Đúng lúc này Giang Thanh Thanh bước vào, vừa nhìn thấy Thẩm Quân Nghiễm, cô ta đã làm nũng khoác lấy tay anh: "Anh Quân Nghiễm, bác sĩ nói bảo bối của chúng ta rất khỏe mạnh đấy. Anh có muốn nghe tiếng con không?"
So với bụng của Lâm Nguyên, bụng của cô ta rõ ràng to hơn nhiều, đã nhô lên thấy rõ.
Thẩm Quân Nghiễm để mặc cô ta khoác tay mình, ánh mắt rơi trên chiếc bụng bầu của Giang Thanh Thanh, trong đáy mắt vô thức hiện lên một nét dịu dàng.
"Dạo này con có quậy em không?" Anh đặt tay lên bụng Giang Thanh Thanh, trong mắt mang theo những cảm xúc khó hiểu.
Giang Thanh Thanh cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Thẩm Quân Nghiễm trên bụng mình, hai má ửng hồng.
Phải thừa nhận rằng, Thẩm Quân Nghiễm thực sự rất xuất chúng, bờ vai rộng, eo thon, cộng thêm khuôn mặt khiến người nhìn cũng phải gh/en tị, đủ để khiến vô số phụ nữ si mê. Tất nhiên trong đó có cả cô ta.
Cô ta dùng tay quàng lấy cổ Thẩm Quân Nghiễm, đưa đôi môi kiều diễm đến bên miệng anh, chỉ thiếu chút nữa là đã hôn được.
Thẩm Quân Nghiễm nắm lấy tay cô ta, nghiêng đầu đi, thản nhiên nói: "Em đang mang th/ai, không tiện đâu."
Thẩm Quân Nghiễm đứng dậy, cảm thấy tâm trạng vô cùng bứt rứt, đặc biệt là sau cuộc điện thoại của Lâm Nguyên, vì vậy cũng chẳng quan tâm Giang Thanh Thanh đang làm nũng giả tạo thế nào.
Giang Thanh Thanh nghiến ch/ặt răng, sắc mặt bỗng chốc u ám.
Cuộc điện thoại của Lâm Nguyên vừa rồi cô ta đã nghe thấy. Qua ngày mai, Lâm Nguyên sẽ không còn là thiếu phu nhân nhà họ Thẩm nữa, cô ta - Giang Thanh Thanh - sẽ là nữ chủ nhân mới của nhà họ Thẩm, và đứa con trong bụng cô ta sẽ là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Thẩm thị!
Chương bốn
Sáng sớm hôm sau, tôi quay về nhà họ Thẩm để thu dọn đồ đạc.
Tôi nhập mật mã, không ngờ mật mã lại báo sai.
Chỉ mới vài ngày, Thẩm Quân Nghiễm ngay cả khóa mật mã cũng đã đổi.
Lòng tôi đ/au nhói, đúng là tuyệt tình thật!
Cuối cùng vẫn là bà Thẩm ra mở cửa cho tôi, bà thấy tôi thì vô cùng kinh ngạc: "Thiếu phu nhân, cô về sao không báo một tiếng?"
Sống chung sớm tối hai năm, bà Thẩm đối với tôi rất tốt, hơn nữa, tôi và Thẩm Quân Nghiễm lớn lên cùng nhau, bà Thẩm là người lâu năm trong nhà, cũng là nhìn tôi lớn lên.
Tôi mỉm cười với bà: "Bà Thẩm, từ hôm nay trở đi, đừng gọi con là thiếu phu nhân nữa. Nếu bà không chê, gọi con là Nguyên Nguyên cũng được."
Bà Thẩm rất ngạc nhiên: "Thiếu phu nhân, rốt cuộc cô và thiếu gia đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Một năm nay, bà Thẩm đã nhìn thấy mọi chuyện xảy ra giữa tôi và Thẩm Quân Nghiễm, tự nhiên biết tình cảm giữa chúng tôi đã có vấn đề, nhưng không ngờ lại phát triển đến bước đường này.
Bà Thẩm không đành lòng: "Thiếu phu nhân, tôi có một câu không biết có nên nói hay không. Tôi thấy thiếu gia trong lòng vẫn có cô, hôm đó cô dầm mưa về, thiếu gia biết cô sốt cao liền lập tức chạy về ngay. Chắc chắn giữa cô và thiếu gia có hiểu lầm. Hai người hãy ngồi lại nói chuyện tử tế, có vấn đề gì mà không giải quyết được chứ?"
Tôi biết bà Thẩm có lòng tốt, nhưng vẫn lắc đầu, cười khổ: "Không có hiểu lầm, anh ấy chỉ là không còn yêu con nữa thôi. Bà Thẩm, con lên lầu dọn đồ đây."
Bà Thẩm không biết khuyên thế nào, chỉ thấy xót xa cho tôi: "Thiếu phu nhân, có cần tôi giúp không?"
Tôi bước lên cầu thang, thản nhiên nói: "Không cần đâu ạ."
Trở về phòng tân hôn của tôi và Thẩm Quân Nghiễm, nhìn bó hoa đã héo úa trong bình trên bàn, tôi mới chợt nhận ra mình đã mấy ngày không về.
Tôi từng dặn dò, bà Thẩm sẽ không vào đây, phòng tân hôn đều do tôi tự tay trang trí sắp xếp, vì tôi cảm thấy đây là căn phòng chứa đầy tình yêu của tôi và Thẩm Quân Nghiễm, như vậy mới có cảm giác là nhà.
Tôi vứt bó hoa héo vào thùng rác, nghĩ ngợi một chút, dứt khoát vứt luôn cả chiếc bình.
Ảnh cưới của tôi và Thẩm Quân Nghiễm treo trên đầu giường bị tôi tháo xuống. Nhìn hai người ngọt ngào trong ảnh, tôi cầm kéo c/ắt đôi bức ảnh, chỉ mang đi phần thuộc về mình.
Mở tủ quần áo, quần áo của Thẩm Quân Nghiễm đã không còn, từ vài tháng trước khi anh dọn ra ngoài đã mang đi hết.
Ban đầu tôi định mang đi hết, nhưng nhận ra những bộ đồ này đa phần là Thẩm Quân Nghiễm m/ua, cuối cùng chỉ lấy đi vài món tôi tự m/ua, số còn lại gấp gọn bỏ vào thùng. Còn việc Thẩm Quân Nghiễm sẽ xử lý thế nào, tôi cũng không quan tâm nữa, chắc là sẽ vứt đi thôi.
Tôi thu dọn sạch sẽ mọi thứ thuộc về mình trong phòng, như thể tôi chưa từng tồn tại ở đây.
Cuối cùng, tôi đến phòng trẻ em. Dù biết khó thụ th/ai, tôi vẫn mong chờ đứa trẻ đến nên đã làm nũng bắt Thẩm Quân Nghiễm xây căn phòng này.
Mọi thứ bên trong đều là tôi và Thẩm Quân Nghiễm tự tay sắp đặt, từ việc chọn giường cho đến màu sắc hoa văn của rèm cửa. Có thể nói căn phòng này chứa đựng tất cả sự dịu dàng của chúng tôi.
Giờ đây mọi thứ đều vô nghĩa, tôi đã gọi điện cho công ty chuyển nhà, lát nữa tất cả sẽ bị tháo dỡ.
Tôi thu dọn đồ đạc xong xuôi rồi xuống lầu, thấy bà Thẩm đang đứng đợi dưới chân cầu thang. Vừa thấy tôi, bà liền tiến lại gần, trong mắt đầy vẻ không nỡ: "Thiếu phu nhân, sau này cô còn về không?"
Tôi nén sự chua xót trong lòng, nhẹ nhàng ôm bà: "Con chắc sẽ không về nữa đâu, bà Thẩm bảo trọng nhé."
"Thiếu phu nhân..." Bà Thẩm nghẹn ngào.
"Chẳng phải đã bảo không cho bà gọi con là thiếu phu nhân nữa rồi sao? Gọi con là Nguyên Nguyên đi!"
"Không!" Ánh mắt bà Thẩm kiên định: "Trong lòng tôi, cô là thiếu phu nhân duy nhất, mãi mãi là như vậy!"
Tôi không chấp nhất về chủ đề này nữa, nói: "Lát nữa sẽ có người đến thu dọn đồ đạc, bà Thẩm nhớ dẫn họ vào nhé."
Bà Thẩm đẫm lệ gật đầu, tiễn tôi ra cửa: "Thiếu phu nhân, có cần tôi gọi xe đưa cô đi không?"
"Không cần đâu, con đã gọi xe rồi."
Một lát sau, taxi đến, tôi lên xe, nói với tài xế: "Đến cục dân chính."
Bà Thẩm nhìn bóng lưng tôi xa dần, thầm niệm trong lòng: Thiếu phu nhân bảo trọng.
Khi xe đến cục dân chính, vừa đúng chín giờ, tôi cất hành lý, thấy Thẩm Quân Nghiễm đã đợi ở đó từ lâu.