Đêm về, ánh đèn vốn sáng trưng của Túy Hồng Lâu bỗng mờ đi.
Một tiếng đàn sáo du dương quyến rũ vang lên, chỉ thấy một mỹ nam đeo mạng che mặt, mặc y phục voan trắng mỏng tang, tay cầm ki/ếm chậm rãi bước ra...
Lớp voan mỏng manh kia hầu như chẳng che đậy được gì, để lộ đôi chân thon dài nuột nà của mỹ nam...
Đàn ông lẫn đàn bà có mặt tại đó đều ngẩn ngơ, thậm chí có kẻ không kiềm chế được mà chảy m/áu mũi.
Đặc biệt là sư đệ Lý ngồi cạnh tôi, mắt hắn như dính ch/ặt vào đó: "Trời ạ, không ngờ Ngạo Thiên sư huynh lại có thể lả lơi đến thế!"
Long Ngạo Thiên bị những ánh mắt như sói đói hổ vồ dưới sân khấu nhìn chằm chằm, trong lòng buồn nôn muốn ch*t.
Chẳng phải nói là b/án nghệ không b/án thân sao? Tại sao lại bắt hắn mặc thứ đồ kinh t/ởm này, đây mà gọi là quần áo ư?
Hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, dứt khoát làm ngơ trước những ánh mắt bẩn thỉu đó, bắt đầu biểu diễn múa ki/ếm.
Nhưng ai tới Túy Hồng Lâu để xem múa ki/ếm chứ?
Chẳng bao lâu sau, dưới đài đã có kẻ mất kiên nhẫn.
"Cởi đi!"
"Giả vờ thanh cao cái gì? Công tử Ngạo Thiên đừng có cứng nhắc với thanh ki/ếm đó nữa, lắc eo đi, lắc mông đi!"
Long Ngạo Thiên tức đến n/ổ phổi, muốn san bằng cái Túy Hồng Lâu ch*t ti/ệt này, gi*t sạch đám tiện dân kia.
Thế nhưng... Túy Hồng Lâu có cao nhân trấn giữ, hắn lại còn ký khế ước b/án thân!
Nghĩ đến đây, Long Ngạo Thiên nhắm mắt đầy nh/ục nh/ã, nhịn đi! Gom đủ tiền, hắn sẽ tự chuộc thân!
14.
Tần Đại Lư ngồi trong góc, nhìn Long Ngạo Thiên lả lơi trên sân khấu, hắn gần như phát đi/ên vì kích động.
Ha ha ha! Thiên chi kiêu tử thì sao chứ, cuối cùng chẳng phải vì ki/ếm tiền mà đến chốn thanh lâu này sao?
Tần Đại Lư nhìn Long Ngạo Thiên sa cơ lỡ vận đến mức này, trong lòng tràn ngập sự h/ận th/ù vặn vẹo bi/ến th/ái.
Tôi vung bút, sửa chữ "h/ận ý" thành "ái ý".
Tần Đại Lư nhìn Long Ngạo Thiên đầy vẻ nh/ục nh/ã trên sân khấu, bỗng nhiên... ngựk đ/au nhói.
À, hắn chợt thấy Ngạo Thiên sư đệ thật đáng thương.
Rõ ràng tuấn mỹ như vậy, nhưng vì tiền mà phải mặc bộ đồ lả lơi thế kia để biểu diễn...
Đáng gh/ét! Tại sao không thể để Ngạo Thiên sư đệ chỉ biểu diễn cho một mình hắn xem thôi chứ?
Tại sao không thể để Ngạo Thiên sư đệ mặc bộ đồ lả lơi này, quỳ rạp dưới chân Tần Đại Lư hắn chứ?
Ngạo Thiên sư đệ xinh đẹp như vậy, bộ dạng thẹn thùng rên rỉ, nước mắt lưng tròng chắc hẳn cũng đẹp lắm nhỉ...
Tiểu Lư không tự chủ được mà ngẩng đầu lên.
15.
Sau khi bài múa ki/ếm kết thúc, tú bà tuyên bố b/án đấu giá Long Ngạo Thiên.
Long Ngạo Thiên không thể tin nổi: "Chẳng phải nói b/án nghệ không b/án thân sao!"
Tú bà liếc hắn một cái, cười như không cười: "Đúng là không b/án thân mà, chỉ là bảo ngươi lên lầu tiếp khách trò chuyện, uống chén rư/ợu thôi."
Nói thì nói vậy, nhưng liệu có thực sự chỉ là uống rư/ợu trò chuyện không?
Long Ngạo Thiên tức đến đỏ mặt, nắm ch/ặt tay, khớp xươ/ng kêu răng rắc.
Cuộc đấu giá dưới đài diễn ra vô cùng sôi nổi.
"Mười ngàn linh thạch thượng phẩm!"
"Năm mươi ngàn!"
Tần Đại Lư vốn yêu say đắm Long Ngạo Thiên vội vàng giơ tay: "Ta ra một trăm ngàn!"
Hắn xót xa vô cùng, giờ đây hắn chỉ có thể lấy ra được một trăm ngàn thôi!
Nhưng người tới Túy Hồng Lâu này, ai mà chẳng có chút gia sản?
Cuối cùng, Long Ngạo Thiên bị một gã đàn ông bụng phệ m/ua lại với giá năm trăm ngàn.
Tần Đại Lư đỏ ngầu cả mắt nhìn Ngạo Thiên yêu dấu bị gã đàn ông b/éo đó ôm eo lên lầu.
Tôi cũng vô cùng đ/au lòng.
À, cặp đôi mà tôi tự tay tác hợp sắp BE (kết thúc buồn) rồi...
16.
Để c/ứu Ngạo Thiên yêu dấu, Tần Đại Lư nghiến răng thúc động "Phóng cổ" trong cơ thể Long Ngạo Thiên.
Lúc bấy giờ, Long Ngạo Thiên đang ở trong phòng riêng, cố nén sự buồn nôn ngồi bên cạnh gã đàn ông b/éo đó uống rư/ợu.
Gã b/éo cười hắc hắc, bàn tay như móng heo cứ thế sờ soạn lên người Long Ngạo Thiên.
"Công tử Ngạo Thiên trên người thơm quá đi~~"
Nói đoạn, còn đưa cái mũi heo lại gần ngửi.
Long Ngạo Thiên không thể nhịn được nữa, mạnh mẽ đẩy gã b/éo ra.
"Bản công tử b/án nghệ không b/án thân! Tránh ra!"
Lực tay của Long Ngạo Thiên rất mạnh.
Bị Long Ngạo Thiên đẩy như vậy, thân hình b/éo mầm của gã đ/ập vào góc bàn, tức gi/ận m/ắng nhiếc, trừng mắt nhìn Long Ngạo Thiên: "Cái thứ lẳng lơ nhà ngươi, giả vờ thanh cao cái gì? Đàn ông con trai chạy đến Túy Hồng Lâu b/án thân, không lẳng lơ thì là gì?"
Phòng ở Túy Hồng Lâu đều có thiết lập cấm chế.
Tu sĩ không thể sử dụng linh lực.
Gã b/éo như heo vồ mồi, đ/è ngã Long Ngạo Thiên xuống đất.
Long Ngạo Thiên liều mạng giãy giụa.
Nhưng đột nhiên, hắn cảm thấy bụng đ/au thắt, tiếng "ùng ục" quen thuộc vang lên.
Tuyệt quá, Long Ngạo Thiên nghĩ thầm.
Con người khi đi vệ sinh là lúc yếu ớt nhất.
Nhưng con người yếu ớt, lại sở hữu thứ vũ khí mạnh nhất khi đi vệ sinh.
Long Ngạo Thiên cười dữ dội, hắn lăn một vòng nằm sấp xuống đất, cái mông chổng cao lên.
Thấy vậy, gã b/éo nhếch mép: "Còn biết lẳng lơ gh/ê... á!"
Chỉ nghe "bùm" một tiếng, một quả rắm sấm sét n/ổ tung làm rá/ch nát lớp áo voan của Long Ngạo Thiên.
Gã b/éo ở gần đó chỉ là phàm nhân, chưa từng ngửi thấy mùi hôi thối kinh thiên động địa đến thế.
Gã hét lên thảm thiết, vịn tường "oẹ" một tiếng bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
"Oẹ, đá/nh rắm gì mà thối thế, nôn... chẳng lẽ là ăn phân vào bụng sao!"
Long Ngạo Thiên vẫn không ngừng đá/nh rắm.
Bùm, bùm, bùm...
Gã b/éo bị hun đến mức không thể mở nổi mắt, cũng không dám kêu nữa, gã sợ vừa mở miệng là hít phải.
Vừa nôn gã vừa lảo đảo chạy ra cửa, đ/ập cửa đi/ên cuồ/ng.
"Oẹ... oẹ!!! C/ứu mạng, c/ứu mạng với!!"
Cửa bị khóa từ bên ngoài, đây là yêu cầu của gã b/éo.
Nhưng lúc này, cánh cửa khóa đó đã hoàn toàn chặn đứng đường sống của gã.
Long Ngạo Thiên vẫn tiếp tục đá/nh rắm.
Sương m/ù vàng bao phủ, trong phòng tối tăm m/ù mịt...
Gã b/éo đã không chịu nổi nữa, vừa nôn vừa chảy m/áu thất khiếu.
"Xin ngươi đừng đá/nh rắm nữa, ta c/ầu x/in ngươi..."
Gã tuyệt vọng đ/ập cửa, tiếng kêu c/ứu ngày càng nhỏ dần.