Tôi không trả lời.

Chỉ chống cằm, thẫn thờ nhìn cảnh vật lùi dần phía sau qua khung cửa sổ.

Thẩm Tinh Bắc đi/ên, chuyện này tôi vẫn luôn biết.

Năm xưa để cưới được tôi, anh ta đã đến cư/ớp dâu.

Khi ấy chúng tôi chia tay vì áp lực từ hai bên gia đình, bố mẹ tôi đã định sẵn cuộc hôn nhân thương mại cho tôi.

Ngày cưới, tôi ngồi trong xe hoa, vừa mới đi được một đoạn không lâu, một chiếc Volkswagen cũ nát từ bên hông lao ra.

Bùm một tiếng, xe hoa bị đ/âm văng lên cầu vượt, suýt chút nữa là bay khỏi cầu.

Ai nấy đều sợ đến phát đi/ên, nhưng Thẩm Tinh Bắc lại đầy m/áu bò ra từ đống đổ nát.

Anh ta lê đôi chân bị thương lao tới trước xe hoa, gi/ật mạnh cửa xe.

Sau đó khung cảnh hỗn lo/ạn, người đàn ông định cưới tôi lao lên đá/nh nhau với anh ta.

Thẩm Tinh Bắc lại lái xe đ/âm tới, người không ch*t, nhưng chân anh ta thì thọt.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ anh ta đứng giữa đống đổ nát, chỉ tay vào người đàn ông đang nằm trên đất, mắt đỏ ngầu gào lên với tôi: "Em gả cho hắn thì được cái gì? Kiều Xán, em nói cho anh, rốt cuộc em muốn cái gì! Anh không quan tâm em muốn gì, thứ em muốn, Thẩm Tinh Bắc anh đều có thể cho em!"

Anh ta từng bước tiến lại gần tôi, m/áu chảy dọc theo thái dương xuống: "Đừng chia tay với anh, đừng nghe cái cuộc hôn nhân ch*t ti/ệt gì đó, em gả cho anh đi."

Anh ta thề thốt trước mặt mọi người: "Anh đảm bảo, nếu anh thay lòng, trời tru đất diệt, đời này không được ch*t tử tế! Nếu anh phụ em, em cứ lái xe cán ch*t anh!"

Khi đó, anh ta chân thành đến mức ngay cả bố mẹ tôi cũng phải thỏa hiệp.

Sau đó chúng tôi kết hôn, lời thề trong lễ cưới của anh ta viết kín hai trang giấy.

Thẩm Tinh Bắc đứng trên sân khấu, anh ta chưa nói hết câu đã cười suốt ba phút.

Cả hội trường đều cười, tôi cũng cười.

Sau khi cưới, có một lần vì con gái của một đối tác, tôi đã hiểu lầm anh.

Thực ra chỉ là một chuyện rất nhỏ, tôi chỉ nhắc đến một câu.

Nhưng Thẩm Tinh Bắc sau khi biết chuyện, đã cầm d/ao ch/ém liên tiếp ba nhát vào xươ/ng sườn mình.

Từ đó về sau, bên cạnh anh không bao giờ có người phụ nữ nào khác.

Cho nên tôi chưa bao giờ nghi ngờ việc anh yêu tôi, cũng chưa bao giờ nghi ngờ sự đi/ên rồ của anh.

Điện thoại lại rung lên, là tin nhắn thoại của Thẩm Tinh Bắc.

Tôi bấm vào, tiếng gió trong đoạn ghi âm rất lớn, lẫn cả tiếng động cơ gầm rú.

Giọng anh ta run đến mức gần như không nghe rõ: "Xán Xán, anh biết em nghe thấy mà, đừng rời xa anh, được không?"

Tôi hít sâu một hơi, tin nhắn tiếp theo nhanh chóng gửi đến: "Xán Xán, còn hai phút nữa."

"Trạm tiếp theo, anh phải nhìn thấy em."

8

Tôi nhìn chiếc Audi đen đang càng lúc càng nhanh ngoài cửa sổ, cuối cùng cũng ngồi thẳng người.

Trước đây tôi nghĩ, anh ta vì tôi mà ngay cả mạng cũng không cần, đó là yêu.

Nhưng giờ nghĩ lại, một người thực sự yêu bạn sẽ không lấy mạng mình ra để ép bạn ở lại.

Càng không lấy mạng của cả một xe người vô tội để đá/nh cược xem bạn có quay đầu lại hay không.

Loa phát thanh trên tàu lúc này vang lên: "Thưa quý hành khách, tàu của chúng ta sắp đến ga, vui lòng giữ kỹ đồ đạc cá nhân, hành khách nào cần xuống ga vui lòng chuẩn bị sẵn sàng."

Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy, nữ tiếp viên đang đi ngang qua, tôi lập tức gọi cô ấy lại.

"Chào cô, đợi một chút ạ."

Cô ấy dừng bước: "Thưa quý khách, có cần hỗ trợ gì không ạ?"

Tôi nhìn cô ấy: "Cảnh sát đường sắt ở đâu? Tôi muốn báo án."

Người đàn ông ngồi cạnh lập tức tháo tai nghe, nghe thấy câu này thì gi/ật mình, vội vàng xua tay: "Hả? Tôi không làm gì cô ấy cả nhé!"

Tôi không rảnh giải thích, trực tiếp kéo tay nữ tiếp viên: "Nhanh! Đừng hỏi nhiều nữa, sắp không kịp rồi!"

Sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi: "Mời cô đi theo tôi."

Sau khi gặp cảnh sát đường sắt, tôi kể lại sơ lược sự việc, giao toàn bộ lịch sử trò chuyện, thông tin phương tiện và cả những đoạn ghi âm Thẩm Tinh Bắc gửi cho họ.

Sắc mặt mấy người họ đồng loạt trở nên nghiêm trọng, một người trong đó nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc Audi đen vẫn đang chạy trên đường làng.

"Thông báo ngay cho ga đến, thời gian tàu dừng chỉ có hai phút, các bộ phận chú ý!"

Tôi làm biên bản sơ bộ trên tàu, toàn bộ quá trình đều diễn ra rất nhanh.

Chỉ là sau khi ngồi lại chỗ cũ, theo tàu tiến vào ga, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

Lần này, thời gian dừng lâu hơn bình thường ba phút.

Tôi không xuống tàu, năm phút sau, tàu cao tốc khởi hành trở lại.

Thành phố dần dần bị bỏ lại phía sau.

Khi nữ tiếp viên quay lại chỗ tôi, cô ấy không còn vẻ khẩn trương như lúc nãy nữa: "Thưa quý khách."

Tôi ngẩng đầu, cô ấy khẽ nói với tôi: "Nghi phạm đã bị kh/ống ch/ế, cảm ơn sự hợp tác của cô."

Ngập ngừng một chút, cô ấy mỉm cười: "Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ."

Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn."

Ngả người ra sau ghế, tôi nhìn cảnh vật càng lúc càng xa ngoài cửa sổ.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy, hóa ra rời xa Thẩm Tinh Bắc cũng chẳng khó khăn đến thế.

Tôi nhận được điện thoại của anh ta là một tuần sau đó.

Ngày hôm đó tôi vừa mượn sách ở thư viện ra.

Nhìn cái tên trên màn hình, tôi do dự vài giây rồi vẫn nghe máy: "Alo."

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, giọng Thẩm Tinh Bắc khàn đi dữ dội.

"Xán Xán, anh muốn gặp em."

Tôi ôm sách bước ra ngoài.

"Đừng trốn chồng nữa, được không?"

Tôi dừng lại trên bậc thang ngoài thư viện, lật vài trang sách: "Tôi vốn dĩ không hề trốn anh."

Đầu dây bên kia không có tiếng động, tôi tiếp tục nói: "Tôi chỉ ra ngoài một tháng thôi, đợi hết thời gian hòa giải, lấy được giấy ly hôn, tôi vẫn phải trở về."

"Đó không chỉ là thành phố của anh, mà còn là thành phố của tôi. Tôi sẽ không vì anh mà rời bỏ nơi mình đã sống bao nhiêu năm nay, càng không bao giờ trốn tránh anh."

"Nhưng trong thời gian hòa giải, chúng ta chẳng có gì để nói cả, Thẩm Tinh Bắc, anh hãy ngoan ngoãn phối hợp đi. Anh không phối hợp cũng không sao, tôi có trong tay bằng chứng anh ngoại tình, tôi có thể khởi kiện, nhưng thời gian sẽ kéo dài rất lâu, như vậy đối với cả hai chúng ta đều không tốt."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm