Bởi vì hắn biết, có ch/ửi bới cũng vô ích.
Thời gian đang trôi đi. Công ty bảo hiểm sẽ không chờ hắn.
Hắn nhắm mắt lại, huyệt thái dương gi/ật gi/ật.
Sau đó, hắn rút điện thoại ra.
"Mày đợi đấy."
Hắn không quay đầu lại mà lao xuống lầu.
Tôi không đuổi theo.
Đóng cửa lại.
Quay lại bàn ăn, bưng cốc sữa đã nguội lên uống cạn.
Nhìn thời gian: tám giờ bốn mươi phút sáng.
Giờ làm việc của công ty bảo hiểm thường là từ chín giờ đến năm giờ.
Hôm nay là hạn chót.
Thời gian còn lại cho hắn không quá tám tiếng.
Mà những việc hắn cần làm là: viết thư xin lỗi, chuyển 3000 tệ, cam kết không chiếm chỗ nữa.
Sau đó chờ tôi dời xe. Rồi để vợ hắn lái chiếc BMW đến công ty bảo hiểm.
Hoặc là--không làm những việc này, đá/nh cược một phen, xem tám mươi bảy nghìn tệ và thể diện cái nào quan trọng hơn.
Tôi cá là hắn không kham nổi khoản bồi thường đó.
8
Chín giờ rưỡi sáng.
Tôi vẫn đi tàu điện ngầm đi làm như bình thường.
Đúng vậy, tôi vẫn đi tàu điện ngầm.
Bởi vì trước khi hắn đáp ứng các điều kiện của tôi, tôi không định động vào chiếc xe đó.
Cho dù hôm nay là hạn chót.
Cho dù thời gian từ chỗ hắn đến công ty bảo hiểm của Tiền Phương có lẽ chỉ còn bảy tám tiếng nữa.
Bóng đã nằm trong chân hắn.
Đến công ty, chín giờ năm mươi. Chấm công, mở máy, rót nước.
Chu Nghị ghé qua: "Hôm nay là ngày thứ mấy rồi?"
"Ngày thứ mười hai."
"Có tiến triển gì không?"
"Hôm nay sẽ có kết quả."
"Sao bảo thế?"
Tôi tóm tắt ngắn gọn những việc xảy ra buổi sáng--báo cảnh sát, cảnh sát đến tận nơi, đưa ra điều kiện trực tiếp.
Chu Nghị nghe xong vỗ đùi cái đét: "Đỉnh! Hắn có chịu không?"
"Vẫn chưa."
"Cậu không dời xe thì hắn mất tám mươi bảy nghìn thật à?"
"Đúng."
"Thế hắn đi/ên rồi à? Sao không chịu đồng ý ngay đi?"
"Vì sĩ diện mà."
"Tám mươi bảy nghìn cho một chữ sĩ diện?" Chu Nghị tặc lưỡi, "Cái sĩ diện này còn đắt hơn vàng."
Tôi cười, không nói gì.
Mở máy tính, bắt đầu xử lý công việc hôm nay.
Mười một giờ.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Tin nhắn WeChat.
Mã Đức Vượng gửi.
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ: "Xin lỗi viết thế nào."
Tôi nhìn bốn chữ này, tựa lưng vào ghế.
Đến rồi.
Tôi trả lời: "Tiêu đề viết 'Thư xin lỗi gửi ông Ô Ngạn'. Nội dung bao gồm: thừa nhận sự thật đã chiếm dụng chỗ đỗ xe B2-127A trong thời gian từ tháng 9 năm 2023 đến tháng 3 năm 2024 mà không có sự đồng ý; bày tỏ sự hối lỗi vì những bất tiện đã gây ra cho tôi; cam kết từ nay về sau không chiếm dụng nữa. Ký tên, ghi ngày tháng. Chụp ảnh gửi cho tôi."
Đối phương im lặng mấy phút không trả lời.
Sau đó hiện lên một chữ: "Được."
Tôi gửi thêm một tin nữa: "Ngoài ra, 3000 tệ bồi thường tổn thất. Chuyển vào WeChat của tôi."
Lần này nhanh hơn, trả lời ngay tức khắc: "Chuyển xong mày dời xe ngay lập tức."
"Anh chụp ảnh thư xin lỗi gửi tôi, tiền vào tài khoản, tôi dời xe trong vòng nửa tiếng."
"...Được."
Cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống, thở phào một hơi thật dài.
Mười hai ngày.
Mười hai ngày đi tàu điện ngầm.
217 cuộc gọi nhỡ--tôi vừa đếm thử, từ ngày đầu tiên đến sáng nay, cộng lại khoảng chừng đó.
Đổi lấy một bức thư xin lỗi và ba nghìn tệ.
Có đáng không?
Tôi cảm thấy--
Đáng hơn tám mươi bảy nghìn.
Ít nhất đối với hắn, đây là lựa chọn rẻ nhất rồi.
Mười hai giờ mười lăm phút.
WeChat hiện thông báo nhận được một bức ảnh.
Giấy A4, chữ viết tay.
"Thư xin lỗi gửi ông Ô Ngạn:
Tôi là Mã Đức Vượng, chủ sở hữu chỗ đỗ xe B2-127B tại khu chung cư XX. Trong thời gian từ tháng 9 năm 2023 đến tháng 3 năm 2024, do chưa được sự đồng ý của ông Ô Ngạn, tôi đã nhiều lần đỗ xe cá nhân tại chỗ đỗ xe B2-127A (chỗ đỗ xe thuộc quyền sở hữu của ông Ô Ngạn). Hành vi này đã gây ra sự bất tiện nghiêm trọng trong việc sử dụng chỗ đỗ xe bình thường của ông Ô Ngạn.
Tôi xin bày tỏ sự hối lỗi chân thành về hành vi trên, và long trọng cam kết: Từ nay về sau tuyệt đối không chiếm dụng chỗ đỗ xe B2-127A với bất kỳ lý do gì.
Người xin lỗi: Mã Đức Vượng
Ngày 29 tháng 3 năm 2024"
Nét chữ nguệch ngoạc, vài chỗ còn tì bút mạnh đến mức làm rá/ch cả mặt giấy.
Tôi có thể tưởng tượng ra biểu cảm của hắn khi viết những dòng này--
Có cắn nát răng cũng phải nuốt ngược vào trong.
Tôi đọc kỹ một lượt. Nội dung đầy đủ, những gì cần có đều có cả.
Ngay sau đó, thông báo nhận tiền WeChat hiện lên.
"Mã Đức Vượng chuyển cho bạn ¥3000.00"
Tiền đã vào tài khoản.
Tôi trả lời một tin: "Đã nhận. Dời xe trong vòng nửa tiếng."
Rồi tôi nói với Chu Nghị "tôi ra ngoài giải quyết chút việc", cầm điện thoại và chìa khóa xe rồi bước ra ngoài.
Bắt taxi về nhà, hai mươi sáu phút.
Đến chung cư, đi thẳng xuống tầng B2.
Từ xa nhìn lại--chiếc Civic vẫn nằm ỳ trên 127A, bụi bặm m/ù mịt. Mười hai ngày không động đến, kính chắn gió phía trước phủ một lớp bụi mịn.
Tôi đi tới, lấy chìa khóa mở cửa rồi ngồi vào trong.
Trong xe có mùi bí bách suốt mười mấy ngày. Tôi mở cửa sổ cho thông thoáng.
N/ổ máy, vào số, chậm rãi lùi xe ra khỏi 127A.
Trong chỗ 127B phía sau, chiếc BMW 530 màu trắng vẫn nằm im lìm. Tựa như đã ngủ say cả thế kỷ.
Tôi lái xe ra chỗ đỗ tạm bên cạnh để tạm--lát nữa lái về 127A cũng được, dù sao bây giờ đã x/ác nhận rõ ràng rồi:
Từ nay về sau, 127A là của tôi.
Chỉ của mình tôi thôi.
Xe vừa đỗ ổn định, điện thoại rung.
Số của Tiền Phương.
Lần này tôi nghe máy.
"Alo--"
"Dời chưa?!" Giọng bên kia điện thoại sắc nhọn, gấp gáp, rõ ràng đang thở hổ/n h/ển, "Xe mày dời chưa?!"