Một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía cửa. Nghe thấy giọng nói này, chủ nhiệm Lý khúm núm khom lưng chạy một mạch về phía cửa.
Bên ngoài không chỉ có hiệu trưởng Vương và bố của Lục Cảnh Minh, mà đứng trước hai người họ còn có một người đàn ông trung niên với khí thế hiên ngang.
Chàng trai trẻ đi bên cạnh bố tôi nhìn về phía cửa, rồi lập tức cúi người thì thầm gì đó vào tai ông.
Bố tôi quay người, nhìn theo hướng chàng trai chỉ, rồi khẽ nhếch môi:
"Cứ tưởng sẽ còn phải dây dưa lâu lắm, không ngờ ông ta cũng ở đây, vậy thì mọi chuyện đơn giản hơn rồi."
"Cánh cửa này là thế nào đây?!"
Hiệu trưởng Vương rõ ràng đã hết kiên nhẫn, ông gào lên với chủ nhiệm Lý đang chạy lon ton tới:
"Hôm nay lãnh đạo cấp trên xuống kiểm tra, Lý Cương, ông làm vậy là muốn hại tôi sao?!"
Nghe câu chất vấn của hiệu trưởng Vương, bước chân của chủ nhiệm Lý càng thêm hoảng lo/ạn. Khi chạy tới, vì sơ ý dẫm phải gạch mà ông ta ngã "bịch" một cái xuống đất.
Thế nhưng ông ta không dám chậm trễ, lồm cồm bò dậy, khom lưng đứng đối diện với hiệu trưởng:
"Xin lỗi hiệu trưởng Vương, xin lỗi chủ tịch Lục, tôi đã gây phiền phức cho các vị rồi."
"Tôi cũng thật không ngờ, căng tin trường lại tuyển phải một kẻ t/âm th/ần vào làm, đang yên đang lành lại đi làm n/ổ cửa hội trường!"
"Chuyện này... tôi cũng hết cách, nhân tiện các vị ở đây, xin hãy phân xử công bằng cho tôi..."
Hiệu trưởng Vương đẩy chủ nhiệm Lý ra, quay người cúi chào người đàn ông trung niên đứng phía trước:
"Ở đây lộn xộn quá, hay là chúng ta sang chỗ khác xem đi..."
Bố của Lục Cảnh Minh cũng khom lưng nhìn người đàn ông trung niên:
"Đúng vậy, mời hiệu trưởng Vương dẫn ngài sang chỗ khác xem..."
Người đàn ông trung niên không hề để ý đến hiệu trưởng Vương và bố Lục, ông trực tiếp nhìn về phía chủ nhiệm Lý:
"Vừa rồi ông nói, căng tin trường tuyển một kẻ t/âm th/ần, đang yên đang lành lại làm n/ổ cửa hội trường của các người sao?"
Chủ nhiệm Lý là kẻ tinh ranh, qua thái độ của hiệu trưởng Vương và bố Lục đối với người đàn ông này, ông ta đã phân tích được thân phận của đối phương không hề tầm thường. Vì quá căng thẳng, ông ta lắp bắp:
"Dạ..."
"Chẳng biết dây th/ần ki/nh nào bị chập, nói n/ổ là n/ổ thôi ạ."
"Được!"
Người đàn ông trung niên đẩy chủ nhiệm Lý ra:
"Hôm nay tôi muốn xem xem, kẻ đó rốt cuộc là hạng người gì, đang yên đang lành lại đi làm n/ổ trường học!"
Nói rồi, ông sải bước đi thẳng về phía tôi. Chủ nhiệm Lý không cản được, nhìn hiệu trưởng Vương và bố Lục đang đứng ngẩn người vì h/oảng s/ợ:
"Còn đứng ngây ra đó làm gì!"
Hiệu trưởng Vương liên tục nháy mắt với chủ nhiệm Lý:
"Còn không mau chạy theo xem!"
Trong chốc lát, một nhóm người theo sau người đàn ông trung niên, rầm rộ tiến về phía chúng tôi.
"Kẻ làm n/ổ cửa đâu? Là ai?"
Bố tôi vẫn ngồi trên ghế, quay lưng về phía người đàn ông, thần thái thản nhiên.
Ngược lại, chủ nhiệm Lý chạy lon ton vượt lên trước, chỉ về phía bố tôi:
"Chính là lão già ch*t ti/ệt kia! Như kẻ đi/ên vậy, chẳng nói chẳng rằng liền làm n/ổ cửa!"
"Ngài nhất định phải đòi lại công bằng cho chúng tôi!"
Người đàn ông trung niên không để ý đến lời chủ nhiệm Lý, thong thả đi đến sau lưng bố tôi. Giọng nói khàn khàn vang lên:
"Lão tiên sinh, nghe nói ông làm n/ổ cửa hội trường, tại sao ông lại làm vậy?"
Nghe thấy giọng nói của người đàn ông trung niên, bố tôi chậm rãi đứng dậy, bình thản đáp:
"Vì muốn bảo vệ con gái tôi."
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của bố tôi, người đàn ông trung niên sững sờ. Ông nhanh chóng bước tới trước mặt bố tôi. Khi nhìn rõ gương mặt ông, người đàn ông đó như bị sét đá/nh, cứng đờ tại chỗ.
Chủ nhiệm Lý rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thấy bố tôi nói vậy, ông ta tiến lên một bước, chỉ vào mũi bố tôi mà quát:
"Lão già này, ông bị làm sao thế, ông..."
"Chát!"
Chủ nhiệm Lý chưa kịp nói hết câu, cái t/át của người đàn ông trung niên đã giáng xuống mặt ông ta.
"Hỗn xược! Ai cho ông lá gan mà dám dùng thái độ này nói chuyện với Ôn lão?!"
Cái t/át của người đàn ông trung niên không chỉ khiến chủ nhiệm Lý choáng váng, mà còn làm hiệu trưởng Vương và bố Lục ch*t lặng.
Bố Lục rõ ràng đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, phản ứng nhanh hơn, ông lập tức cúi người thì thầm vào tai thư ký. Mười mấy giây sau, thư ký mặt c/ắt không còn giọt m/áu quay lại thì thầm vài câu.
Sắc mặt bố Lục thay đổi tức thì. Ông bước những bước ngắn tiến lên, nắm ch/ặt lấy tay bố tôi, trong mắt tràn đầy vẻ khúm núm và sợ hãi:
"Xin lỗi Ôn lão, là chúng tôi có mắt không tròng, đối xử tệ với ngài..."
"Không có."
Bố tôi xua tay với bố Lục:
"Thứ họ đối xử tệ là con gái tôi, là những đứa trẻ xuất thân từ các gia đình bình dân."
Tôi chưa từng nghĩ mọi chuyện lại được xử lý nhanh chóng đến vậy. Chủ nhiệm Lý bị cách chức tại chỗ. Hiệu trưởng Vương vì sai phạm trong quản lý nên đã làm đơn từ chức.
Còn về phía bố Lục, ba ngày sau khi sự việc xảy ra, toàn bộ doanh nghiệp của tập đoàn Lục thị tại Kinh thành đều tuyên bố phá sản.
Cùng ngày hôm đó, Lục Cảnh Minh nghỉ học. Trước khi rời đi, cậu ta đã đứng đợi tôi dưới ký túc xá nữ cả một ngày. Khi gặp cậu ta, đôi mắt cậu ta đỏ ngầu:
"Xin lỗi Thư D/ao."
Cậu ta định nắm tay tôi, nhưng tôi lập tức né người tránh ra:
"Thư D/ao, cậu có thể xin bố cậu tha cho gia đình chúng tôi không..."
"Lục Cảnh Minh, lúc chiếc váy đó bị nhét vào lòng tôi, chưa bao giờ cậu nghĩ đến việc tha cho tôi."
Tôi c/ắt ngang lời Lục Cảnh Minh rồi bình thản bước đi.
Sau khi Lục Cảnh Minh nghỉ học, Tống Oánh Oánh vẫn muốn cố chấp, nhưng các bạn học đã đồng loạt cô lập cô ta. Những kẻ từng là đàn em thân tín đều quay lưng với cô ta ngay lập tức. Giữa năm nhất, cô ta bị trầm cảm nặng và phải bảo lưu kết quả học tập.
Bố tôi vẫn làm việc ở căng tin trường, nhưng chủ nhiệm Lý không còn gọi ông là "lão Ôn" nữa, mỗi lần đi lấy cơm đều phải khúm núm cúi đầu.
(Hết)