"Nhà họ Triệu không những không xuất tiền, mà ngay cả xe ngựa cho thuê cho triều đình cũng đã rút về hết rồi."

"Hiện tại dân chúng đang gây lo/ạn, đê điều nếu không được gia cố, bách tính hai bên bờ sẽ trở thành mồi cho cá mất!"

Trong đại điện, không gian im phăng phắc.

Thẩm Thanh Ca lúc này đang đứng sau bình phong để nghe chính sự, giờ phút này lại đờ đẫn cả người.

Nàng ta bước nhanh ra ngoài, cất tiếng trên đại điện:

"Các vị đại nhân chớ có làm nhụt nhuệ khí của người khác! Nhà họ Triệu rõ ràng là đang cậy thế trả đũa."

"Bệ hạ, nên lấy cớ này, lập tức tống giam Triệu Mãn Doanh và cha ả là Triệu Mãn Quán."

"Tr/a t/ấn nghiêm ngặt, ép chúng giao ra kho kim khố đang ẩn giấu!"

Thẩm Thanh Ca quay đầu, tiếp tục nói với văn võ bá quan:

"Tiền bạc chẳng qua là vật ch*t, chẳng lẽ rời xa nhà họ Triệu, quan lại Đại Tề không ăn cơm nữa sao?"

"Rời xa nhà họ Triệu, chiến sĩ Bắc Cương không thể gi*t địch nữa sao?"

"Chúng ta phải học theo bậc thánh hiền xưa, kiên trinh bất khuất, cùng nhau vượt qua thời kỳ gian khó!"

Các đại thần nhìn nhau ngơ ngác.

Thượng thư bộ Hộ cuối cùng không nhịn được mà phản bác một câu:

"Thanh phi nương nương thật cao nghĩa."

"Nếu đã như vậy, nhà thần đã không còn gạo nấu cơm, đứa cháu nhỏ ba ngày nay chưa có sữa uống."

"Thanh phi nương nương có thể ban thưởng vài bài thơ Thanh Tâm, giúp gia đình thần vượt qua cửa ải này không?"

"Ngươi... thật to gan!" Thẩm Thanh Ca toàn thân r/un r/ẩy.

"Đủ rồi!" Gân xanh trên trán hoàng đế gi/ật liên hồi.

Người quay sang nhìn Thẩm Thanh Ca:

"Thanh nhi, trước kia nàng nói chỉ cần chỉnh đốn nhà họ Triệu, quốc khố sẽ sung túc."

"Tại sao bây giờ lại ngược lại, chỗ nào cũng bị kìm hãm thế này?"

"Bệ hạ, đây chắc chắn là âm mưu của Triệu Mãn Doanh! Ả đang cố tình dẫn dụ mọi người phụ thuộc vào tiền bạc!"

Thẩm Thanh Ca quỳ xuống nói:

"Thần thiếp xin bệ hạ cho phép, lập tức lục soát Doanh Hoa cung!"

"Thần thiếp dám khẳng định, ả chắc chắn đã giấu hết mỡ dân mỡ nước vơ vét được ở trong đó."

"Chỉ cần tìm ra số tiền đó, mọi chuyện sẽ được giải quyết!"

Hoàng đế do dự.

"Truyền chỉ, trẫm cùng Thanh phi, đích thân lục soát Doanh Hoa cung!"

Doanh Hoa cung lúc này, không những không có tài bảo, mà ngược lại còn thoang thoảng một mùi hương thanh khiết kỳ lạ.

Tôi đang dẫn Thúy Nhi nhóm một cái bếp đất nhỏ trong sân.

Trong nồi gốm sứt mẻ đang hầm mấy củ khoai lang tôi vừa đào được, mùi thơm ngọt ngào tỏa ra khắp nơi.

Khi hoàng đế dẫn theo Thẩm Thanh Ca và một đám đại thần xông vào, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là tôi mặt mày lấm lem đang ngồi xổm dưới đất.

Trong tay tôi đang cầm nửa củ khoai lang nhét vào miệng.

"Triệu Mãn Doanh! Ngươi còn dám giấu giếm ăn riêng sao?"

Thẩm Thanh Ca lao tới, đ/á văng cái bếp nhỏ của tôi, nồi gốm vỡ tan tành.

"Bệ hạ, người xem! Trong lúc này mà ả vẫn còn khoai lang để ăn."

"Đây chắc chắn là bằng chứng ả tham ô quốc khố!"

Tôi oà khóc nức nở, mặt đầy tro bụi.

"Bệ hạ, đây là thần thiếp đào từ trong đất ra, thần thiếp sắp ch*t đói rồi."

"Thanh phi nương nương ngay cả thứ đào từ dưới đất lên cũng không cho thần thiếp ăn sao?"

Thẩm Thanh Ca chẳng thèm quan tâm đến mấy chuyện đó, nàng ta chỉ huy thái giám: "đ/ập! đ/ập cho ta!"

"Trong tường, dưới đất, trong cột, tất cả đ/ập ra cho ta! Ta không tin ả không giấu tiền!"

Trong chốc lát, gạch ngói Doanh Hoa cung bay tứ tung.

Thị vệ đ/ập nát giường, ngay cả bô vệ sinh cũng bị lật ngược lên.

Thế nhưng ngoại trừ một đống vải vóc cũ nát và vài cuốn sổ tôi không hiểu lắm.

Cả Doanh Hoa cung, trống rỗng không có lấy một thứ.

"Bẩm! Bệ hạ, ngoài việc tìm thấy một cuốn sổ giống như danh sách trong lớp đệm giường, không phát hiện bất kỳ tài bảo nào!"

Thẩm Thanh Ca vội vàng cư/ớp lấy cuốn sổ đó, hét lên đầy kinh ngạc.

"Bệ hạ! Đây chính là bằng chứng!"

"Đây chắc chắn là danh sách liên lạc của ả khi tư thông với ngoại địch, chuyển dịch tài sản!"

"Chỉ cần dựa vào danh sách này mà bắt người, dư đảng nhà họ Triệu chắc chắn phải ch*t!"

Nàng ta nhìn tôi: "Triệu Mãn Doanh, ngươi còn gì để nói nữa không?"

Tôi co mình trong góc, nhìn Thẩm Thanh Ca đang nắm ch/ặt cuốn sổ, ánh mắt đầy vẻ thương hại.

Đó là "Sổ n/ợ".

Thẩm Thanh Ca, đã cô muốn ch*t, vậy thì tôi sẽ thành toàn cho cô.

## Chương 5

5

"Bệ hạ xin xem! Bìa cuốn sổ này có khắc hoa văn ẩn."

"Bên trong toàn bộ là số tiền bạc mà nhà họ Triệu ngầm qua lại với người ngoài!"

Thẩm Thanh Ca r/un r/ẩy hai tay dâng lên cho hoàng đế.

"Năm Canh Tý, ứng trước quân lương Bắc Cương hai triệu lượng."

"Năm Tân Sửu, tu sửa đê điều ba triệu lượng."

"Bệ hạ, người nghe đi! Những khoản tiền vốn dĩ nên là chi tiêu của quốc khố này, tại sao lại xuất hiện trong sổ sách cá nhân của ả?"

"Đây rõ ràng là bằng chứng thép về việc ả tham ô công quỹ, chiếm quốc khố làm của riêng!"

Các đại thần vươn dài cổ ra, đặc biệt là mấy vị quan đang đói đến hoa cả mắt.

Họ lập tức lớn tiếng phụ họa:

"Thiên lý sáng tỏ! Triệu thị tham ô lớn đến mức này, không gi*t không đủ để làm dịu lòng dân!"

Hoàng đế lúc này cũng tức gi/ận đến mức mất trí.

Người nhìn chằm chằm vào những con số trên cuốn sổ, trong mắt đầy sát khí.

"Triệu Mãn Doanh." Giọng hoàng đế lạnh lùng.

Người từ từ đứng dậy, nhìn xuống tôi đầy áp bức.

"Nàng lợi dụng vị trí Quý phi, tư thông qua lại, gặm nhấm gốc rễ quốc gia."

"Trẫm vốn dĩ nể tình nhà họ Triệu giúp đỡ triều đình mà muốn giữ lại cho nàng một mạng."

"Nhưng nàng lại tham ô đến mức đi/ên cuồ/ng thế này, nàng bảo trẫm phải làm sao đây?"

Thẩm Thanh Ca lập tức bồi thêm một nhát:

"Bệ hạ, nhà họ Triệu tuy nay giàu có ngang quốc gia, nhưng gốc rễ đã đ/ứt."

"Chỉ cần hôm nay dựa vào cuốn sổ này định tội, tịch biên cửu tộc."

"Số tiền bạc thu được đủ để bệ hạ khai sáng một thái bình thịnh thế vạn đời bất hủ!"

"Triệu Mãn Doanh kia chẳng qua là hòn đ/á cản đường, đ/á văng đi rồi, đường mới rộng mở được!"

Tôi quỳ trong Doanh Hoa cung tan hoang, xung quanh toàn là mảnh sứ vỡ và bụi bặm.

Thẩm Thanh Ca đứng trước giường, một chân giẫm lên chân giường đã g/ãy.

"Mang đi!" Thẩm Thanh Ca quát lớn.

"Mang đến Tuyên Đức điện! Trước mặt văn võ bá quan, phán xét kẻ phản quốc này!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Không Thoát Khỏi Thiên Giáng

Chương 9
Tôi là thanh mai, còn Trình Hạ Nhiễm là trời giáng. Người ta thường nói, tình bạn thuở nhỏ khó mà tồn tại mãi mãi. Tình cảm của tôi với Giang Kỳ cũng vậy, nó chuyển biến quá nhanh đến mức, có thể xem như một khoảng trống lạnh lẽo giữa những bậc thang. Sau một đêm, Giang Kỳ, người vốn kiêu ngạo, bất cần, lại trở nên ngoan ngoãn như một chú cún con cúi đầu kiểm điểm lỗi lầm của mình. Sau này, tôi và Trình Hạ Nhiễm xảy ra mâu thuẫn. Anh ấy nhẹ nhàng nói một câu: " Thẩm Vãn Đường, cậu nghĩ mình là Trình Hạ Nhiễm sao." Vì sợ đắc tội với nhà họ Giang, bố mẹ tôi lập tức chuyển tôi đi. Kể từ đó, tôi như muốn biến mất khỏi thế giới của anh ấy , không dám xuất hiện trước mặt anh ấy một chút nào. Nhưng vài ngày sau, vào sinh nhật của anh ấy, anh ấy đã gõ cửa phòng, ướt sũng và đầy vẻ chật vật, ấm ức: "Cậu quên hôm nay là sinh nhật của tôi rồi sao?"
0
5 Ôn Chúc Chương 14
6 Oan Miêu Dẫn Hồn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm