Dáng vẻ Diệp Thanh Mạt vùng vẫy dưới sông y hệt như lần trước.
"C/ứu tôi với! C/ầu x/in cô... Lâm Chi, c/ứu tôi!"
Tôi đứng thẳng người, nhìn xuống kẻ vo/ng ân bội nghĩa này từ trên cao.
"Tôi sai... tôi sai rồi, tôi không nên..."
Cô ta nói đ/ứt quãng, gần như cứ nói vài chữ lại phải uống một ngụm nước.
"Tôi không nên lấy oán báo ân, hại ch*t Sơ Nhất!"
"C/ầu x/in cô Lâm Chi, c/ứu tôi..."
Phía sau lưng tôi đúng hướng của camera giám sát.
Tôi nhìn cô ta, một lúc lâu sau mới gật đầu.
"Được thôi."
Nhưng lần này, tôi không nhảy xuống nữa.
Tôi ngồi xổm bên bờ sông, đưa tay về phía Diệp Thanh Mạt đang ở dưới nước.
"Cảm ơn!"
Đôi mắt cô ta sáng rực lên, cố hết sức nâng tay lên để nắm lấy tay tôi.
Dòng chảy của nước sông vừa khéo đẩy cô ta lại gần hơn một chút.
Diệp Thanh Mạt sắp nắm được tay tôi rồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào tia hy vọng trong mắt cô ta.
Đúng khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nhau, tôi đột ngột nghiêng người.
Tôi ngã xuống bên bờ sông.
Khoảng cách lập tức bị kéo xa ra.
Tôi rũ mắt nhìn thẳng vào ánh mắt không thể tin nổi của Diệp Thanh Mạt.
Giây tiếp theo, dòng nước dâng lên nhấn chìm kẻ đang vùng vẫy dưới nước.
Diệp Thanh Mạt lại nổi lên mặt nước, nhưng đã chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Sương m/ù tan đi, bên ngoài khu chung cư bắt đầu lác đác có người qua lại.
Sự vùng vẫy của Diệp Thanh Mạt thu hút sự chú ý của người bảo vệ vừa mới đến ca làm.
Tôi nằm một bên, lạnh lùng nhìn cô ta được kéo về từ bờ vực cái ch*t.
Vì sặc quá nhiều nước, Diệp Thanh Mạt được đưa đến b/ệnh viện.
Bên bờ sông nhanh chóng chỉ còn lại mình tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt nước.
So với sự tiếc nuối, tôi càng hối h/ận vì đã từng c/ứu kẻ vo/ng ân bội nghĩa kia.
"Sơ Nhất, nếu lần đó mình không c/ứu cô ta thì tốt biết mấy, đúng không?"
Đáng tiếc là tôi chẳng thể đợi được bất kỳ câu trả lời nào nữa.
11
Để c/ứu con gái, mẹ của Diệp Thanh Mạt đã đặc biệt từ nước ngoài bay về.
Bà ta đăng một đoạn video tự sự.
Đại ý là nói Diệp Thanh Mạt suýt ch*t đuối, hơn nữa đã gây ra di chứng viêm phổi không thể phục hồi, coi như cũng đã nhận được quả báo xứng đáng, mong mọi người có thể tha cho con bé.
Những bình luận đầu tiên dưới video không quá gay gắt, nhưng cũng không đến mức trắng đen lẫn lộn.
"Ừm, tôi chỉ có thể nói á/c giả á/c báo."
"Bà chị à, bà có nhầm không đấy, nó là tự sảy chân ngã xuống chứ có phải người khác đẩy đâu? Có thể đừng cái gì cũng đổ lỗi cho b/ạo l/ực mạng được không?"
"Đừng đá/nh tráo khái niệm nữa, mọi người chỉ trích cô ta là vì cô ta vo/ng ân bội nghĩa, đồng lõa hại ch*t chú chó của cô gái đã c/ứu mạng mình, hiểu chưa?"
Chẳng bao lâu sau, bà ta xóa đoạn video đó.
Sau khi Diệp Thanh Mạt phải chịu kết cục xứng đáng, quả thực có một nhóm nhỏ người đã bình tĩnh lại, không đến làm lo/ạn nữa.
Nhưng cũng có những người tỉnh táo chỉ ra rằng, Ngôn Tự mới là kẻ thủ á/c trực tiếp nhất.
Mà anh ta, vẫn bình an vô sự.
Thậm chí suýt chút nữa vì chuyện Diệp Thanh Mạt sảy chân đuối nước mà che giấu đi tội á/c của mình.
12
Nhờ sự đào bới sâu của cư dân mạng, tôi mới biết mẹ ruột của Ngôn Tự đang sống trong viện điều dưỡng.
Ngoài việc bị khuyết tật cơ thể, bà còn mắc chứng trầm cảm vì chuyện bố Ngôn Tự và mẹ Diệp Thanh Mạt tái hôn.
Sau khi biết tin, tôi đã đến nhìn từ xa một lần.
Bà ngồi trên xe lăn, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không.
Có những cư dân mạng thuộc hiệp hội c/ứu trợ chó mèo không biết về vấn đề trầm cảm của bà đã trực tiếp tìm đến tận nơi.
Họ cũng không ch/ửi m/ắng một người già.
Chỉ cố nén cơn gi/ận mà nói với bà:
"Có thể phiền bà bảo con trai bà ra chịu trách nhiệm được không? Trốn tránh thì có ý nghĩa gì? Dựa vào việc chưa có luật pháp quy định mà có thể tùy ý gi*t hại động vật nhỏ sao??"
Nhân viên hộ lý kịp thời chạy đến, mới đẩy mẹ Ngôn Tự rời đi.
Ngôn Tự gần đây vì chuyện Diệp Thanh Mạt bị b/ệnh và việc mẹ anh bị phơi bày danh tính mà trở nên suy sụp hoàn toàn.
Chỉ hai ngày sau, tôi nhận được cuộc điện thoại xin hàng của anh ta.
"Lâm Chi, tha cho mẹ anh đi, bà ấy không biết gì cả."
Giọng anh ta ch*t lặng.
"Liên quan gì đến tôi."
"Đây đều là nghiệp chướng anh tự gây ra, anh nên chủ động đứng ra, chứ không phải mặc kệ cư dân mạng tấn công mẹ anh."
Ngôn Tự khẽ hỏi:
"Em còn muốn thế nào nữa?"
"Anh cứ tưởng em không phải là người th/ù dai đến thế. Em luôn rất dịu dàng, tại sao phải làm đến bước đường này?"
Tôi im lặng, không nói nên lời.
Cũng có chút lạc lõng, chính tôi cũng không biết mình muốn làm đến bước nào nữa.
Muốn Ngôn Tự đền mạng cho Sơ Nhất sao?
"Lâm Chi, tha cho mẹ anh đi."
"Cuộc đời bà ấy đã quá khổ sở rồi, những ngày tháng còn lại anh không muốn bà ấy phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa."
Tôi nghe thấy tiếng còi xe văng vẳng từ phía bên kia.
Ngôn Tự đang lái xe.
"Tôi đã nói rồi, tôi không hề bảo mọi người đi tìm mẹ anh."
Anh hít sâu một hơi, tốc độ nói hơi nhanh:
"Vậy tại sao! Họ lại tìm đến mẹ anh!"
Tôi vừa định biện minh rằng không ai đi làm hại mẹ anh cả, thì một tiếng phanh xe chói tai vang lên x/é toạc bầu trời.
Ngay sau đó, là tiếng va chạm dữ dội.
Cuối cùng là một mảng hỗn lo/ạn.
Tôi lặng lẽ cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào sợi dây dắt chó trên bàn trà.
Như thể đang nhìn Sơ Nhất qua sợi dây đó.
"Sơ Nhất à, em nghe thấy không?"
"Những kẻ b/ắt n/ạt em, đều đã nhận quả báo rồi."
Ngôn Tự gặp t/ai n/ạn giao thông, không ch*t tại chỗ.
Anh trải qua một thời gian dài cấp c/ứu, cuối cùng thoi thóp giành gi/ật lại chút hơi tàn.
Nhưng cuối cùng vẫn ch*t trong thời gian quan sát.
Mọi chuyện dường như, cứ thế mà định đoạt.
...
Sau khi tin Ngôn Tự ch*t truyền đến, tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến mà tìm đến gần nhà họ.
Tài xế và người giúp việc đã bị sa thải.
Biệt thự từng sang trọng nay đã mọc đầy rêu xanh bên tường vì không có người dọn dẹp.
"Gâu ử!"
Một tiếng sủa non nớt vang lên từ góc tối.