"'Cha nhớ hết mọi thứ.'"
Anh cả gục xuống ghế sofa.
Sắc mặt chị dâu không còn từ nào để miêu tả là "trắng" nữa.
Đó là màu xám xịt.
Ánh mắt của đám họ hàng không còn nhìn tôi nữa.
Tất cả đều đổ dồn về phía anh cả.
Bác cả há miệng: "Kiến Quốc... bốn trăm bảy mươi nghìn..."
Chú hai đặt chén trà xuống, lắc đầu.
Chú ba đứng dậy: "Ta bảo sao lão Tô sau này cứ nói tiền tiết kiệm không đủ tiêu..."
Tiếng xì xào biến thành tiếng ong ong.
Anh cả ngồi trên ghế sofa.
Tay r/un r/ẩy.
Đôi môi r/un r/ẩy.
"Tôi... tôi lúc đó... là v/ay..."
Không ai đáp lời.
Chị hai co rúm lại trong góc.
Bốn trăm hai mươi tám nghìn sáu trăm.
Đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm chị ấy nhận được.
Số tiền tiết kiệm ban đầu của cha nhiều hơn thế này rất nhiều.
Vì bốn trăm bảy mươi nghìn đã bị anh cả "v/ay" mất.
Vì hai triệu tám trăm nghìn đã đem đi m/ua cửa hàng--
Rồi sang tên cho tôi.
Nghĩa là, bốn trăm hai mươi nghìn chị hai nhận được--
Chỉ là phần tiền lẻ còn sót lại trong tay cha.
Sắc mặt chị ấy cũng rất khó coi.
10.
Anh cả đứng dậy.
Anh ta đi đến trước mặt tôi.
"Tiểu Vãn."
Giọng anh ta khàn đặc.
"Cái đó... có thể... thương lượng một chút không?"
Tôi nhìn anh ta.
"Thương lượng cái gì?"
"Khoản v/ay của căn nhà... hai triệu tám trăm nghìn... anh không thể lấy ra ngay một lúc..."
Anh ta xoa xoa tay.
"Hai căn cửa hàng của em... có thể nhường cho anh một căn không? Coi như... coi như anh m/ua..."
Chị dâu ở phía sau gật đầu lia lịa.
"Đúng đúng đúng, người nhà mình dễ thương lượng mà--"
"Người nhà?"
Tôi lặp lại ba chữ này.
Chị dâu im bặt.
"Anh cả."
Tôi nhìn anh ta.
"Anh nói, em chăm sóc cha là vì 'dù sao lương cũng chẳng cao'."
"Vợ anh nói, em chăm sóc cha là vì 'chưa lấy chồng nên rảnh rỗi thì làm'."
"Hôm nay khi hai người nhận được nhà và tiền tiết kiệm, anh bảo em trong ba ngày phải dọn đi."
"Vợ anh nói, 'nó chăm sóc cha là chuyện đương nhiên'."
Tôi cười.
"Giờ anh phát hiện căn nhà có khoản n/ợ hai triệu tám trăm nghìn."
"Anh đến thương lượng với em."
"Người nhà dễ thương lượng."
Tôi đứng dậy.
"Anh tìm ai thương lượng cũng được."
"Đừng tìm em."
"Muộn rồi."
Mặt anh cả đỏ bừng.
"Tô Vãn! Cô--"
"Tôi làm sao?"
Tôi nhìn anh ta.
"Tôi chăm sóc cha 1095 ngày. Anh đến 4 lần."
"Tôi bỏ việc. Anh m/ua chiếc xe 480 nghìn."
"Tôi thay hơn một nghìn lần tã. Anh chưa từng thay một lần nào."
"Anh rút từ tài khoản của cha bốn trăm bảy mươi nghìn. Tôi không lấy thêm một xu nào."
"Giờ anh bảo tôi 'người nhà dễ thương lượng'?"
Tôi nói từng chữ một.
"Anh cả, anh lấy mặt mũi nào mà nói câu này với tôi?"
Anh cả đứng đó.
Mặt lúc đỏ, lúc trắng.
Miệng há ra vài lần.
Không phát ra tiếng.
Chị dâu lao tới.
"Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Kiến Quốc dù sao cũng là anh cả cô--"
"Dù sao cũng là anh cả tôi."
Tôi quay sang chị ta.
"Dù sao cũng là anh cả tôi, cha liệt ba năm anh ấy đến bốn lần."
"Dù sao cũng là anh cả tôi, anh ấy tr/ộm tiền dưỡng lão của cha bốn trăm bảy mươi nghìn."
"Dù sao cũng là anh cả tôi--"
Tôi nhìn chị ta.
"Chị nghĩ mấy chữ này đủ để anh ta trả hai triệu tám trăm nghìn không?"
Chị dâu sững người.
Chị ta há miệng.
Không nói được một chữ nào.
Phòng khách im lặng.
Hơn chục người, không một ai lên tiếng.
Đến cả tiếng thở cũng nhỏ đi.
Chị hai đứng dậy, đi về phía tôi.
"Tiểu Vãn..."
Giọng chị ấy yếu ớt.
"Hai căn cửa hàng của em... một trong số đó, có thể..."
"Chị hai."
Tôi ngắt lời chị ấy.
"Chị đưa cho em hai nghìn tệ."
Chị ấy khựng lại.
"Hai nghìn tệ." Tôi nói, "Em ba năm không đi làm, mất thu nhập ba trăm nghìn. Chị đưa em hai nghìn tệ."
"Giờ chị muốn em nhường một căn cửa hàng cho chị?"
"Hai triệu sáu trăm nghìn."
"Chị nghĩ em n/ợ chị à?"
Mặt chị hai trắng bệch.
Chị ấy lùi lại một bước.
Không nói gì cả.
Tôi đứng giữa phòng khách.
Nhìn quanh bốn phía.
Anh cả gục trên ghế sofa.
Chị dâu ngồi bên cạnh, sắc mặt xám xịt.
Chị hai co rúm trong góc, cúi đầu.
Đám họ hàng từng người một cúi đầu uống trà, không dám nhìn tôi.
Mười phút trước, họ còn đang cười nhạo tôi.
"Tô Vãn-- Không."
"Cũng phải thôi..."
"Đừng làm lo/ạn nữa."
Giờ đây, không ai cười nữa.
Tôi nhìn luật sư.
"Luật sư Trần, còn gì nữa không?"
"Di chúc đã đọc xong toàn bộ." Luật sư gấp tập hồ sơ lại, "Việc ký tên đã có hiệu lực."
"Được."
Tôi quay người.
Đi ra cửa.
Lần này, không ai gọi tôi dừng lại.
Tôi mở cửa.
Phía sau truyền đến tiếng của chị dâu, đã mang theo tiếng khóc.
"Hai triệu tám trăm nghìn... hai triệu tám trăm nghìn... Kiến Quốc sao anh không xem kỹ rồi hãy ký hả..."
Anh cả không nói gì.
Tôi đóng cửa lại.
11.
Khi bước ra khỏi tòa nhà đó, bên ngoài trời đổ mưa.
Không lớn, chỉ lất phất.
Giống hệt cái ngày cha đi.
Tôi đứng dưới lầu một lúc.
Lấy lá thư đó ra.
Phần luật sư đọc trước mặt mọi người là phần đầu.
Phần sau, là dành riêng cho mình tôi xem.
"'Tiểu Vãn. Cha xin lỗi con.'"
"'Khi con còn nhỏ, cha quả thật thiên vị Kiến Quốc và Mẫn Mẫn. Lúc đó cha nghĩ, con trai phải chống đỡ gia đình, con gái lớn xinh đẹp phải gả vào nhà tốt.'"