Nhiễm Vĩ đứng ngây người ở đó, không dám tin mà tự t/át mình hai cái.

Trong chớp mắt, mặt anh ta đỏ bừng, mắt cũng đỏ hoe theo.

Người đàn ông cao một mét tám, toàn thân r/un r/ẩy không ngừng, nước mắt cũng rơi xuống.

5

Con gái lạc quan hơn tôi tưởng, sau khi biết mình sau này phải đeo túi hậu môn nhân tạo, con bé vẫn cười.

"Thế này cũng ngầu mà, dù sao con cũng đâu có ch*t, chỉ là sau này phiền phức một chút thôi."

Đối mặt với đứa con gái hiểu chuyện như vậy, tôi ôm ch/ặt con vào lòng, khóc không thành tiếng.

Hãng hàng không biết được đầu đuôi sự việc, mang theo quà đến xin lỗi tôi, họ hy vọng tôi tha thứ cho Tô Lỗi và Nhiễm Vĩ.

Tôi cũng tốt nghiệp chuyên ngành liên quan, tôi đương nhiên biết để đào tạo một phi công trưởng thành khó khăn đến mức nào, nhưng tôi vẫn không chọn tha thứ.

Tôi kiên quyết yêu cầu công ty họ xử lý nghiêm túc sự việc lần này, bắt buộc phải cho con gái tôi một lời giải thích.

Nhiễm Vĩ nói với tôi, anh ta sẵn sàng chấp nhận mọi hình ph/ạt, mỗi lần nhớ đến việc vì anh ta mà nửa đời sau của con gái tôi phải chịu kỳ thị, anh ta không thể tha thứ cho chính mình.

Những ngày qua anh ta luôn đến b/ệnh viện sám hối, tôi biết Nhiễm Vĩ là một người tốt, nếu ngày đó không phải vì tôi c/ầu x/in anh ta, bất kỳ người bình thường nào anh ta cũng sẽ bất chấp tất cả để c/ứu.

Nhưng làm sao tôi tha thứ cho anh ta đây?

Cuối cùng hãng hàng không gọi điện đến, nói rằng họ sẽ bồi thường cho chúng tôi hai triệu, đồng thời sa thải Nhiễm Vĩ và Tô Lỗi.

Chiều hôm nhận được tin này, Tô Lỗi vốn đã lâu không gặp đã đến.

Anh ta dẫn theo Thẩm Học Chi vừa hết thời gian ở cữ, hùng hổ xông vào phòng b/ệnh.

Anh ta bắt tôi phải cho anh ta một lời giải thích.

Tôi không buồn ngẩng đầu: "Anh muốn giải thích cái gì?"

"Dựa vào cái gì mà cô tố cáo tôi và Nhiễm Vĩ? Cô có biết chuyện này n/ổ ra, sau này sẽ không có hãng hàng không nào chịu thuê hai chúng tôi không? Mọi thứ của tôi đều bị cô h/ủy ho/ại rồi!"

Đối mặt với sự đanh đ/á của anh ta, tôi cười lạnh: "Là do các người tự phạm sai lầm, sao anh còn trách tội lên đầu tôi?"

Tô Lỗi nhíu mày: "Cô tức gi/ận chuyện tôi đi cùng Chi Chi thì tôi hiểu, nhưng cô không thể vì chuyện này mà trả th/ù Nhiễm Vĩ, anh ấy chẳng qua chỉ vạch trần cô diễn kịch, thì có lỗi gì chứ."

"Diễn kịch?" Tôi tức gi/ận đến mức đứng bật dậy, nhìn thẳng vào anh ta: "Anh bây giờ vẫn cho rằng tôi đang diễn kịch sao? Hôm đó tình trạng con gái nguy cấp như vậy, anh ta trì hoãn thời gian không cho lên máy bay, tôi dựa vào cái gì mà không được trả th/ù anh ta? Anh có biết không, con gái vì anh ta mà nửa đời sau không thể sống như người bình thường được nữa rồi!"

Nghe những lời của tôi, Tô Lỗi sững người vài giây: "Sao có thể?"

"Sao lại không thể?" Tôi vạch áo con gái ra, trên làn da trắng nõn, ngoài mấy vết s/ẹo phẫu thuật, chỗ bụng chính là túi hậu môn nhân tạo.

Nhìn thấy cảnh này, đồng tử Tô Lỗi chấn động.

Có lẽ anh ta không ngờ con gái lại bị nặng đến mức này.

Vì kiếp trước, anh ta không hề đưa con gái đến b/ệnh viện, nên anh ta luôn cho rằng tôi đang lừa anh ta.

Ngày đó tôi cố tình giữ chân anh ta, nên mới dẫn đến việc Thẩm Học Chi khó sinh.

Giờ đây con gái thực sự xảy ra chuyện, trên mặt anh ta cuối cùng cũng xuất hiện vài phần hối lỗi.

Nhưng vẻ hối lỗi này không kéo dài được bao lâu, Thẩm Học Chi bên cạnh đã bật khóc.

"Trời ơi, sao Tiểu Nghi lại thành ra thế này, đều tại em, nếu ngày đó em không sinh con thì đã không quấn lấy anh Lỗi, là em khiến anh Lỗi không làm tròn trách nhiệm của một người cha." Thẩm Học Chi nhìn tôi, dịu dàng yếu đuối xin lỗi: "Xin lỗi Việt Lan, tất cả đều là lỗi của em."

Nghe câu này, Tô Lỗi như trúng bùa mê, lập tức thay đổi thái độ.

"Chi Chi, chuyện này không liên quan đến em, nói cho cùng vẫn là trách Việt Lan không trông nom con cho tốt, nếu nó không chạy lung tung thì sao lại bị t/ai n/ạn xe hơi."

Nói xong, Tô Lỗi trách móc con gái không hiểu chuyện, sao có thể chạy lung tung ngoài đường, nó làm liên lụy đến bao nhiêu người lớn, thật sự là quá hư.

Con gái bị anh ta nói đến mức cúi đầu, nước mắt chực trào trong hốc mắt.

Tôi lập tức ôm lấy con, m/ắng thẳng vào mặt Tô Lỗi: "Đủ rồi, Tô Lỗi anh biết cái gì? Tiểu Nghi sở dĩ bị t/ai n/ạn xe hơi là vì nó đi m/ua quà cho anh đấy!"

6

Kể từ khi tôi và Tô Lỗi kết hôn, cuộc sống của hai người chúng tôi cũng coi là hạnh phúc.

Sau khi có Tiểu Nghi, gia đình ba người chúng tôi gần như trở thành gia đình kiểu mẫu.

Nhưng niềm hạnh phúc này đã biến mất không dấu vết sau khi bố tôi qu/a đ/ời và Thẩm Học Chi về nước.

Kể từ khi Thẩm Học Chi mang bầu trở về, Tô Lỗi đã trở thành bảo mẫu chuyên trách của cô ta.

Nấu cơm cho cô ta, đi khám th/ai cùng cô ta, mọi thời gian rảnh rỗi đều ở nhà cô ta, ngay cả ngày hội thể thao của con gái cũng không tham gia.

Khoảng thời gian đó trạng thái của tôi cũng không tốt, vì bố tôi bị t/ai n/ạn giao thông ở nước ngoài, mất ngay tại chỗ, tôi mất đi người bố yêu thương mình nhất.

Tôi sống trong mơ hồ suốt nhiều ngày.

Mỗi lần Tô Lỗi đi tìm Thẩm Học Chi, tôi đều cãi nhau to với anh ta.

Con gái bỗng nhiên bị bố mẹ phớt lờ, thêm vào đó là hai chúng tôi ngày nào cũng nói những lời cay nghiệt, con bé tưởng rằng chúng tôi sắp ly hôn rồi.

Vì thế nó muốn hòa giải mối qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi.

Nghĩ mãi cũng không biết hòa giải thế nào cho tốt, thế là nó nghĩ đến việc tặng quà.

Nó định m/ua hai món quà, lấy danh nghĩa của tôi và Tô Lỗi để tặng.

Không ngờ trên đường đi m/ua quà, nó bị một chiếc xe đ/âm bay.

Chuyện này tôi nghĩ đến một lần là đ/au lòng một lần.

Tô Lỗi sau khi biết sự thật thì cứng họng không nói nên lời.

Trước khi Thẩm Học Chi xuất hiện, anh ta cưng chiều con gái đến tận xươ/ng tủy.

"Tiểu Nghi, là bố..." Tay Tô Lỗi r/un r/ẩy, anh ta muốn xin lỗi, nhưng nhận ra ngôn từ quá nhạt nhẽo.

Lúc này, Thẩm Học Chi lại bắt đầu giở trò.

Cô ta tự t/át mình hai cái: "Em thật đáng ch*t mà, em không nên trở về, là em đã hại Tiểu Nghi, em đúng là kẻ tội đồ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm