Không phải do tôi có tính tình tốt đẹp gì.
Mà là vì tôi thực sự không chịu nổi sự quấy rầy của Tưởng Đình An.
Có lẽ chỉ khi Thẩm Chi Niệm được thả ra, anh ta mới bị phân tâm và không còn thời gian để quấy rầy tôi nữa.
Danh tiếng của Thẩm Chi Niệm đã sớm tiêu tan sau lần cảnh sát đến tận nhà qua buổi livestream hôm đó.
Fan hâm m/ộ quay lưng, chỉ trích, cô ta đi ra ngoài lúc nào cũng phải đeo khẩu trang.
“Tất cả là tại Hứa Gia!”
“Nếu không phải vì cô ta làm quá vấn đề, sao tôi có thể rơi vào cảnh thê thảm thế này!”
“Anh tuyệt đối không được cưới loại đàn bà đó.”
“Nếu không sau này trong nhà có chuyện nhỏ nhặt gì cũng sẽ làm ầm ĩ lên đồn cảnh sát cho mà xem.”
Tưởng Đình An đang lái xe, không hề quay đầu lại.
“Vậy em nghĩ anh nên ở bên ai? Em sao?”
Thẩm Chi Niệm không hề suy nghĩ, theo bản năng thốt ra ngay:
“Đương nhiên là được.”
“Dù sao hai chúng ta cũng đâu có qu/an h/ệ huyết thống, mẹ luôn hy vọng có thể thân càng thêm thân.”
Tưởng Đình An đột nhiên nhớ lại những lời tôi từng nói với anh ta, sắc mặt chùng xuống.
Anh ta đạp phanh gấp, đỗ xe ngay bên vệ đường.
“Xuống xe.”
Thẩm Chi Niệm ngơ ngác.
Không hiểu anh ta lại đang giở trò gì.
Cô ta nắm ch/ặt dây an toàn không chịu buông tay.
“Ngoài trời hơn ba mươi độ, tôi không xuống.”
Tưởng Đình An trực tiếp túm lấy cổ tay cô ta lôi xuống xe.
“Người anh thích, người anh muốn ở bên cạnh từ đầu đến cuối chỉ có một mình Hứa Gia.”
“Nếu mẹ anh thực sự thích em, thì em cứ để bà nhận em làm con nuôi là được.”
Nói xong, khi Thẩm Chi Niệm còn chưa kịp phản ứng.
Anh ta đóng sầm cửa xe, đạp ga phóng đi.
Thẩm Chi Niệm biết hai chân mình không thể chạy đua với bốn bánh xe.
Đành phải tự đặt xe công nghệ về nhà.
Khốn nỗi nơi này lại hẻo lánh.
Khó khăn lắm mới có một chiếc xe đi ngang qua dừng lại định chở cô ta, hai cô gái ngồi phía sau lập tức lấy điện thoại ra.
Sau khi x/ác nhận, cả hai tỏ vẻ đầy kh/inh bỉ.
“Tôi không muốn ngồi chung xe với kẻ tr/ộm, nhỡ mất đồ thì tìm đâu ra.”
Thẩm Chi Niệm lập tức phản bác: “Tôi không phải kẻ tr/ộm!”
Cô ta lại bám lấy cửa sổ xe của tài xế không buông.
“Chẳng phải chỉ là tiền xe thôi sao, tôi trả cho anh!”
Đối phương không hề nhượng bộ.
“Anh tài xế, tôi nhớ là hai chúng tôi đặt chuyến đi riêng chứ nhỉ?”
“Nếu anh để cô ta lên xe, tôi sẽ đá/nh giá một sao trên ứng dụng đấy.”
Tài xế suy nghĩ một chút rồi đạp ga phóng đi.
Khi chúng tôi ngồi xe đi ngang qua, không biết Thẩm Chi Niệm đã đi bộ một mình bao lâu rồi.
Cô ta nhìn thấy người quen, như phát đi/ên đuổi theo.
Cuối cùng chạy đến mức rơi cả một chiếc giày, thảm hại ngồi bệt xuống đất gào khóc.
Nghĩ lại cũng thật nực cười, Tưởng Đình An từng vì để đi đón Thẩm Chi Niệm và bạn cô ta ở sân bay mà bỏ mặc tôi lại giữa đường.
Khiến tôi phải dầm mưa suốt cả quãng đường mới về đến nhà.
Bây giờ thời thế xoay vần.
Thẩm Chi Niệm cuối cùng cũng nếm trải được cảm giác bị bỏ rơi này.
Tưởng Đình An cuối cùng cũng tự bỏ tiền túi ra để bù vào khoản tiền trang trí nhà cửa.
Ngày khởi công sửa sang, anh ta nhắn tin cho tôi:
“Nhà đã sửa xong rồi, nơi này mãi mãi là nhà của em.”
Tôi cười mỉa mai, gõ phím trả lời:
“Không cần đâu, tôi đã có nhà rồi.”
Tôi dùng số tiền mẹ để lại m/ua đ/ứt một căn hộ nhỏ.
Đây là không gian mà một mình tôi có thể hoàn toàn làm chủ.
Đây mới chính là nhà của tôi.