Video đã bùng n/ổ.
Những người sống gần đó dựa vào bối cảnh trong video đã đoán ra vị trí cụ thể nơi sự việc xảy ra.
Tiếp đó, danh tính của Diệp Thanh Mạt và Ngôn Tự cũng bị cư dân mạng khui ra.
"Sao anh ta dám chứ, sao anh ta dám dìm ch*t chú chó nhỏ đã hết lòng hết dạ chạy về phía mình chứ?"
"Loại người mất hết nhân tính như các người, cả đời này cũng sẽ không được yên ổn đâu. Mỗi ngày tỉnh dậy lúc nửa đêm, các người đều sẽ thấy chú chó nhỏ ngồi cạnh giường, sớm muộn gì nó cũng sẽ đưa các người đi theo."
"Nếu không cho tôi thấy thông tin cá nhân của hai kẻ khốn nạn này trong vòng một phút, tôi sẽ cho n/ổ tung trái đất!"
Sau khi thông tin của cả hai bị phơi bày, tôi lướt qua mục "Mọi người đang tìm ki/ếm" và thấy thêm vài video khác.
Trước cửa nhà Ngôn Tự đã tụ tập một nhóm người.
Thậm chí có người còn đứng trước cửa ch/ửi rủa không ngớt.
Điện thoại của Diệp Thanh Mạt lại gọi đến vào lúc này.
Tôi bắt máy và nhấn ghi âm.
"Sao hả Lâm Chi? Sốt sắng nhảy dựng lên rồi à, đăng video điều hướng b/ạo l/ực mạng đúng không?"
Ngay cả qua đường dây điện thoại, tôi vẫn cảm nhận được giọng điệu có phần đi/ên lo/ạn của cô ta.
"Tôi nói cho cô biết, vô ích thôi. Cô cứ đăng tùy thích, thì được cái gì? Chó của cô vẫn ch*t, nó mãi mãi không bao giờ sống lại được nữa!"
"Còn tôi!"
"Tôi vẫn bình an vô sự, cùng lắm thì tôi ra ngoài trốn một thời gian."
"Lâm Chi, cô làm mấy việc vô ích này để làm gì chứ?!"
Ngón tay tôi bấu ch/ặt vào cạnh bàn, dùng sức đến mức rỉ m/áu.
"Diệp Thanh Mạt, tôi đang chờ xem kết cục của cô đây."
"Tôi chờ để xem."
Chờ xem dáng vẻ cô tan cửa nát nhà.
Diệp Thanh Mạt không hề thờ ơ như lời cô ta nói.
Trái lại, cô ta bị những bình luận tấn công cá nhân làm cho mất kiểm soát.
Đó là lý do cô ta tìm đến tôi để làm ầm lên.
Tôi đăng đoạn ghi âm này lên mạng, một lần nữa tạo nên làn sóng tranh luận thứ hai.
Nhìn vào những bình luận gay gắt, có thể thấy những cư dân mạng phẫn nộ thậm chí đang lên kế hoạch cho một hành động nào đó.
Chuông cửa nhà tôi vang lên đúng lúc này.
Người đến là Ngôn Tự, tôi không hề ngạc nhiên.
Đôi mắt anh đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào:
"Anh không ngờ... Mạt Mạt lại lừa dối anh thật."
"Xin lỗi Lâm Chi, Sơ Nhất nó..."
Tôi chậm rãi lên tiếng, giọng khàn đặc sau khi đã gào thét đến cạn kiệt:
"Anh có tư cách nhắc đến Sơ Nhất sao?"
"Ngôn Tự, anh đã bao giờ nghĩ, khi nó chạy về phía anh, nó đã vui mừng đến thế nào không?"
"Nó tưởng rằng-- cuối cùng anh đã hoàn toàn chấp nhận nó."
Ngôn Tự định nắm lấy tay tôi:
"Xin lỗi Lâm Chi, xin lỗi..."
"Chúng ta nuôi một chú Border Collie khác được không? Anh sẽ cùng em chăm sóc nó."
Tôi lùi lại một bước, im lặng nhìn anh.
Tôi hiếm khi thấy Ngôn Tự bộc lộ vẻ mặt đ/au khổ đến thế này.
Giọng anh trầm thấp, pha chút khẩn cầu:
"Lâm Chi, có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không..."
Nhưng ai sẽ cho Sơ Nhất một cơ hội nữa đây? Tôi rất muốn hỏi anh câu đó.
Tiếng chuông điện thoại của Ngôn Tự c/ắt ngang lời tôi.
Diệp Thanh Mạt gặp chuyện rồi.
10
Một số cư dân mạng quá khích đã trực tiếp làm lo/ạn trước cửa nhà Diệp Thanh Mạt.
Họ lớn tiếng chỉ trích cả hai người.
Ngay cả khi cô ta báo cảnh sát, cảnh sát cũng chỉ yêu cầu Diệp Thanh Mạt ra mặt giải quyết, không được trốn tránh mãi.
Nếu không, nhóm người này đi rồi thì nhóm khác sẽ lại đến.
Diệp Thanh Mạt không còn cách nào khác, đành phải ra mặt.
Nhưng ngay khi nhìn thấy cô ta, cảm xúc của đám đông bùng n/ổ, cảnh sát cũng không ngăn cản nổi.
"Đồ khốn, ng/ược đ/ãi chó, mày chắc chắn phải xuống địa ngục!"
"Chó ch*t thế nào, mày cũng sẽ ch*t thế ấy!"
Những người ở vòng ngoài không lại gần được, trực tiếp ném đ/á về phía cô ta.
"Á--"
Viên đ/á sượt qua trán Diệp Thanh Mạt.
Lúc này, cô ta đã bị dòng người xô đẩy ra xa khỏi cửa nhà mình.
Giữa những tiếng ch/ửi rủa và xô đẩy, cuối cùng cô ta cũng tìm được khe hở để trốn thoát.
Ngôn Tự sau khi nhận điện thoại của tài xế nhà mình, lập tức rời đi tìm Diệp Thanh Mạt.
Tôi trầm tư vài giây rồi cũng mặc áo khoác ra ngoài.
Sau khi đợi khoảng 20 phút bên bờ sông ngoài khu chung cư, phía sau vang lên tiếng bước chân mà tôi đã chờ đợi từ lâu.
"Đợi tôi à?"
Tôi quay đầu lại, là Diệp Thanh Mạt trong bộ dạng nhếch nhác.
Trán cô ta vẫn còn rỉ m/áu, trên tay áo cũng thấm những vệt đỏ.
"Nói đi Lâm Chi, làm thế nào cô mới chịu xóa video?"
"Chỉ cần cô chịu đứng ra nói đây chỉ là hiểu lầm, tôi có thể đáp ứng bất cứ điều kiện nào của cô."
Cô thấy đấy, tiểu thư mãi vẫn là tiểu thư.
Đã rơi vào cảnh khốn cùng đến mức này rồi, cô ta vẫn không chịu buông bỏ thái độ cao ngạo.
"Nếu tôi muốn cô ch*t thì sao?" Tôi nghiêng đầu hỏi.
Diệp Thanh Mạt cười lạnh:
"Thực ra cô là chê tiền bồi thường không đủ, đúng không?"
Cô ta gật đầu: "Cũng phải."
"Dù sao cô cũng nuôi 7 năm, tốn không ít tiền, nên không cam tâm. Tôi hiểu mà. Cần bao nhiêu tiền cô cứ nói."
Ừ, trong nhận thức của cô ta, dường như cái gì cũng có thể cân đo đong đếm bằng tiền.
"Diệp Thanh Mạt, việc được chứng kiến kết cục bi thảm của cô đối với tôi là vô giá đấy."
Tôi nhìn sắc mặt cô ta dần trở nên dữ tợn.
Từng chữ rành rọt: "Video, tôi tuyệt đối sẽ không xóa."
"Cô đừng có được nước lấn tới!"
Diệp Thanh Mạt gào lên, mặt đỏ gay, rồi lao về phía tôi.
Trong lúc giằng co với cô ta, như lịch sử lặp lại, Diệp Thanh Mạt lại một lần nữa ngã xuống sông.
Sáng sớm mùa thu ở thành phố này, sương m/ù dày đặc là trở ngại lớn nhất cho việc đi lại.
Vì vậy, rất ít người ra ngoài vào lúc tầm nhìn thấp như thế này.
Cho dù Diệp Thanh Mạt dưới sông đi/ên cuồ/ng kêu c/ứu, tiếng kêu của cô ta cũng chỉ vô vọng vang vọng trong không gian vắng lặng.
Phía sau vang lên một loạt tiếng động.
"Diệp Thanh Mạt!"
Tôi theo bản năng chạy tới.