Lũ rút đi, để lại một mảnh hoang tàn.
Chúng tôi rút quân, quay trở về b/ệnh viện nơi đang thực hiện chương trình giao lưu học hỏi tại Kỳ Châu.
Ngày đầu tiên ổn định chỗ ở, chúng tôi làm quen với môi trường b/ệnh viện trước.
Trưa ngày thứ hai, tôi cùng bác sĩ Chu chuẩn bị xuống nhà ăn.
Ăn xong, bác sĩ Chu đi m/ua cà phê.
Tôi đi về phía ký túc xá.
Một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau.
Giọng anh r/un r/ẩy.
“Thẩm Doanh.”
Đột nhiên, người đàn ông cao lớn trước mặt kéo tôi vào lòng.
Tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, thanh khiết.
Không biết đã qua bao lâu, người trước mặt cuối cùng cũng buông tay.
Chỉ mới một tuần, nhưng Lương Chấp đã g/ầy đi rất nhiều.
Hốc mắt anh hơi đỏ, hàng mi dài rủ xuống.
Tôi có chút ngỡ ngàng.
“Sao anh lại đến đây?”
Yết hầu Lương Chấp chuyển động, giọng anh nghẹn ngào.
“Có truyền thông đưa tin, nữ bác sĩ đến từ Bắc Kinh chúng ta đã hy sinh trong khi c/ứu hộ.”
Tôi nhíu mày, nhớ lại chuyện này.
Đó là do truyền thông đưa tin sai lệch, vì muốn có lượt truy cập và câu khách mà bất chấp th/ủ đo/ạn.
Người ngất xỉu lúc đó là bác sĩ Chu.
Cô ấy chỉ bị hạ đường huyết nên ngất đi.
Truyền thông lập tức viết bài, truyền đi truyền lại thành bác sĩ Chu hy sinh.
Lương Chấp mấp máy môi, chưa kịp để anh nói ra lời.
Chuông điện thoại của tôi vang lên.
“Bác sĩ Thẩm, có một b/ệnh nhân cấp c/ứu do t/ai n/ạn xe hơi vừa được đưa đến, yêu cầu bác vào phòng phẫu thuật ngay lập tức.”
Tôi cắm đầu chạy.
Khi tôi từ phòng phẫu thuật bước ra, trời đã tối mịt.
Lúc ở trong phòng phẫu thuật thì chưa thấy mỏi chân đ/au cổ, giờ thả lỏng ra mới cảm nhận rõ toàn thân ê ẩm.
Lương Chấp nhìn chằm chằm vào điện thoại hồi lâu, cảm xúc trong đáy mắt anh trầm xuống.
Bác sĩ Chu đột nhiên huých nhẹ tôi.
“Bác sĩ Thẩm, Phó Tư Vũ qu/a đ/ời rồi.”
Tôi sững người.
Một người đang sống sờ sờ bỗng nhiên qu/a đ/ời, lòng tôi không khỏi thắt lại.
Lương Chấp nhìn thấy tôi, bóng dáng cao g/ầy đi về phía tôi.
Bác sĩ Chu nhìn Lương Chấp đầy nghi hoặc.
Tôi không giải thích gì.
“Tôi có việc, đi trước đây.”
17.
Tôi và Lương Chấp đều im lặng rất lâu.
Bầu không khí trở nên trầm lắng.
Một lúc lâu sau, tôi lên tiếng.
“Phó Tư Vũ qu/a đ/ời rồi.”
“Xin chia buồn.”
Lương Chấp rủ mắt nhìn tôi.
“Thẩm Doanh.”
“Đối với sự ra đi của cô ấy, anh thực sự cảm thấy tiếc thương, nhưng không phải vì bất kỳ tình cảm nam nữ nào.”
“Chỉ vì anh quen biết cô ấy.”
Tôi biết, dù tôi không thích cô ấy.
Nhưng cũng không ngờ cô ấy lại ra đi đột ngột như vậy.
Cũng vừa rồi xem điện thoại tôi mới biết.
Trước khi qu/a đ/ời, Phó Tư Vũ đã viết một bài văn dài.
Trong đó làm rõ chuyện cô ấy sảy th/ai và người cha của đứa trẻ là ai.
Cô ấy qu/a đ/ời vì b/ệnh, căn b/ệnh này tiến triển cực kỳ nhanh chóng.
Tôi và Lương Chấp ngồi trên chiếc ghế cạnh bãi cỏ dưới tòa nhà b/ệnh viện.
Giọng anh khàn đặc.
“Cô ấy bị trầm cảm và u/ng t/hư.”
“Sau khi chia tay, anh không hề liên lạc với cô ấy, mãi đến khi về nước chúng ta mới liên lạc lại.”
“Ngày cô ấy sảy th/ai, chính là lần đầu tiên anh và cô ấy gặp nhau sau khi về nước.”
“Hôm đó đi xã giao, anh tình cờ bắt gặp cô ấy xảy ra mâu thuẫn với cha ruột của đứa trẻ, cô ấy đã mất rất nhiều m/áu.”
“Trải nghiệm về đứa trẻ này đối với cô ấy là một sự s/ỉ nh/ục, giới này không đơn giản, cô ấy van xin anh đừng nói ra ngoài.”
“Dù anh không còn tình cảm với cô ấy, nhưng vì tình nghĩa xưa cũ, anh không thể mặc kệ cô ấy.”
Tôi không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra với Phó Tư Vũ, tôi đoán đó là những chuyện không hay, tâm trạng tôi vô cùng phức tạp.
“Ngày sinh nhật bà, trên đường chúng ta về nhà cũ, chính người đàn ông đó đã tìm đến cô ấy.”
“Hắn ta biết cô ấy sảy th/ai nên rất tức gi/ận.”
“Vì không đành lòng, anh lại giúp cô ấy một lần nữa.”
“Cô ấy c/ầu x/in anh đừng để lộ những chuyện này.”
“Ban đầu anh không hề mềm lòng.”
“Cho đến khi cô ấy nói với anh rằng cô ấy bị b/ệnh.”
“Anh đột nhiên mềm lòng.”
“Anh biết, sự mềm lòng đó đã khiến anh mất đi em.”
“Trước khi em xuất phát đi Kỳ Châu, anh không kịp nói với em bất cứ điều gì, vội vã chạy đến b/ệnh viện.”
“Cô ấy đã nhận thông báo nguy kịch.”
Lương Chấp nhìn tôi, đôi mắt đen láy rưng rưng lệ.
“Em có biết khoảnh khắc anh sợ hãi nhất cuộc đời này là khi nào không?”
“Là khi anh nghe tin tức, tưởng rằng em đã hy sinh trong lúc c/ứu hộ.”
“Vì mưa bão không m/ua được vé tàu xe, anh lái xe suốt đêm, chạy suốt năm ngày liền.”
“Khoảnh khắc đó anh chỉ nghĩ, nếu em ch*t, anh cũng sẽ đi theo em.”
“Anh cũng đã chuẩn bị tâm lý để ch*t cùng em rồi.”
“May mắn thay, em vẫn còn ở đây.”
Tôi đứng dậy.
“Trễ rồi, tôi về trước đây.”
“Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
18.
Người gửi những tấm ảnh nặc danh cho tôi chính là Phó Tư Vũ.
Còn có vài tấm là do cô ấy chỉnh sửa.
Tôi mới phát hiện ra một tin nhắn bị trôi xuống dưới cùng.
Là do Phó Tư Vũ gửi trước khi qu/a đ/ời.
Cô ấy nói cô ấy gh/en tị với tôi vì có thể ở bên Lương Chấp.
Cô ấy hối h/ận vì năm xưa đã chia tay anh.
Khi sự nghiệp viên mãn, cô ấy đột nhiên muốn quay lại bên cạnh anh.
Nhưng cuộc sống, sự nghiệp và sức khỏe của cô ấy bắt đầu xuất hiện những lỗ hổng, sửa thế nào cũng không được.
Cô ấy bắt đầu buông xuôi.
Cô ấy muốn phá hoại cuộc hôn nhân của tôi và Lương Chấp.
19.
Nửa năm sau.
Tôi kết thúc khóa tu nghiệp tại Kỳ Châu, trở về Bắc Kinh.
Bác sĩ Chu cũng đã biết mối qu/an h/ệ giữa tôi và Lương Chấp.
Cô ấy không hề nể nang mà m/ắng Lương Chấp.
“Ôi dào, đồ tra nam ch*t ti/ệt!”
“Bác sĩ Thẩm, cậu cũng nhẫn nhịn quá rồi đấy.”
“Lần sau gặp anh ta, tớ sẽ giúp cậu x/é x/ác anh ta ra.”