Nhưng tôi biết, nơi này đã không còn là nơi mà vài tháng trước tôi từng nghĩ "chỉ cần cả nhà ở cùng nhau thì đó là nhà" nữa rồi.

Sau đó, Trần Hạo đưa bé Nhạc đến phía nam thành phố thăm tôi.

Đứa trẻ ngồi trong phòng làm việc làm bài tập, tôi và nó ngồi ngoài ban công uống trà. Nó g/ầy đi một chút, nói rằng mối qu/an h/ệ giữa nó và Hứa Nghiên gần đây rất tệ, thậm chí đã từng nhắc đến chuyện ly hôn.

Tôi không khuyên nhủ, cũng không hỏi han.

Trước đây tôi luôn nghĩ hôn nhân của con trai gặp vấn đề, người làm mẹ như tôi ít nhiều cũng có trách nhiệm. Giờ nghĩ lại, cuộc sống của vợ chồng chúng nó, vốn dĩ phải do chúng tự gánh vác.

Trần Hạo im lặng rất lâu mới nói: "Trước đây con luôn nghĩ mình đứng giữa nên khó xử. Cô ấy không vui, con sợ nhà cửa ồn ào; mẹ không vui, con lại nghĩ mẹ là mẹ con, chắc chắn sẽ thấu hiểu cho con."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, không tiếp lời nó.

Nó tự cười khổ: "Giờ nghĩ lại, con không phải đứng giữa. Con chỉ là thấy mẹ dễ nói chuyện thôi."

Lần này cuối cùng cũng không cần tôi phải nhắc nhở.

Tôi đứng dậy đi c/ắt trái cây cho bé Nhạc, khi đi đến cửa bếp thì dừng lại.

"Còn một việc nữa, con vẫn luôn không biết."

Trần Hạo ngẩng đầu.

"Căn hộ ở phía nam này, vốn dĩ mẹ cũng định để lại cho con."

Biểu cảm trên mặt nó cứng đờ lại.

Tôi nói rất bình thản. Căn nhà cũ cho nó, căn này sau này cũng cho nó, trước đây tôi luôn nghĩ như vậy. Tôi chỉ có một đứa con trai, về già có lương hưu, ở đâu cũng được, những thứ còn lại sớm muộn gì cũng là của con cái.

"Giờ thì mẹ không nghĩ thế nữa."

Trần Hạo há miệng, phản ứng đầu tiên là nói mình không có ý đó.

Tôi đặt d/ao gọt trái cây xuống thớt, nhìn nó một cái: "Bây giờ con không có ý đó. Nhưng trước đây mẹ cũng từng nghĩ, con không có ý muốn chiếm căn nhà cũ."

Nó không tranh cãi nữa.

Tôi bảo nó, căn nhà này tôi sẽ tiếp tục giữ đứng tên mình, sau này có b/án hay không, cho ai hay không, đợi đến khi tôi thực sự không cần đến nữa rồi tính.

Trần Hạo gật đầu.

Lần này, nó không hỏi "sau này có phải vẫn là của con không".

Trước khi rời đi, nó đứng ở cửa, rất nghiêm túc nói với tôi một câu xin lỗi.

Tôi không nói tha thứ.

Chỉ bảo nó: "Sau này làm thế nào, quan trọng hơn ba chữ này."

Nó nghe xong, xỏ giày vào rồi khép cửa lại nhẹ nhàng.

Ba tháng sau, tôi tân trang lại căn hộ phía nam này một lần nữa.

Phòng ngủ chính được đóng tủ theo thói quen của tôi, phòng tắm lắp thêm tay vịn và thảm chống trượt. Toàn bộ sách ông Trần để lại đều được chuyển vào phòng làm việc, ban công trồng vài chậu dành dành và nhài. Trước đây cứ nghĩ sửa sang cho con cái ở cho thoải mái, lần này, lần đầu tiên tôi chỉ làm theo cách mình thích.

Căn nhà cũ tôi cũng không b/án.

Thỉnh thoảng nhớ bé Nhạc, tôi lại qua đó ở vài hôm. Đứa trẻ cuối tuần rảnh rỗi cũng sẽ đến phía nam, trong phòng làm việc dần dần xuất hiện thêm bút chì, sách bài tập và vài cuốn truyện tranh của nó.

Hứa Nghiên sau đó có đến tìm tôi một lần.

Không mang theo Lưu Phương, cũng không xách tổ yến, chỉ đứng ở cửa hồi lâu mới gọi một tiếng "mẹ".

Nó thừa nhận trước đây luôn nghĩ rằng nhà cửa cuối cùng cũng để lại cho con cháu, sắp xếp sớm hay muộn cũng không khác gì nhau. Nói đến đây, chính nó cũng khựng lại, có lẽ cuối cùng cũng nhận ra câu nói này chính là cội nguồn của mọi chuyện.

Tôi không m/ắng nó.

Chỉ hỏi một câu: "Vậy tại sao sau này lại đi hỏi căn nhà này làm thủ tục tặng cho thế nào?"

Hứa Nghiên cúi đầu nhìn bàn tay mình, hồi lâu không trả lời.

Có những chuyện, câu trả lời thực ra không quan trọng.

Lúc đi, nó bảo tôi rằng sau này căn nhà này cứ để tôi tự ở, nó sẽ không hỏi nữa.

Tôi chỉ nói: "Vốn dĩ không nên hỏi."

Tối hôm đó, Trần Hạo đưa bé Nhạc qua ăn cơm. Bé Nhạc ăn xong liền nằm bò ra bàn làm việc làm bài tập, Trần Hạo chủ động bưng bát vào bếp rửa. Tôi không như trước kia tranh phần nói "con đi làm vất vả, để mẹ", mà chỉ ngồi trong phòng khách xem tin tức.

Trước khi ra về, nó lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa đặt lên bàn.

Là chìa khóa dự phòng sau khi thay ổ khóa căn nhà cũ.

"Mẹ, gửi mẹ ạ."

Tôi cầm lên thử vòng chìa khóa, móc kim loại mới vẫn còn hơi cứng. Trần Hạo nhìn ra ban công, như đùa cợt hỏi: "Căn nhà này sau này thực sự không cho con nữa ạ?"

Tôi cũng cười: "Trước mắt là không. Đợi ngày nào mẹ thực sự không cần đến nữa, rồi tính tiếp."

Nó không thất vọng, cũng không nói "dù sao sau này cũng là của con", chỉ gật đầu: "Vâng ạ."

Sau khi cửa đóng lại, tôi bỏ chùm chìa khóa đó vào túi.

Một chùm nhà cũ, một chùm phía nam.

Cả hai chùm chìa khóa đều không nặng.

Nhưng khi nằm trong tay mình, nó khiến tôi thấy an tâm hơn bất cứ câu "mẹ, mẹ yên tâm" nào mà tôi từng nghe những năm qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác

Chương 15
Tôi bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác, chuyên nhảy nhót gây chuyện trong một cuốn tiểu thuyết vạn người mê. Nhưng khổ nỗi, tôi bẩm sinh đã yếu ớt, bệnh lớn bệnh nhỏ liên miên, lúc nào cũng trong tình trạng thoi thóp. Vì thế, tôi tuân theo nguyên tắc sinh tồn “sống được ngày nào hay ngày đó”, ngoan ngoãn dưỡng sinh, hoàn toàn chẳng còn sức đâu mà gây chuyện. Khương Thanh Nhiên chịu ấm ức, nam chính công tưởng là tôi bắt nạt thụ chính, hùng hổ tìm đến chất vấn. Tôi căng thẳng đến mức không thở nổi, ôm ngực ho đến long trời lở đất. Nam chính công cuống cuồng rót cho tôi một cốc nước. Trong tiệc sinh nhật của Khương Thanh Nhiên, có người chơi xấu khiến cậu ấy mất mặt. Mọi người theo bản năng đều nghi ngờ là do tôi làm. Đến khi tìm thấy tôi, lại bắt gặp tôi vì tham ăn bánh kem mà bị dị ứng nghiêm trọng, cả đám lập tức luống cuống đưa tôi đến bệnh viện. ... Dần dần, chẳng cần tôi mở miệng giải thích, mọi người cũng tin rằng hiện giờ tôi vừa không có ý định hại người, lại vừa chẳng có sức để hại người. Tôi vô cùng mãn nguyện. Chỉ cần chờ đến ngày ly hôn với ông chồng phản diện quyền thế ngút trời của mình, chia được một khoản tiền thật lớn rồi vô tư nằm im sống qua ngày. Nhưng sau đó tôi phát hiện... Cuộc sống ngày càng thoải mái, hình như chồng tôi cũng chẳng định ly hôn nữa thì phải?
162
5 Hàng xóm độc ác Chương 11
8 Khi Nho Chín Chương 13
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 530: Tích Sức Chờ Thời

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Nam Pháo Hôi, Ta Bị Tỷ Phu Mù Để Mắt

Sau khi thay tỷ tỷ bước lên kiệu hoa, ta đột nhiên thức tỉnh, rồi bàng hoàng nhận ra thế giới mình đang sống hóa ra chỉ là một quyển sách, mà ta lại chính là nam pháo hôi đáng thương trong đó, kẻ sẽ bị tân lang phát hiện thân phận ngay trong đêm động phòng hoa chúc, sau đó bị một kiếm đâm chết không chút lưu tình. Thế nhưng đến khi đêm động phòng thật sự tới, vị tỷ phu mù kia lại hết lần này đến lần khác chiếm lấy ta, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn chẳng phát hiện người nằm dưới thân hắn là một nam tử. Để giữ lấy cái mạng nhỏ này, ta chỉ có thể nghiến răng tiếp tục giả làm tỷ tỷ trước mặt hắn, âm thầm tự nhủ chỉ cần chịu đựng đến lúc tỷ tỷ hối hận quay về, chờ cốt truyện đổi lại thân phận với ta diễn ra, ta sẽ có thể đường đường chính chính rời khỏi Cố gia, từ đó hoàn toàn được giải thoát.
Boys Love
0