mỉm cười: "Vậy mà cũng bị anh phát hiện ra, quả nhiên làm gì cũng không giấu được anh."
Đằng nào anh cũng sẽ xuyên tạc tình cảm của tôi, vậy thì tôi cứ thuận theo ý anh.
"Cô, cút về phòng cho tôi."
Cận Yến siết ch/ặt lòng bàn tay, đôi mày lạnh lẽo.
Tôi dứt khoát xoay người, nhanh chóng giấu đi sự ẩm ướt trong đáy mắt, rảo bước rời đi.
Đêm khuya, tôi ôm tấm ảnh gia đình, ngẩn ngơ nhìn bầu trời đêm tĩnh mịch ngoài cửa sổ.
Mẹ ơi, lần này con nhất định… sẽ sống thật tốt.
Trước mắt quan trọng là chuẩn bị thật tốt cho cuộc thi lần này, một khi giành được suất đi du học, con có thể vĩnh viễn rời khỏi nơi này rồi.
Sáng hôm sau, tôi định quay lại trường tìm thầy xin một số tài liệu làm mẫu để chuẩn bị tác phẩm dự thi.
Tôi đi xuống lầu, vội vã lướt qua Cận Yến đang ăn sáng ở phòng ăn, cúi đầu đi thẳng ra cửa.
"Đứng lại."
Giọng Cận Yến thong thả, không nhanh không chậm.
Tôi ngẩng đầu, anh thản nhiên ngồi bên bàn, lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào tôi.
Sau đó, anh không chút cảm xúc ra lệnh: "Hôm nay Uyển Uyển sẽ đến nhà ăn tối, cô ấy thích bánh hạt dẻ ở tiệm phía tây thành, cô đi xếp hàng m/ua về đây."
"Hôm nay tôi có việc."
Tôi không cần suy nghĩ mà từ chối ngay.
Tiệm bánh hạt dẻ ở phía tây thành cách nhà họ Cận rất xa, dù bây giờ tôi xuất phát thì đến nơi cũng đã là quá trưa, nếu còn lỡ dở nữa thì không kịp quay lại trường.
Huống hồ, tôi đã hẹn giờ với thầy rồi.
"Ôn Sênh!" Sắc mặt Cận Yến khó chịu: "Uyển Uyển hôm nay đến là thực lòng muốn làm hòa với cô như trước, bây giờ cô đang vả vào mặt tôi đấy à?"
Tôi hít một hơi thật sâu, rảo bước đi ra ngoài.
"Xin lỗi, hôm nay tôi không về đâu, hai người cứ từ từ mà ăn."
Tiếng bước chân dồn dập phía sau, Cận Yến mạnh mẽ kéo tôi lại.
Anh nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh, giọng điệu không cho phép phản kháng: "Hôm nay cô đi cũng phải đi, mà không đi cũng phải đi."
Tôi vốn luôn phục tùng mọi mệnh lệnh của Cận Yến, sự từ chối hôm nay thực sự đã chọc gi/ận anh.
Tôi ngẩng đầu nhìn Cận Yến: "Nếu tôi không đi thì sao? Anh lại định chuyển m/ộ mẹ tôi ra khỏi nghĩa trang nhà họ Cận, để bà không được yên nghỉ sao?"
Cận Yến sững người, rồi ánh mắt lạnh xuống: "Ôn Sênh, cô muốn thử xem sao?"