Người dẫn chương trình rất chuyên nghiệp, khi trao nhẫn, Hạ Vãn thì thầm với tôi: "Tay anh đang run kìa".
Tôi đáp: "Có lẽ hơi hồi hộp một chút."
Cô ấy cười: "Không sao, em cũng hồi hộp mà."
Trao nhẫn xong, tiếng vỗ tay dưới đài vang dội, đó đều là những người chân thành chúc phúc cho tôi và Hạ Vãn.
Bố mẹ Hạ Vãn ngồi ở hàng ghế đầu. Mẹ Hạ mắt đỏ hoe, còn cha Hạ ngồi thẳng tắp, khi nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng.
Sau khi nghi thức kết thúc, khách khứa bắt đầu dùng bữa. Không có những trò lố lăng, hoa mỹ nào cả.
Sau khi mời rư/ợu khách xong, tôi mới có thời gian liếc nhìn điện thoại.
Ngay khoảnh khắc màn hình mở khóa, tin nhắn ồ ạt tràn vào.
Ba mươi hai cuộc gọi nhỡ, hơn chín mươi chín tin nhắn WeChat chưa đọc, tin nhắn SMS thì đếm không xuể.
Từ Thẩm Lam, Trần Tư Hành, Kỳ Hân, bạn thân của Thẩm Lam, cho đến những "người bạn" chơi trò chơi tối qua.
Tôi không trả lời bất cứ ai, điện thoại lại đổ chuông. Là quản lý khách sạn.
"Anh Kỳ, xin lỗi vì đã làm phiền anh."
Giọng quản lý nghe rất khó xử, phía sau có tiếng ồn ào rất lớn.
"Cô Thẩm và bạn bè của cô ấy đang làm lo/ạn ở sảnh tiệc, nói rằng họ đã đặt chỗ nên yêu cầu chúng tôi khôi phục lại cách bài trí, còn bảo phải tổ chức đám cưới như bình thường. Giờ họ đã đ/ập phá cả sân khấu ở tiền sảnh rồi..."
Chưa đợi tôi lên tiếng, giọng Thẩm Lam đã xuyên qua điện thoại truyền đến.
"Kỳ Trạm! Đồ s/úc si/nh! Anh dám h/ủy ho/ại đám cưới của tôi!"
"Tôi nói cho anh biết, đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh! Anh không được ch*t tử tế đâu!"
Tiếp theo là giọng của Kỳ Hân:
"Anh! Anh cũng quá nhỏ nhen rồi! Chỉ là một trò chơi thôi mà, anh có cần phải vậy không?"
"Anh mau qua đây xin lỗi chị dâu đi, nếu không em cũng không nhận anh là anh trai nữa!"
Cuối cùng là Trần Tư Hành:
"Kỳ Trạm, chuyện hôm nay anh làm không được quân tử. Anh có gi/ận thì trút lên tôi này, đừng đem đám cưới ra làm trò đùa."
Tôi nghe xong, bình tĩnh đáp một câu: "Được, từ nay về sau chúng ta không cần liên lạc nữa."
Cúp máy, tôi đứng ngoài cửa hông của sảnh tiệc, hít một hơi thật sâu.
Họ chưa bao giờ chỉ là chơi trò chơi.
Nếu những gì Thẩm Lam nói tối qua là thật, thì việc đứa bé bị giấu giếm hơn một năm nay là sao?
Nếu chuyện chiếc giường cưới mà Trần Tư Hành nói là thật, thì khi họ nằm cùng nhau, họ có từng nghĩ đến tôi không?
Chẳng qua là cố tình làm nh/ục tôi mà thôi.
Giờ lại biến thành tôi là kẻ không biết đùa.
Tôi quay lại bàn tiệc.
Hạ Vãn nhận ra tôi có điều bất thường, đặt đũa xuống hỏi:
"Ai gọi thế?"
Cha mẹ Hạ cũng nhìn sang.
Tôi vốn không muốn nói. Nhưng Hạ Vãn cứ nhìn tôi mãi.
Tôi đành đặt điện thoại xuống, thuật lại toàn bộ những gì xảy ra tối qua. Từ việc Thẩm Lam nói trong trò chơi rằng đã sinh con cho bạn thân, đến việc Trần Tư Hành nói từng ngủ trên giường cưới của chúng tôi, rồi chuyện Kỳ Hân chăm sóc chị dâu ở cữ, cho đến cái nhóm chat không có tôi.
Cha Hạ nghe xong, sắc mặt trầm xuống: "Đám người này b/ắt n/ạt người khác đến mức này, đúng là mở rộng tầm mắt."
Mẹ Hạ nắm lấy tay tôi, giọng rất nhẹ nhàng: "A Trạm, hôm nay con đã bước chân vào cửa nhà họ Hạ, sau này là người một nhà. Không ai được phép b/ắt n/ạt con nữa."
Hạ Vãn an ủi tôi: "Chuyện này lỗi không phải ở anh, đừng quan tâm đến họ."
Tôi ôm lấy cô ấy, thực sự cảm thấy rất cảm động.
Chúng tôi quen nhau tại một buổi đấu giá. Hạ Vãn khi đó thấy tôi đáng tin cậy, năng lực làm việc tốt, đối nhân xử thế chính trực. Nhưng biết tôi đã có vị hôn thê, cô ấy chưa bao giờ làm phiền.
Chỉ là lần trước khi uống rư/ợu, cô ấy có nói một câu: Nếu sau này anh chia tay, nhớ cho em một cơ hội.
Lúc đó tôi tưởng cô ấy nói đùa, không ngờ tối qua tôi vừa gửi tin nhắn đi, cô ấy đã đồng ý ngay lập tức.
Tình cảm chưa sâu đậm, điều này tôi không phủ nhận. Nhưng chúng tôi có thể trở thành những cộng sự tốt nhất trong công việc và cuộc sống.
~ Chương 6
Khi chúng tôi chuẩn bị về biệt thự, Thẩm Lam và đám người kia đuổi theo đến nơi.
Một nhóm người hùng hổ xông vào sảnh khách sạn.
Thẩm Lam chạy nhanh nhất. Vừa nhìn thấy tôi, cô ta liền lao tới, giơ tay định t/át tôi nhưng bị Hạ Vãn chặn lại.
"Kỳ Trạm! Anh còn biết x/ấu hổ không!"
Giọng cô ta khản đặc: "Anh đã hứa để tôi vui vẻ, quay đầu lại đã cưới người phụ nữ khác? Anh có biết hôm nay ở khách sạn mất mặt đến mức nào không!"
"Bố mẹ Trần Tư Hành mặt mũi khó coi như người ch*t vậy! Anh h/ủy ho/ại cả đời tôi rồi!"
Trần Tư Hành đi theo sau cô ta, sắc mặt cũng khó coi, nhưng cái vẻ mỉa mai vẫn còn đó:
"Kỳ Trạm, hôm nay anh làm quá rồi đấy. Chúng ta chơi trò chơi là chơi trò chơi, anh cưới người khác là quá đáng rồi đấy nhé?"
Kỳ Hân cũng chen từ trong đám đông ra, kéo tay áo tôi, lo lắng nói:
"Anh! Anh mau về với chị dâu đi, đám cưới còn chưa kết thúc đâu! Bây giờ anh đi còn kịp, đừng quậy nữa!"
Tôi nhìn nó, bỗng thấy vô cùng xa lạ.
Đây là đứa em gái do một tay tôi nuôi lớn, lúc tôi bị mọi người s/ỉ nh/ục công khai thì nó không nói một lời, giờ lại chạy đến bắt tôi quay về tiếp tục làm kẻ "đội vợ lên đầu".
"Không phải các người cũng đi tổ chức đám cưới rồi sao?"
Tôi nhìn Thẩm Lam: "Chẳng phải Trần Tư Hành đã thay tôi làm chú rể rồi à?"
"Đó là trò chơi!" Thẩm Lam sốt sắng, hốc mắt đỏ hoe, "Chẳng phải đã bàn với anh rồi sao! Chỉ là làm hình thức thôi, sao anh có thể coi là thật chứ!"
"Tôi coi là thật đấy."
Tôi nắm lấy tay Hạ Vãn, giơ nhẫn cho họ xem: "Tôi đã kết hôn rồi. Sau này các người đừng đến làm phiền tôi nữa."
Thẩm Lam nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đó, ánh mắt rất phức tạp, có sự không cam tâm, có oán h/ận, và một chút hối h/ận?
Cô ta quay lưng bỏ đi, đi được hai bước lại quay đầu lại, lạnh lùng ném lại một câu: "Anh đừng có hối h/ận!"