Năm tôi năm tuổi, chỉ riêng tiền ăn một tháng đã lên tới 860 nghìn tệ.
Từ nhỏ đã bộc lộ bản tính xa hoa lãng phí,
Bố mẹ tôi cảm thấy có chuyện chẳng lành,
Bàn bạc một hồi rồi tống tôi lên chương trình "Biến hình nhí".
Họ tưởng cuộc sống ở nông thôn sẽ khiến tôi biết quý trọng hơn,
Nhưng ngay ngày đầu tiên livestream,
Tôi bưng chiếc bánh bao khô khốc ăn kèm dưa muối một cách ngon lành,
Ngày thứ hai livestream,
Tôi lon ton đôi chân ngắn chạy đi rửa bát quét nhà để đổi lấy bánh ngô,
Ngày thứ ba livestream,
Tôi thậm chí đã trở nên thân thiết với các ông bà trong làng.
Thấy tôi hoàn toàn tận hưởng cuộc sống nông thôn,
Bố mẹ không ngồi yên được nữa, chất vấn người anh trai đi mách lẻo:
"Chẳng phải con nói em gái con kén ăn đến mức ngày nào cũng phải ăn tôm hùm Úc, bò Wagyu, nấm truffle đen, một ngày ba bữa hết một trăm nghìn tệ sao?"
Anh trai chưa kịp giải thích,
Trong lúc livestream, tôi nhìn chằm chằm vào nửa cái bánh bao ngô người khác ăn thừa rồi cất lời:
"Chị ơi, cái này chị còn ăn không ạ?"
"Cho em ăn được không? Ở nhà món này b/án cho em tận 30 nghìn tệ đấy!"
1.
Bữa cơm đầu tiên khi tôi được đưa đến nông thôn, bà Lâm hỏi tôi còn đói không, tôi không dám gật đầu.
Nhưng một bạn nhỏ khác đã bắt đầu khóc.
"Ở đây bẩn quá! Con muốn về nhà! Con không muốn ở căn nhà kiểu này!"
Đạo diễn Chu ở bên cạnh nháy mắt, máy quay lập tức chĩa vào cô bé.
Bình luận trên màn hình chạy rất nhanh.
【Tới rồi tới rồi, cảnh kinh điển tiểu thư nhà giàu chịu khổ.】
【Lục Đường Đường này chẳng phải nói một tháng ăn hết 860 nghìn tệ sao? Lát nữa chắc chắn sẽ khóc.】
【Tôi cá là nó thậm chí còn không thèm ăn cơm nấu bằng bếp củi.】
Tôi không biết mọi người đang nói về mình.
Tôi chỉ nhìn thấy cơm trắng nấu bằng bếp củi, cải thảo đậu phụ, và một bát canh trứng.
Hương thơm tỏa ra, tôi ngồi thẳng tắp, hai bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối.
Đạo diễn Chu hạ thấp giọng nói với người quay phim: "Quay Lục Đường Đường đi, con bé chắc chắn sẽ chê đồ chay."
Ống kính đẩy tới.
Tôi nhìn chằm chằm vào bát, đôi mắt sáng lên từng chút một.
Bà Lâm xới cho tôi một bát cơm.
Tôi nhận lấy, không ăn ngay.
"Bà ơi, bát này bao nhiêu tiền ạ?"
Tay bà Lâm run lên.
"Không mất tiền, ăn cơm sao lại hỏi tiền?"
Tôi nghiêm túc giải thích: "Ở nhà, anh trai nói một miếng cơm của con rất đắt. Ăn thêm một miếng, tiền của mẹ lại ít đi một chút."
Bình luận trên màn hình dừng lại một thoáng.
Sau đó lại cuộn lên.
【Đây là hiệu ứng chương trình thôi đúng không?】
【Nhà giàu dạy con kiểu gì mà khoa trương thế?】
【Chẳng phải nói nó phá gia chi tử sao? Sao lại hỏi bát cơm bao nhiêu tiền?】
Tôi không biết họ đang xem.
Tôi chỉ biết cơm trắng rất thơm, cải thảo cũng rất thơm.
Tôi ăn rất chậm.
Tôi chia cơm trong bát thành ba phần nhỏ.
Một phần ăn ngay bây giờ.
Một phần lát nữa ăn.
Phần cuối cùng để dành lúc trước khi đi ngủ nếu đói thì ăn.
Bà Lâm ngồi cạnh tôi, khẽ hỏi: "Đường Đường, con đang làm gì thế?"
Tôi thì thầm: "Để như vậy, tối đói thì vẫn còn một chút."
Tay bà Lâm đột nhiên khựng lại.
Quý An An ăn hai miếng đã đẩy bát ra.
"Khó ăn quá, con muốn ăn bánh quy nhập khẩu."
Tôi không nhìn cô bé.
Nhưng đôi mắt tôi không nghe lời, lén liếc nhìn bát cơm của cô bé.
Chỉ liếc một cái thôi.
Tôi lập tức cúi đầu.
Anh trai từng nói, đồ người khác không cần, cũng không phải của mình.
Ăn vào cũng phải tính tiền.
Bà Lâm nhìn thấy, bà hỏi: "Đường Đường, còn đói không?"
Tôi lập tức lắc đầu.
"Không đói ạ."
Nhưng cái bụng lại kêu lên một tiếng vào lúc này.
Ọc ọc.
Âm thanh livestream thu lại rất rõ.
Trong sân đột nhiên im lặng.
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng ôm lấy bụng.
"Nó tự kêu đấy ạ, không phải con đâu."
Bà Lâm đẩy bát của mình về phía tôi.
"Ăn đi, chỗ bà cơm không thiếu."
Tôi không dám động vào. "Không thiếu nghĩa là sao ạ?"
"Nghĩa là con đói thì có thể xới thêm."
Tôi rụt rè hỏi: "Xới thêm cơm có bị trừ tiền của mẹ không ạ?"
Bình luận trên màn hình dần thay đổi.
【Khoan đã, con bé này không giống đang diễn.】
【Trẻ con năm tuổi biết diễn thế này sao?】
【Nó ăn trân trọng quá, bát còn sạch hơn cả mặt tôi.】
【Một tháng 860 nghìn tệ? Sao tôi không tin nhỉ.】
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường nhỏ bà Lâm trải cho.
Bụng vẫn còn trống rỗng.
Nhưng tôi không dám dậy.
Máy quay có chấm đỏ nhỏ, giống như đôi mắt của anh trai.
Tôi nhắm mắt lại, trong đầu toàn là nồi cơm trắng kia.
Tôi nhớ lại ba ngày trước, anh trai cũng nhìn bát cơm của tôi như thế này.
Lúc đó, tôi vẫn còn ở nhà họ Lục.
2.
Phòng ăn nhà họ Lục rất lớn.
Trên bàn dài bày rất nhiều đĩa, có những loại th!t tôi không gọi nổi tên, có trái cây c/ắt tỉa rất đẹp, và một bát cơm trắng.
Tôi ngồi trên ghế trẻ em, tay nắm ch/ặt chiếc thìa nhỏ, mắt không kìm được cứ nhìn vào bát cơm.
Bữa cơm ngày hôm đó cũng rất thơm, thơm hơn những lá rau của mấy ngày trước.
Tôi vừa nhét nửa miếng cơm vào miệng thì anh trai Lục Cảnh Hành đặt một xấp giấy "bộp" xuống trước mặt bố mẹ.
Anh thở dài.
"Bố, mẹ, nếu hai người không quản Đường Đường nữa, tháng này chỉ riêng tiền ăn con bé đã tiêu hết 860 nghìn tệ rồi."
Thẩm Tri Hạ cầm hóa đơn lên, càng xem lông mày càng nhíu ch/ặt.
"Gói chăm sóc đường ruột trẻ em, 120 nghìn tệ?"
"Cháo phục hồi ban đêm, một lần 15 nghìn tệ?"
"Suất ăn dinh dưỡng tư nhân, một ngày 286 nghìn tệ?"
Những ngón tay của bố Lục Minh Viễn gõ lên mặt bàn, âm thanh không lớn, nhưng trái tim tôi cứ thế đ/ập thình thịch.
"Cảnh Hành, đây đều là chi phí của Đường Đường sao?"
Anh trai xoa xoa thái dương, trông rất mệt mỏi.
"Đều là cả. Con cũng không muốn nói em gái, nhưng con bé thực sự không kiểm soát được miệng mình. Ngày ăn, đêm ăn, chuyên gia dinh dưỡng nói rồi, cứ thả lỏng thế này, đường ruột sẽ gặp vấn đề."