Năm lớp 12, tôi đi học theo diện ngoại trú và đã mang bữa sáng cho cả lớp suốt một học kỳ.
Bánh kếp nhân th!t trứng đầy ắp giá hai tệ, bánh cuốn tay kèm th!t thăn giá ba tệ.
Khi thanh toán vào cuối tuần như thường lệ, lớp trưởng lại ném chiếc bánh cuốn vào mặt tôi:
"Bánh cuốn ở lớp bên cạnh chỉ có hai tệ, cậu thu ba tệ, một học kỳ lãi trắng ba ngàn, đền tiền đi!"
Tôi giải thích rằng nguyên liệu đều là thực phẩm cao cấp được vận chuyển đường hàng không từ nước ngoài về cho bếp riêng của nhà tôi, nếu thấy đắt thì từ nay về sau tôi sẽ không mang nữa.
Vậy mà lớp trưởng lại ép tôi phải mang bữa sáng miễn phí cho cả lớp mỗi ngày để tạ tội.
Kết quả là vào ngày thi đại học, cả lớp nôn mửa tiêu chảy, lớp trưởng cho rằng tôi cố tình hạ đ/ộc.
Cả lớp đã thông đồng lừa tôi lên sân thượng rồi đẩy tôi xuống.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại thời điểm lớp trưởng c/ầu x/in tôi mang cơm.
1
"Gia Gia, canteen trường khó ăn ch*t đi được, ngày mai cậu mang bữa sáng giúp tớ nhé?"
"Nghe nói bánh kếp bên ngoài chỉ có năm tệ, tớ chuyển cho cậu 5.01 tệ, thế là đủ tử tế rồi nhé!"
Khi nghe lại lời thỉnh cầu của lớp trưởng, tôi mới nhận ra mình đã trọng sinh.
Kiếp trước, lớp trưởng chê canteen trường khó ăn nên cứ nằng nặc đòi tôi mang bữa sáng giúp.
Tôi nghĩ tình nghĩa bạn bè nên chỉ thu tượng trưng ba tệ.
Tôi để đầu bếp riêng của gia đình dùng nguyên liệu vận chuyển hàng không trong ngày để làm tại chỗ.
Thời gian lâu dần, những người khác trong lớp cũng thèm thuồng, đều c/ầu x/in tôi mang bữa sáng giúp.
Tôi nghĩ giúp một người cũng là giúp, giúp cả nhóm cũng vậy nên đã đồng ý.
Tôi còn đặc biệt thuê một đầu bếp năm sao về nhà làm bữa sáng.
Mỗi lần làm bốn mươi suất, mỗi suất chỉ thu ba tệ, số lượng nhiều lại no nê.
Không ngờ đến cuối tuần thu tiền, lớp trưởng Trịnh Hiểu Vân lại ném chiếc bánh cuốn vào mặt tôi:
"Hứa Gia Gia, bảo cậu mang cơm mà cậu lại tính kế cả lớp à! Tham tiền cơm của bọn này sao?!"
"Bánh cuốn lớp bên cạnh chỉ có hai tệ, cậu thu ba tệ, một học kỳ trôi qua, ít nhất cậu cũng ki/ếm được ba ngàn, đền tiền đi!"
Tôi lập tức giải thích rằng nguyên liệu đều là đồ vận chuyển hàng không từ nhà mang đến.
Nếu bọn họ chê đắt thì từ nay về sau tôi không mang nữa.
Không ngờ lớp trưởng lại cười lạnh:
"Cậu tự ăn đồ tươi vận chuyển hàng không, còn cho bọn này ăn đồ thừa th!t thối đúng không?"
"Được, không phải cậu muốn khoe nhà giàu sao? Tôi ph/ạt cậu mang bữa sáng miễn phí cho cả lớp một học kỳ."
Tôi không đồng ý, cậu ta lại đe dọa sẽ đến báo cáo với lãnh đạo nhà trường rằng tôi tham ô.
Với phương châm bớt một chuyện thì tốt hơn, tôi lười truy c/ứu.
Dù sao mấy ngàn tệ đó còn không đủ tiền lương một ngày của đầu bếp nhà tôi.
Cứ như vậy, tôi mang bữa sáng miễn phí suốt một học kỳ.
Nhưng trong một lần đọc sách buổi sáng, tôi vô tình nghe thấy cuộc đối thoại của các bạn học trong nhà vệ sinh.
"Vẫn là Hứa Gia Gia ngốc nghếch nhiều tiền, được ăn bữa sáng miễn phí suốt một học kỳ, sướng thật!"
"Lớp trưởng thật thông minh, nếu không phải cậu ấy ném bánh cuốn vào mặt Hứa Gia Gia thì bọn mình làm gì được hưởng lợi chứ."
Tôi tức gi/ận đến mức từ chối mang cơm.
Đến ngày thi đại học, cả lớp bị ngộ đ/ộc thực phẩm.
Lớp trưởng lại vu oan rằng tôi đã hạ đ/ộc trong bữa sáng trước đó, khiến họ nôn mửa tiêu chảy, không thể tham dự kỳ thi.
Cậu ta lừa tôi lên sân thượng rồi đẩy tôi xuống.
Mở mắt ra lần nữa, đối diện với lời thỉnh cầu của lớp trưởng, tôi thẳng thừng từ chối:
"Không mang, không muốn ăn canteen thì cứ nhịn đi."
2
Tiếng đọc sách buổi sáng bỗng chốc dừng lại, mọi người đều liếc nhìn về phía tôi.
Có vẻ như họ không thể tin được tôi lại từ chối yêu cầu của lớp trưởng.
Khuôn mặt Trịnh Hiểu Vân lập tức sầm xuống, cố tình nói lớn:
"Cái gì? Cậu chê năm tệ là ít, nói bọn học nội trú bọn này chỉ xứng đáng ăn đồ ăn cho lợn ở canteen sao?"
Lời vừa dứt, ánh mắt của các bạn học xung quanh ít nhiều mang theo sự th/ù địch.
Khi kỳ thi đại học đến gần, nhiều bạn học đã chuyển từ ngoại trú sang nội trú để có thêm thời gian học tập.
Chỉ có tôi, vì bố mẹ sợ tôi ăn không ngon ở không yên nên nhất quyết bắt tôi đi học ngoại trú.
Đối diện với sự á/c ý trong mắt Trịnh Hiểu Vân, tôi nhớ lại chiếc cặp sách đầy ắp bữa sáng của kiếp trước.
Để mang bữa sáng, tôi thậm chí đã đổi cặp sách thành chiếc ba lô leo núi đắt tiền.
Nhiều lần bị bánh kếp nóng hổi làm bỏng lưng, tôi vẫn kiên trì.
Nhưng đổi lại được gì?
Là sau khi bị đẩy xuống sân thượng, các bạn học đã đồng loạt nói dối để làm chứng cứ ngoại phạm cho lớp trưởng.
Nghĩ đến đây, tôi cũng cười rồi tăng âm lượng:
"Lớp trưởng, mỗi hạt cơm đều chứa bao mồ hôi công sức, sao cậu có thể nói cơm cô canteen làm là đồ ăn cho lợn chứ?"
Không đợi Trịnh Hiểu Vân phản bác, tôi lập tức giơ tay báo cáo với chủ nhiệm lớp đang đi kiểm tra buổi đọc sách ngoài cửa:
"Thầy Lưu, lớp trưởng cứ bắt em mang bữa sáng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học của em, em có thể xin đổi chỗ ngồi được không ạ?"
Các bạn học đồng loạt hít một hơi lạnh, nhìn về phía chủ nhiệm đang đứng ngoài cửa sổ với khuôn mặt lạnh lùng.
Cuối cùng, lớp trưởng bị ph/ạt viết bản kiểm điểm.
Còn tôi thì được đổi sang vị trí cạnh bàn giáo viên.
3
Nhiều lần lớp trưởng đi ngang qua tôi, đều cố tình đụng làm bàn tôi xô lệch.
Nhưng tôi không quan tâm, trọng sinh trở lại, nhiệm vụ của tôi là học tập thật tốt.
Phấn đấu đạt kết quả cao trong kỳ thi đại học.
Buổi trưa, tài xế vừa đưa cơm đến lớp, tôi đã nhìn thấy Trịnh Hiểu Vân xách bánh kếp đi vào.
Nhìn thấy tôi, cậu ta cố tình lắc lắc túi ni lông trong tay:
"Cậu không mang thì có khối người mang, thấy chưa? Tớ đưa mười tệ cho Tống Linh Linh lớp bên cạnh, còn được thêm cả giăm bông nữa đấy!"
"Nếu cậu biết điều thì tớ cũng có thể để cậu ki/ếm tiền, hay là thế này, mỗi bữa tớ đưa cậu bốn tệ, cậu mang suất cơm trưa của cậu cho tớ. Thế nào?"
Tôi mở hộp cơm giữ nhiệt tài xế đưa đến.
Thực đơn tiêu chuẩn bốn món một canh.
Tôm hấp miến tỏi, bò hầm củ cải, sườn xào chua ngọt, rau xanh xào.
Kèm thêm một đĩa trái cây c/ắt sẵn.
Trịnh Hiểu Vân cũng nhìn thấy bữa trưa của tôi, không nhịn được nuốt nước bọt, lại cố gắng tỏ ra không quan tâm.
Tôi trêu chọc:
"Bốn tệ? Đến cái hộp cơm giữ nhiệt còn chẳng m/ua nổi mà cũng đòi nằm mơ à!"
Trịnh Hiểu Vân nhảy dựng lên:
"Ai thèm cơm của cậu, ăn trong lớp làm cả phòng toàn mùi thức ăn, đúng là vô ý thức!"