Đúng vào rạng sáng ngày kỷ niệm hai năm, chồng tôi tăng ca trở về.

Anh ấy xách theo bánh kem, m/ua quà, vừa bước vào cửa đã bắt đầu nói những lời không biết x/ấu hổ.

Chúng tôi uống rư/ợu đến tận sáng, vậy mà anh ấy đột nhiên bật khóc nức nở.

Tôi lo lắng hỏi: "Sao vậy? Có phải ai ở công ty b/ắt n/ạt anh không!"

Anh ấy không nói gì, tôi cầm con d/ao gọt hoa quả định đi ra ngoài.

Khi chồng tôi kéo tôi lại, ánh mắt anh ấy buồn bã, giọng nói r/un r/ẩy không ngừng.

"Không phải, là anh đang tự b/ắt n/ạt chính mình."

"Anh chỉ là không hiểu, tại sao mới có hai năm mà anh lại thấy em thật đáng gh/ê t/ởm."

1

Tôi đứng sững tại chỗ, đôi chân nặng trĩu như đeo chì.

"Tại sao, tại sao chứ!" Chồng tôi tự t/át mình liên tiếp ba cái, "Anh đúng là không phải con người mà!"

Anh ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì đ/au đớn.

Thế nhưng cảm xúc trong đáy mắt khi nhìn tôi lại lạnh lẽo như băng giá.

Tôi siết ch/ặt điện thoại, ngã ngồi xuống bên cạnh ghế sofa, hai bàn tay r/un r/ẩy không thôi.

Trang cá nhân của chúng tôi vẫn dừng lại ở ba tiếng trước.

Đó là ảnh chụp chung, Thẩm Tinh Bắc ôm lấy tôi, cười thật ngọt ngào.

Dòng trạng thái là: Anh muốn yêu vợ anh cả đời.

Phần bình luận tràn ngập những lời ngưỡng m/ộ, có người m/ắng chúng tôi phát “cơm chó” giữa đêm, có người vào bình luận xin bí quyết giữ gìn tình cảm tốt đẹp như chúng tôi.

Nhìn từng dòng tin nhắn đầy gh/en tị, tôi h/oảng s/ợ vứt điện thoại đi.

Thẩm Tinh Bắc nắm ch/ặt lấy hai tay tôi: "Em làm cho anh yêu em lại đi, nhanh lên, nhanh lên đi!"

"Anh cứ nghĩ đến việc về nhà phải cùng em đón lễ là anh lại thấy buồn nôn, anh phải làm sao đây? Kiều Xán, em nói gì đi, sao em không nói gì cả!"

Anh ấy bò tới cầm lấy điện thoại của tôi: "Em xem, em xem anh đóng kịch có giỏi không? Xán Xán, em nói xem làm thế nào để chúng ta có thể ân ái như trong ảnh?"

Anh ấy đỏ mắt, nước mắt lăn dài trên má: "Em có biết không, thực ra anh chẳng tăng ca gì cả, cứ nghĩ đến việc phải cùng em kỷ niệm ngày cưới là anh lại thấy phiền. Anh muốn m/ua quà cho em, anh lại cảm thấy... em không xứng tiêu tiền của anh."

"Nhưng anh, anh lại c/ăm gh/ét bộ dạng này của chính mình. Rõ ràng lúc đầu để cưới được em, anh đã phải trả giá nhiều như vậy, anh, tại sao anh lại không còn yêu nữa chứ?"

Tôi hít sâu một hơi, nén nước mắt vào trong: "Hôm nay em ngủ ở phòng khách."

Thẩm Tinh Bắc kéo tôi lại từ phía sau, hôn tới tấp.

Tôi còn chưa kịp đẩy anh ấy ra, anh ấy đã vội bịt miệng lao vào nhà vệ sinh.

Ngay sau đó là những tiếng nôn khan liên hồi.

Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó, đến cả việc hít thở cũng thấy mệt mỏi.

Ngủ dậy, cửa phòng tôi đang mở.

Trên tủ đầu giường có thêm một bản thỏa thuận ly hôn.

Tôi ký xong thỏa thuận, điện thoại Thẩm Tinh Bắc gọi tới, anh ấy nói chuyện như chưa có chuyện gì xảy ra ở đầu dây bên kia.

"Đến Hoan Ng/u Thành đi, A Lỗi đang mời khách ở phòng 732."

"Em không..."

Lời từ chối còn chưa nói xong, anh ấy đã sốt sắng ngắt lời: "Em đến đi, anh muốn gặp em."

Ngay sau đó là tiếng trêu chọc của bạn bè ở đầu dây bên kia.

"Chà chà, Tinh Bắc lại khoe ân ái, đúng là một khắc cũng không rời được chị Xán Xán nhỉ."

Tôi cúp máy, ánh mắt dừng lại trên bản thỏa thuận ly hôn.

Đúng là nực cười đến cực điểm.

2

Khi tôi tới nơi, không khí đang rất náo nhiệt.

Mọi người đều đã ngà ngà say, vây quanh tôi reo hò.

Mấy chị em mỗi người một câu.

"Xán Xán, sao rồi, hôm qua có vui không?"

"Sợi dây chuyền anh Tinh Bắc tặng đẹp quá! Có gu thật đấy!"

"Ha ha ha, cứ thử hỏi khắp cảng Hồng Kông xem, ai mà không biết Tinh Bắc và chị Xán Xán tình cảm tốt nhất? Chị Xán, có bí quyết gì không?"

Tôi im lặng một lúc, mở miệng hỏi: "Thẩm Tinh Bắc đâu?"

Mấy người quay lại tìm một vòng, không biết ai đó nói một câu: "Ra ngoài một lúc rồi, chị Xán Xán, có cần em đi tìm không?"

"Không cần, để chị tự đi."

Tôi quay người rời khỏi phòng bao, sau lưng là tiếng trêu chọc của họ.

"Ui chao, chị đi làm gì? Bóng đèn đấy!"

"Nhưng mà... mọi người có thấy hôm nay chị Xán Xán hơi lạ không?"

"Có à? Không đâu, chắc chắn là đêm qua với anh Tinh Bắc... hì hì, mệt quá thôi."

Tôi ra khỏi phòng bao, liếc mắt đã nhìn thấy Thẩm Tinh Bắc.

Không phải vì gì khác, mà là vì trên đùi anh ấy đang ngồi một cô gái, mặc chiếc váy trắng tinh khôi, buộc hai bím tóc, trông rất ngây thơ phóng khoáng, hoàn toàn lạc quẻ với không khí ở đây.

Cô ta vòng tay qua cổ Thẩm Tinh Bắc, hôn anh say đắm trước mặt bao nhiêu người.

Tôi không nói được cảm giác trong lòng mình là gì.

Tôi dựa vào tường, nhặt lại điếu th/uốc đã cai được hai năm.

Đột nhiên, Thẩm Tinh Bắc đẩy mạnh người trên đùi ra, cô gái bị đẩy mạnh đến mức đ/ập lưng vào quầy bar.

Thẩm Tinh Bắc lau miệng, nhổ ra hai cái, cảm xúc trong mắt hoàn toàn biến mất: "Cô không thơm bằng vợ tôi."

Nói xong, anh mở một chai rư/ợu, ngửa cổ uống một ngụm lớn, súc miệng định nhổ ra thì ánh mắt anh nhìn thấy tôi.

Thẩm Tinh Bắc nhổ rư/ợu, đặt chai xuống, có chút hoảng lo/ạn.

Đợi đến khi dựa vào ghế sofa, anh lại tỏ vẻ không quan tâm, ngoắc ngón tay về phía cô gái kia.

Cô gái nhỏ bò đến trước mặt anh, ngẩng mặt lên, ra sức lấy lòng.

Anh thu tay lại, chỉ nói một chữ: "X/ấu."

"Rót rư/ợu đi."

Cô gái nhỏ lập tức bắt đầu tìm rư/ợu, có lẽ vì vừa bị thương, hoặc có lẽ là thực sự sợ hãi, tay cô ta run lên bần bật khi rót rư/ợu.

Quản lý của Hoan Ng/u Thành cười hớn hở đến nhận công: "Anh Tinh Bắc, thế nào? Hài lòng chứ? Cô ấy là người giống vợ anh thời trẻ nhất đấy. Chúng tôi đã kiểm tra rồi..."

Anh ta đột nhiên hạ thấp giọng: "Rất sạch sẽ."

Ánh mắt anh ta cứ liếc về phía tôi, tôi dứt khoát bước tới.

Tôi cầm lấy chai rư/ợu: "Để tôi rót cho."

Ai mà ngờ, cô gái này đột nhiên nổi cáu, hất tay tôi ra: "Cô là cái thứ gì vậy?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm