Đúng ngày thi đại học, lớp trưởng khóc lóc cầu c/ứu tôi.
"Cô ơi, em quên mang thẻ dự thi của cả lớp rồi, chỉ còn nửa tiếng nữa là thi, cô giúp em với được không ạ?"
Kiếp trước, dù đang mang th/ai những tháng cuối, tôi vẫn ở lại trường vì học sinh. Nhận được cuộc gọi, tôi lập tức đứng dậy tìm tiệm in.
Đến nơi, tôi mới phát hiện file trong USB mà lớp trưởng đưa đã bị hỏng, không thể mở được.
Đợi đến khi tải lại và in xong, quay lại trường thì kỳ thi đã bắt đầu.
Lớp trưởng lại nói với cả lớp rằng chính tôi cố tình trì hoãn, giữ lại thẻ dự thi để làm hỏng kỳ thi đại học của các em.
Cô bé còn khóc lóc kể lể với phóng viên bên ngoài phòng thi, nói tôi vi phạm đạo đức nghề giáo, mất hết nhân tính.
Tôi bị cả mạng xã hội tấn công, học sinh và phụ huynh ngày nào cũng chặn đường ch/ửi bới, yêu cầu tôi bồi thường.
Trong lúc giằng co, tôi bị đẩy ngã xuống cầu thang, sảy th/ai tại chỗ và t/ử vo/ng vì xuất huyết nặng.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại trước kỳ thi đại học, tôi chọn cách mổ lấy th/ai đúng vào ngày thi.
Nhận được điện thoại của lớp trưởng, giọng tôi đầy vẻ sốt sắng nhưng sắc mặt lại vô cùng bình thản.
"Thật đáng tiếc quá, em mau tìm cách c/ứu vãn đi, cô chuẩn bị vào phòng phẫu thuật rồi, thực sự lực bất tòng tâm."
...
1
Khi điện thoại reo, tôi đang nằm trên xe đẩy, y tá đang đẩy tôi về phía phòng phẫu thuật.
"Cô Tô ơi, em quên mang thẻ dự thi của cả lớp rồi! Chỉ còn nửa tiếng nữa là thi thôi, cô giúp em với được không ạ?"
Ở đầu dây bên kia, giọng của Chu Vũ Vi đầy tiếng khóc, hoảng lo/ạn và vội vã, như thể sắp khóc òa lên đến nơi.
Âm thanh này như một cây kim đ/âm thẳng vào thái dương tôi.
Kiếp trước, tôi chính là người bị cuộc gọi này hại ch*t.
Khi đó tôi mang th/ai chín tháng, đáng lẽ phải ở b/ệnh viện chờ sinh, nhưng lại vác cái bụng bầu to vượt mặt ở trường để đồng hành cùng học sinh thi đại học.
Chu Vũ Vi gọi điện nửa tiếng trước khi thi, nói quên mang thẻ dự thi, bảo tôi nhanh chóng giúp đi in.
Tôi không hề do dự.
Tôi đội nắng chạy qua ba con phố mới tìm được một tiệm in.
Cắm chiếc USB cô bé đưa vào, tôi phát hiện file không thể mở được, đã bị hỏng.
Tôi lại chạy ngược về trường tìm phòng giáo vụ để tải lại, đợi đến khi cầm được thẻ dự thi quay lại phòng thi thì kỳ thi đã bắt đầu rồi.
Ba mươi bảy học sinh trong lớp đều bị chặn ngoài phòng thi.
Lúc đó Chu Vũ Vi khóc còn dữ dội hơn bây giờ.
Cô bé nói với đám phóng viên đang vây quanh: "Là cô Tô cố tình trì hoãn thời gian, cô ấy nói không muốn quản chúng em, còn m/ắng chúng em đáng đời."
Cô bé đưa ra đoạn ghi âm.
Trong đoạn ghi âm, chỉ có câu nói hụt hơi của tôi: "Việc của các em mà tự các em không biết nghĩ cách sao?".
Không có đầu đuôi, không có nguyên nhân.
Câu than vãn tôi thốt ra sau khi bị giáo viên ở phòng giáo vụ m/ắng được cô bé c/ắt ghép thành "chứng cứ đanh thép".
Cả mạng xã hội đều đang ch/ửi bới tôi.
Phụ huynh học sinh chặn ở cổng trường, giăng biểu ngữ, cầm di ảnh của tôi.
Có người đẩy tôi một cái, tôi lăn từ trên cầu thang xuống, bụng đ/ập mạnh vào bậc thềm.
Khi m/áu chảy ra từ gi/ữa hai ch/ân, tôi vẫn nghe thấy Chu Vũ Vi nói:
"Ai bảo cô ta vạch trần chuyện em gian lận trong kỳ thi thử làm em mất mặt, gửi cái thẻ dự thi thôi mà cũng chậm chạp, đáng đời."
Chiếc xe đẩy vẫn đang di chuyển về phía trước.
Y tá cúi đầu nhìn tôi: "Cô Tô, cô không sao chứ? Mặt cô trắng bệch ra rồi."
Tôi hít một hơi thật sâu, nói vào điện thoại:
"Chuyện thẻ dự thi em tìm giáo viên khác giúp đi, mau đi in đi."
Đầu dây bên kia sững lại một giây.
"Còn cô Tô thì sao? Cô không thể mặc kệ chúng em được!"
Tôi nhìn phòng phẫu thuật đã ở ngay trước mắt, thản nhiên nói:
"Cô chuẩn bị vào phòng phẫu thuật rồi, thực sự lực bất tòng tâm, em mau tìm cách c/ứu vãn đi."
2
Giọng Chu Vũ Vi cao vút lên tám độ.
"Cô Tô, sao cô có thể như vậy!"
"Hôm nay là thi đại học đấy! Ba mươi bảy người trong lớp đều đang đợi cô! Cô nói không đến là không đến sao?"
Tôi khẽ thở dài, dùng âm lượng chỉ mình tôi nghe thấy.
Sau đó tôi nâng cao giọng để cô bé nghe thấy tôi đang nói:
"Vũ Vi, em nghe cô nói này, cô đang ở trước cửa phòng phẫu thuật rồi, sắp mổ--"
"Vậy kỳ thi đại học của chúng em phải làm sao?" Cô bé ngắt lời tôi, "Cô là giáo viên chủ nhiệm mà! Còn chuyện gì quan trọng hơn thi đại học chứ?"
Ở đầu dây bên kia, có người đang hỏi: "Sao thế? Cô Tô nói gì vậy?"
Là giọng của Trương Hạo, vừa gấp gáp vừa hung hăng.
Chu Vũ Vi nói vào điện thoại: "Cô Tô, cô đến đây một chút được không ạ?"
"Chỉ một chút thôi, in xong thẻ dự thi là cô có thể đi ngay, thực sự không mất nhiều thời gian đâu ạ."
Giọng cô bé lại mềm mỏng xuống, mang theo tiếng khóc, giống như một đứa trẻ đang cùng đường c/ầu x/in người lớn giúp đỡ.
Tôi thở dài:
"Em nghe cô nói, em mau đi in lại đi, vẫn còn nửa tiếng nữa, kịp mà."
"Nhưng mà--"
"Mau đi đi! Đừng làm mất thời gian nữa!"
Ở đầu dây bên kia, giọng Chu Vũ Vi nhỏ lại, như đang quay sang nói chuyện với người bên cạnh.
"Cô Tô nói cô ấy đang ở b/ệnh viện, không đến được..."
"Cô ấy có ý gì vậy?" Giọng Trương Hạo truyền đến, "Sắp thi đại học rồi mà cô ấy không đến?"
"Cô ấy nói cô ấy chuẩn bị mổ lấy th/ai..."
Giọng Chu Vũ Vi đầy vẻ do dự, "Nhưng hôm qua cô ấy vẫn còn đăng tin trong nhóm, trông tinh thần vẫn rất tốt mà..."
"Mổ lấy th/ai lúc nào chẳng được? Sao cứ phải chọn đúng hôm nay?"
"Đúng đấy, trùng hợp thế sao? Cô ta cố tình đấy."
Đầu dây bên kia bắt đầu cãi vã, ít nhất có ba bốn người cùng nói một lúc.
Chu Vũ Vi nói thêm một câu: "Cô ấy bảo chúng em tìm chủ nhiệm khối, nhưng thầy Triệu hôm nay đi kiểm tra thi ở trường khác rồi, hoàn toàn không có ở trường chúng ta..."
Câu này nói ra đầy vẻ oan ức, như thể tôi cố tình gây khó dễ cho cô bé vậy.