Khương Thừa Ca cũng không nóng vội, cậu cảm thấy kiểu thấu hiểu, biết nhau, bầu bạn dài lâu như dòng nước chảy này lại thoải mái hơn nhiều so với việc cư xử với những người khác.

Chúng tôi sẽ mỉm cười vì những cái nhìn vô ý chạm nhau, sẽ khẽ nhếch môi vì sự ăn ý không cần lời nói, sẽ cùng bật cười vì những món quà đối phương bất chợt nảy ra ý định tặng.

Tôi cứ ngỡ những ngày tháng ấy sẽ cứ bình lặng trôi qua như thế, mùa đông Yên Kinh cách đây quá xa, cuối cùng sẽ có một ngày, nó không thể che lấp được hơi ấm của Kim Lăng.

Khi gần đến Trung thu, Kim Lăng đã trở nên náo nhiệt, khắp nơi giăng đèn kết hoa. Khương Thừa Ca bóc lựu mang từ nhà đến cho tôi, bỏ những hạt lựu trong veo vào đĩa sứ ngọc, lải nhải kể cho tôi nghe những gì cậu thấy ở trường học hôm nay. Tôi đang kh//âu lại chiếc áo bào cậu làm rá/ch trong buổi học cưỡi ngựa b/ắn cung vài ngày trước, thỉnh thoảng lại đáp lại đôi câu.

Cậu kể được một nửa, như thể nhớ ra điều gì đó, buột miệng nhắc đến: "Nghe nói mấy ngày nay sẽ có quan lớn từ kinh thành đến Kim Lăng tuần tra đấy, trên phố bày biện từ sớm cũng là để nghênh đón vị quan lớn này."

Động tác kh//âu vá của tôi khựng lại một chút, nhưng cũng chỉ là ngẩn người một lát rồi lại tiếp tục công việc trên tay: "Trung thu mà cũng đến tuần tra sao? Cũng phải, sản lượng của Kim Lăng năm nay không nhỏ, đúng là nên có quan trên xuống thị sát."

Khương Thừa Ca bóc lựu xong, rửa sạch tay rồi dùng thìa nhỏ múc một thìa hạt lựu đưa đến bên miệng tôi, từng thìa từng thìa đút cho tôi ăn: "Vị được cử xuống đó lai lịch không nhỏ đâu, nghe nói phẩm cấp ít nhất là từ tam phẩm trở lên."

Tôi hơi ngạc nhiên: "Mọi năm chẳng phải đều là tuần sát sứ xuống sao, sao năm nay lại đổi thành người có phẩm cấp lớn thế này?"

Khương Thừa Ca nhớ lại cuộc trò chuyện của cha cậu trong thư phòng: "Chắc là tạo thế cho Thái tử thôi, chẳng phải bây giờ Thái tử đã chính thức giám quốc rồi sao? Chắc là bệ hạ sắp thoái vị, trải đường cho Thái tử đấy. Sản lượng của Kim Lăng năm nay không nhỏ, việc này mà làm tốt thì là đại công một việc, chắc là tâm phúc của Thái tử đến rồi."

Nghe đến bốn chữ "tâm phúc Thái tử", lòng tôi run lên, mũi kim trên tay chệch một nhịp, miếng vá lộ ra một lỗ thủng nhỏ. Tâm phúc của Thái tử có những ai, tôi còn rõ hơn ai hết. Với tư cách là cánh tay phải cùng ông ta tranh đấu giành lấy vị trí, với tài năng của Hạ Lan Giác, sau khi Thái tử đăng cơ chắc chắn sẽ được trọng dụng.

Tôi cố nén nỗi xúc động và bất an trong lòng, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, không để Khương Thừa Ca nhìn ra điều gì bất thường. Tôi rủ mắt, nhìn chiếc áo trên đùi, che giấu cảm xúc phức tạp trong đáy mắt.

May mà Khương Thừa Ca không để tâm đến những chuyện này, cậu nhanh chóng chuyển chủ đề, nói về đêm Trung thu vài ngày tới, muốn cùng tôi trải qua. Tôi khẽ cười đáp ứng, cậu cười đến mức đôi mắt cong cong.

Chuyện có tâm phúc Thái tử xuống tuần tra, tôi vẫn không để tâm. Thái tử đã giám quốc, với tư cách là Thừa tướng tương lai, Hạ Lan Giác trăm công nghìn việc, chắc là không có thời gian đến làm cái việc sai vặt này. Tâm phúc của Thái tử nhiều như vậy, ngoài Hạ Lan Giác ra, ai đến cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Vả lại, Kim Lăng rộng lớn thế này, một thường dân như tôi thì có liên quan gì chứ?

Nhưng không ngờ, lại gặp phải cố nhân mà tôi không muốn nhìn thấy nhất.

10.

Đúng ngày lễ Trung thu, Khương Thừa Ca không đến tìm tôi, mà đã sai người mang đến vô số trang sức châu báu, phấn son lụa là. Tôi cười bất lực, đành nhận hết, thu xếp cẩn thận.

Hôm nay không khám b/ệnh, tôi dọn dẹp lại sân viện cho gọn gàng, dọn dẹp một hồi cũng đã là nửa ngày. Hoàng hôn buông xuống, tôi đun nước nóng, tắm rửa sạch sẽ, rồi mới thay bộ váy Nguyệt Hoa, ngồi trước gương trang điểm.

Người con gái trong gương da trắng như mỡ đông, mày mắt tinh xảo diễm lệ, lông mày lá liễu không tô mà tự đen, ngũ quan đoan chính rõ ràng. Đôi mắt đào hoa đuôi mắt hơi nhếch, khi nhìn người ta thì sóng mắt lưu chuyển, là vẻ xinh xắn không tự biết.

Vóc dáng vừa vặn, thân hình g/ầy gò trước kia mấy năm nay đã được bồi bổ thêm th!t, có sự đầy đặn và mảnh mai vừa vặn.

Tôi búi mái tóc đen như thác nước, chỉ điểm tô chút phấn son, người trong gương đã đẹp đến kinh ngạc.

Cánh cửa gỗ bị gõ vang, giọng nói của Khương Thừa Ca truyền đến từ bên ngoài. Tôi đeo vòng bạc vào, đứng dậy soi gương đồng, x/ác nhận không có gì sai sót mới ra mở cửa.

Khương Thừa Ca đứng bên ngoài, mặc đồ long trọng và chính thức. Bộ y phục gấm màu đỏ tôn lên đôi mày tuấn tú và vóc dáng cao lớn của cậu. Đai lưng làm nổi bật đường cong của vòng eo thon, một miếng ngọc bội rủ xuống bên hông.

Đôi mắt hồ ly dưới ánh đèn lồng đặc biệt sáng ngời, cậu nhìn thấy tôi, đứng ngẩn ngơ tại chỗ, vành tai đỏ ửng.

Tôi bước lên hai bước, cười trêu chọc cậu: "Sao thế, Khương thiếu gia không rời mắt nổi à?"

Khương Thừa Ca ngẩn người, cậu lắp bắp tiếng "a", muốn nói gì đó, nhìn bộ váy lụa trên người tôi, nhìn tôi trang điểm kỹ lưỡng, lại nghẹn lời không nói được. Đành buông xuôi cúi đầu, đỏ mặt lí nhí gọi một tiếng "Tiên nữ".

Tôi bị dáng vẻ này của cậu làm cho buồn cười, không nhịn được trêu chọc thêm vài câu. Cậu bị tôi trêu đến phát cáu, trừng mắt nhìn tôi hung dữ, quay người lên xe ngựa trước. Thấy tôi mãi chưa lên, lại vén mành thò đầu ra, nhìn tôi đầy mong ngóng.

Lễ Trung thu, ánh trăng dần đậm, khắp nơi giăng đèn kết hoa, không khí vui tươi. Tiếng rao của thương nhân vang lên không dứt, những chiếc đèn lồng giấy đủ hình dáng treo đầy phố, đẹp mắt vô cùng.

Khương Thừa Ca ngồi trên xe nhìn tôi suốt dọc đường, cuối cùng cũng thích nghi được, vừa xuống xe đã kéo tôi đi dạo khắp nơi. Đêm hội năm nay có rất nhiều thương nhân từ nơi khác đến, thêm nhiều món đồ lạ mắt chưa từng thấy bao giờ. Khương Thừa Ca chắn tôi vào phía trong, đưa tôi xem cái này cái kia.

Đội múa lân múa rồng len lỏi qua các con phố ngõ nhỏ, nơi đi đến đâu là đám đông xôn xao, tiếng hoan hô không dứt. Khương Thừa Ca nhìn thấy, hộ tống tôi chen vào đám đông, đến tận phía trước để xem. Cậu cao lớn, vạm vỡ, sức lực cũng không nhỏ, thế mà thật sự chen được một chỗ đứng cho tôi.

Cậu ôm tôi vào lòng, mắt không rời nhìn đội múa lân múa rồng đi qua, tạp kỹ đi kèm, nhìn thấy đoạn hay thì cùng mọi người xung quanh vỗ tay hoan hô, lấy tiền thưởng ném vào giỏ tre, giống như một đứa trẻ vậy. Tôi nhìn chiếc cằm góc cạnh của cậu, nhìn ánh sáng trong mắt cậu, cũng không kìm được mà nở nụ cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Không Thoát Khỏi Thiên Giáng

Chương 9
Tôi là thanh mai, còn Trình Hạ Nhiễm là trời giáng. Người ta thường nói, tình bạn thuở nhỏ khó mà tồn tại mãi mãi. Tình cảm của tôi với Giang Kỳ cũng vậy, nó chuyển biến quá nhanh đến mức, có thể xem như một khoảng trống lạnh lẽo giữa những bậc thang. Sau một đêm, Giang Kỳ, người vốn kiêu ngạo, bất cần, lại trở nên ngoan ngoãn như một chú cún con cúi đầu kiểm điểm lỗi lầm của mình. Sau này, tôi và Trình Hạ Nhiễm xảy ra mâu thuẫn. Anh ấy nhẹ nhàng nói một câu: " Thẩm Vãn Đường, cậu nghĩ mình là Trình Hạ Nhiễm sao." Vì sợ đắc tội với nhà họ Giang, bố mẹ tôi lập tức chuyển tôi đi. Kể từ đó, tôi như muốn biến mất khỏi thế giới của anh ấy , không dám xuất hiện trước mặt anh ấy một chút nào. Nhưng vài ngày sau, vào sinh nhật của anh ấy, anh ấy đã gõ cửa phòng, ướt sũng và đầy vẻ chật vật, ấm ức: "Cậu quên hôm nay là sinh nhật của tôi rồi sao?"
0
3 Ôn Chúc Chương 14
7 Oan Miêu Dẫn Hồn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm