Nhưng anh ta nhanh chóng trấn tĩnh lại, nhìn tôi với vẻ mặt như đang nhìn một gã hề: "Lâm Giai, cô cũng lớn tuổi rồi, còn chấp nhặt với một cô gái nhỏ như Thiển Thiển sao?"
"Cô ấy thân gái dặm trường, không nơi nương tựa, tôi chăm sóc một chút thì đã sao? Sao cô lại trở nên thiếu lòng trắc ẩn như vậy?"
"Đừng nói với tôi là vì chuyện này mà cô tỏ thái độ với tôi đấy nhé."
Giọng anh ta ngày càng lạnh lùng.
Tôi thấy nực cười, có phải anh ta quên mất rằng cô gái nhỏ trong miệng anh ta chỉ kém tôi đúng một tuổi hay không.
Hơn nữa, những lời này tôi đã nghe quá nhiều lần rồi.
Khi anh ta đưa Tô Thiển Thiển về nhà.
Khi anh ta đỡ rư/ợu thay cho Tô Thiển Thiển.
Khi hai người họ hôn nhau lúc chơi game.
...
Vô số lần, chỉ cần tôi đặt câu hỏi.
Anh ta đều dùng những lời này để chặn họng tôi.
Bỗng nhiên thấy lòng mệt mỏi, tôi không kìm được mà đáp qua loa: "Được, được, được, tôi không có lòng trắc ẩn, tôi đ/ộc á/c, tôi nhỏ nhen, anh thích cô ta như vậy thì hay là chúng ta chia tay đi, anh cứ đến với cô ta cho xong."
Đôi môi mỏng của anh ta mím lại thành một đường thẳng, nhìn tôi đầy bất mãn: "Lâm Giai, sao cô lại trở nên như thế này!"
"Nói thật, cô nên học tập sự lương thiện và bao dung của Thiển Thiển đi, sáng nay lúc đi, cô ấy còn sợ cô chưa ăn gì nên bảo tôi mang bữa sáng cho cô đấy."
Nói xong, anh ta như ban ơn, ném hộp cơm trên tay xuống bàn.
Rồi thẳng thừng bước ra cửa.
Hộp cơm bị hất văng ra, bên trong là hai cái bánh bao nhỏ, một cái bánh hẹ và nửa cái bánh trứng.
Nếu như hôm qua tôi không nhìn thấy những món ăn này trên bàn của Tô Thiển Thiển trong video của cô ta.
Chắc tôi lại tự nghi ngờ bản thân và bắt đầu dằn vặt chính mình rồi.
Anh ta đi cũng tốt.
Trước đây vì quá mệt mỏi nên tôi cứ ngủ li bì.
Giờ bị anh ta làm ồn tỉnh giấc, tôi dứt khoát đứng dậy thu dọn đồ đạc.
Bận rộn cả ngày, tôi thu dọn được một vali.
Khi sắp đóng lại, tôi lấy một chiếc hộp sắt ra đặt lên bàn.
Những thứ bên trong này từng là báu vật quý giá nhất mà tôi và anh ta cùng sở hữu.
Chúng tôi đã hẹn ước, đợi đến ngày cưới sẽ cùng mở ra xem, nhưng giờ tôi không cần nữa.
Sau khi thu dọn xong xuôi hành lý, tôi phát hiện ra món quan trọng nhất là chiếc bình an khấu vẫn còn ở chỗ Giang Hoài Thư.
Đó là khi mẹ tôi vừa phát hiện bị u/ng t/hư, bà đã giấu tôi, cứ mỗi bước lại quỳ lạy, lê tấm thân b/ệnh tật leo hơn mười ngàn bậc thang, lên núi c/ầu x/in cho tôi.
Lúc đó mối qu/an h/ệ giữa tôi và Giang Hoài Thư vẫn chưa tồi tệ đến mức này.
Có một lần sau khi đi xã giao về, anh ta bị xuất huyết dạ dày phải nhập viện, tôi sợ đến phát khiếp.
Liền đeo chiếc bình an khấu đó lên cổ anh ta.
Hy vọng nó có thể phù hộ cho anh ta khỏe mạnh, cùng tôi đi đến đầu bạc răng long.
Giờ đây, anh ta không còn xứng đáng để đeo chiếc bình an khấu mà mẹ tôi đã vất vả c/ầu x/in nữa.
Sau khi chuyển hành lý đến căn nhà nhỏ mà mẹ từng ở.
Tôi bắt taxi đến công ty.
Lễ tân mới không nhận ra tôi.
Tôi nói tôi là bạn gái của Giang Hoài Thư, cô ta cũng không tin.
Cô ta nói người trong công ty ai cũng biết Tô Thiển Thiển mới là bạn gái của tổng giám đốc Giang.
Nếu là trước đây, chắc tôi sẽ làm ầm ĩ lên rất khó coi.
Nhưng giờ tôi đã hoàn toàn không còn bận tâm nữa.
Còn về công ty, tôi cũng đã nghĩ kỹ rồi, dù sao mình cũng có cổ phần, đến lúc đó bảo anh ta quy đổi thành tiền mặt cho tôi là được.
Tôi đang định gọi điện cho Giang Hoài Thư.
Thì vừa hay Tô Thiển Thiển đi xuống.
Lễ tân lập tức nịnh nọt cô ta, nói tôi vô liêm sỉ, dám mạo danh bạn gái tổng giám đốc.
Tôi đi theo sau Tô Thiển Thiển lên lầu.
Đến văn phòng, cô ta ra vẻ chủ nhân, bảo tôi đợi một lát.
Tôi phớt lờ vẻ đắc thắng của cô ta, gọi điện cho Giang Hoài Thư, bảo anh ta mang bình an khấu đến đây.
Tô Thiển Thiển nghe thấy vậy, nhướng mày, lấy một thứ trong ngựk ra lắc lắc: "Thứ cô nói là cái bình an khấu này sao?"
Nhìn chiếc bình an khấu quen thuộc, đầu óc tôi "oang" một tiếng.
"Sao nó lại ở chỗ cô?"
Cô ta cười đắc ý: "Thứ này quan trọng với cô lắm à? Tiếc là anh Hoài Thư tặng cho tôi rồi, anh ấy nói chỉ là món đồ chơi nhỏ không đáng tiền, nhưng tôi thấy cũng khá đẹp."
Đây là thứ mẹ tôi đã quỳ lạy từng bước để cầu cho tôi.
Đưa cho Giang Hoài Thư, là vì trong lòng tôi, lúc đó anh ta là người quan trọng ngang hàng với mẹ.
Đây cũng là kỷ niệm duy nhất mẹ để lại cho tôi.
Không ngờ tấm chân tình lại bị anh ta chà đạp sau lưng như vậy.
Tôi gi/ận đến đỏ cả mắt, lạnh lùng nói: "Trả lại cho tôi."
"Gi/ận dữ thế sao? Xem ra đúng là rất quan trọng rồi." Cô ta cười nham hiểm, đột ngột ném mạnh chiếc bình an khấu xuống đất.
Chiếc bình an khấu lập tức vỡ tan tành.
Tôi sững sờ.
Quỳ xuống đất, cố gắng ghép lại.
Tiếc là không ghép lại được.
Không ghép lại được nữa rồi...
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Đầu óc tôi choáng váng, lao tới đá/nh Tô Thiển Thiển.
Cô ta hét lên rồi cố gắng né tránh, còn tôi như một kẻ đi/ên, không buông tha mà xông vào giằng co với cô ta.
Cho đến khi Giang Hoài Thư vội vã bước vào, t/át thẳng vào mặt tôi.
Lúc này tôi mới bừng tỉnh.
Tôi định phản kháng, nhưng anh ta không chút nương tay, hất mạnh khiến tôi ngã nhào xuống đất.
Anh ta cáu kỉnh gầm lên với tôi: "Lâm Giai, cô còn chưa thấy đủ mất mặt sao? Nhìn lại bộ dạng của cô bây giờ đi, chẳng khác nào một mụ đàn bà đanh đ/á!"
Tô Thiển Thiển trốn trong lòng anh ta, nũng nịu mách lẻo: "Anh Hoài Thư, em có lòng tốt đưa chị Lâm Giai lên đây, vậy mà chị ấy đột nhiên xông vào đá/nh đ/ấm em, em sợ quá."
"Không phải! Là cô ta đ/ập vỡ bình an khấu của tôi! Là cô ta!" Tôi gi/ận dữ phản bác.
Nhưng Giang Hoài Thư nhìn thấy chiếc bình an khấu dưới đất, lông mày càng nhíu ch/ặt hơn: "Chỉ là một món đồ nhỏ không đáng tiền thôi mà, cô muốn thì tôi m/ua cho cô mười cái! Giờ thì cút về nhà đi, đừng có ở đây làm trò cười cho thiên hạ!"