Em gái tôi cười đến bật cả nước mắt, nó nghiêng đầu nhìn bố mẹ hỏi: "Bố mẹ đừng chỉ nói về con, hồi nhỏ chị hai có chuyện gì vui không ạ?"

Một câu nói khiến không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng, bố mẹ tôi ấp úng không thốt nên lời.

Cuối cùng, bố tôi cười gượng gạo: "Được rồi, được rồi, ăn no cả rồi chứ? Chúng ta đi c/ắt bánh trung thu thôi."

Nói rồi, bố mẹ rời khỏi bàn ăn.

Đĩa cua lông trước mặt tôi đã nguội ngắt từ lâu, chẳng ai nhớ đến việc giúp tôi bóc cả.

Thẩm Nam Kiều ăn xong phần th!t cua của mình cũng đứng dậy.

Sau đó, con bé bỗng sững người lại, rồi hét lên một tiếng.

Trên chiếc ghế nó vừa ngồi có một vệt đỏ chói mắt.

Mẹ tôi vội vàng chạy tới, rồi bật cười thành tiếng.

Thẩm Nam Kiều đỏ hoe mắt: "Mẹ, con bị làm sao vậy ạ? Có phải con sắp ch*t rồi không?"

Mẹ tôi ôm lấy em gái cười không khép được miệng: "Ôi con gái ngốc của mẹ, đây là đến 'chuyện tốt' đấy."

Bố tôi cũng cười theo đến mức không đứng thẳng người lên được: "Nam Kiều nhà chúng ta đúng là thiếu nữ rồi, lát nữa bảo chị con lấy túi chườm nóng cho mà đắp cho dễ chịu."

"Con vừa ham ăn bao nhiêu cua thế kia, cua có tính hàn, bố đi nấu nước gừng đường đỏ cho con đây."

Nói xong, bố tôi vừa ngân nga giai điệu không rõ lời, vừa vào bếp nấu nước đường đỏ cho em gái.

Mẹ tôi thì kéo em gái vào phòng, lấy băng vệ sinh và tampon của mình ra, dạy em cách sử dụng.

Tôi như một bóng m/a lủi thủi theo sau họ, nhìn mẹ nhìn em gái đầy tò mò với ánh mắt cưng chiều hết mực.

"Mấy ngày này con tuyệt đối đừng đụng vào nước lạnh, lát nữa quần của con cứ để chị con giặt cho."

Mẹ tôi khẽ khàng dặn dò em gái.

Lồng ngựk tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, vừa bí bách vừa đ/au đớn.

Lần đầu tôi có kinh nguyệt là năm mười bốn tuổi.

Trong các tiết học sinh lý ở nông thôn, thầy cô thường x/ấu hổ mà bỏ qua phần đó.

Tôi không biết kinh nguyệt là gì, tại sao cơ thể mình lại chảy m/áu?

Tôi tưởng mình sắp ch*t, r/un r/ẩy gọi điện cho mẹ.

Đầu dây bên kia mẹ có vẻ rất bận, trả lời qua loa một câu: "Chảy m/áu thì tìm băng cá nhân mà dán vào cho cầm m/áu đi", rồi vội vàng cúp máy.

Tôi không dám ngồi cũng không dám nằm, sợ làm bẩn ghế hay giường trong nhà sẽ bị m/ắng.

Đến khi thím từ nhà ngoại về, chiếc quần trắng của tôi đã thấm đẫm một mảng m/áu lớn.

Thím nhổ bọt một cái: "Đúng là xui xẻo, bảo sao hôm nay mình cứ thua bài mãi."

Thím ném cho tôi một miếng băng vệ sinh mỏng dính, bảo tôi tự đi mà thay.

Tôi không hiểu, loay hoay mãi mới dán được.

Vì tôi cứ bóc ra dán lại nhiều lần nên lớp keo của băng vệ sinh chẳng còn độ dính nữa.

Tôi cứ đi là nó lệch, cứ đi là nó rò rỉ ra ngoài.

Nhưng tôi cũng chẳng dám kêu ca.

Sau này tôi tự mày mò, biết thế nào là loại dùng ban ngày, thế nào là ban đêm, phải dán thế nào mới không bị cộm.

Mà kinh nghiệm tôi tự đúc kết ra ấy, hóa ra chỉ cần có người dạy, mình đã có thể tránh được rất nhiều đường vòng.

Tầm nhìn trước mắt tôi dần mờ đi, tôi cứ ngỡ kinh nguyệt gắn liền với sự xui xẻo.

Chưa từng có ai nói với tôi rằng kinh nguyệt cũng có thể gọi là "chuyện tốt".

Mẹ tôi quay đầu nhìn thấy tôi đang đứng trơ trọi ở cửa phòng, nhíu mày mất kiên nhẫn: "Chưa lấy túi chườm nóng cho em con à? Đần độn như thế, trông cậy được gì vào con cơ chứ."

Thẩm Nam Kiều thay quần xong từ phòng tắm bước ra, nghe mẹ nói vậy liền tiến lên giảng hòa.

"Con chỉ là đến 'chuyện tốt' thôi mà, có phải bị g/ãy tay g/ãy chân đâu, con tự làm được ạ."

Thẩm Nam Kiều nháy mắt với tôi, nhỏ giọng nói: "Chị đừng trách mẹ, tính mẹ đôi khi nóng nảy vậy thôi."

Tôi không nói gì, sau một hồi hỗn lo/ạn, gia đình tôi mới ngồi lại vào phòng khách.

Bố tôi lấy ra một hộp bánh trung thu, lẩm bẩm: "Nam Kiều từ nhỏ miệng đã kén, thích ăn bánh trung thu của Maxim nhất."

"Nam Kiều, con không thích ăn loại nào nhất?"

Bố tôi giơ hộp bánh lên hỏi con bé.

Thẩm Nam Kiều giơ ngón tay thon dài trắng trẻo chỉ vào: "Con không thích loại socola, ngấy lắm ạ."

Bố tôi cười ha hả, tiện tay ném miếng bánh socola cho tôi.

Ông không hỏi tôi thích ăn loại nào, ông chỉ dùng phép loại trừ, đưa cho tôi thứ mà em gái không cần.

Có lẽ trong lòng ông, cho tôi ăn là tốt lắm rồi.

Nhưng tôi cũng không thích vị socola, không chỉ vì tôi bị sâu răng nên ăn đồ quá ngọt sẽ đ/au, mà còn vì một bóng m/a tâm lý không thể xóa nhòa từ thời thơ ấu.

Nhưng tôi không phản kháng, chỉ x/é bao bì rồi nhai ngấu nghiến như thể đang tự ng/ược đ/ãi chính mình.

Thấy tôi vô tình làm rơi vài mẩu vụn bánh xuống đất, em gái cầm giấy giúp tôi nhặt bỏ.

"Chị ơi, ở nhà ăn bất cứ thứ gì có socola, ăn xong phải chú ý đừng để rơi xuống đất nhé."

"Bubu không được ăn socola, ăn vào là ch*t đấy ạ."

Con bé có ý tốt, nhưng bố mẹ tôi lại nhíu mày.

"Con cái kiểu gì mà không có dáng ăn dáng ngồi thế, ăn uống mà rơi vãi đầy đất, không biết lấy hộp bánh mà hứng à?"

"Đến cái kiến thức cơ bản là chó mèo không được ăn socola mà con cũng không biết sao? Đọc nhiều sách vở để làm gì, học đến ngốc cả người rồi."

Thẩm Nam Kiều ngẩn người nhìn bố mẹ đang chỉ trích tôi.

Con bé vừa bối rối vừa sợ hãi, như thể đây là lần đầu tiên nhìn thấy bộ mặt thật của bố mẹ mình.

"Bố mẹ... chị hai cũng không cố ý đâu ạ."

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn ném miếng bánh vào mặt họ.

Một cơn gi/ận dữ đang cuộn trào trong lồng ngựk, tôi tức đến mức tay chân r/un r/ẩy: "Tất nhiên là con biết, con biết chó mèo không được ăn socola từ khi lên chín tuổi rồi, bởi vì..."

Lời tôi chưa dứt, mẹ đã hét lên một tiếng ngắt lời.

Mẹ vội vàng lao ra phía căn phòng mèo ngăn ở ban công, lôi khay cát vệ sinh ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác

Chương 15
Tôi bất ngờ xuyên thành một nhân vật pháo hôi độc ác, chuyên nhảy nhót gây chuyện trong một cuốn tiểu thuyết vạn người mê. Nhưng khổ nỗi, tôi bẩm sinh đã yếu ớt, bệnh lớn bệnh nhỏ liên miên, lúc nào cũng trong tình trạng thoi thóp. Vì thế, tôi tuân theo nguyên tắc sinh tồn “sống được ngày nào hay ngày đó”, ngoan ngoãn dưỡng sinh, hoàn toàn chẳng còn sức đâu mà gây chuyện. Khương Thanh Nhiên chịu ấm ức, nam chính công tưởng là tôi bắt nạt thụ chính, hùng hổ tìm đến chất vấn. Tôi căng thẳng đến mức không thở nổi, ôm ngực ho đến long trời lở đất. Nam chính công cuống cuồng rót cho tôi một cốc nước. Trong tiệc sinh nhật của Khương Thanh Nhiên, có người chơi xấu khiến cậu ấy mất mặt. Mọi người theo bản năng đều nghi ngờ là do tôi làm. Đến khi tìm thấy tôi, lại bắt gặp tôi vì tham ăn bánh kem mà bị dị ứng nghiêm trọng, cả đám lập tức luống cuống đưa tôi đến bệnh viện. ... Dần dần, chẳng cần tôi mở miệng giải thích, mọi người cũng tin rằng hiện giờ tôi vừa không có ý định hại người, lại vừa chẳng có sức để hại người. Tôi vô cùng mãn nguyện. Chỉ cần chờ đến ngày ly hôn với ông chồng phản diện quyền thế ngút trời của mình, chia được một khoản tiền thật lớn rồi vô tư nằm im sống qua ngày. Nhưng sau đó tôi phát hiện... Cuộc sống ngày càng thoải mái, hình như chồng tôi cũng chẳng định ly hôn nữa thì phải?
162
3 Khi Nho Chín Chương 13
6 Hàng xóm độc ác Chương 11
7 Đắm Hải Chương 16
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 530: Tích Sức Chờ Thời

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lễ Vụ

Chương 11
Tôi và Thẩm Vụ Niên được hứa hôn từ bé. Anh ấy vô cùng khinh khỉnh với hôn ước này. Nhưng lại không thể không thực hiện. "Hạ Lễ, tôi khuyên cô tốt nhất nên dẹp bỏ những tâm tư khác đi." Thẩm Vụ Niên nhìn tôi với ánh mắt xa cách, buông lời lạnh nhạt: "Đợi khi di chúc có hiệu lực, tôi sẽ lập tức chấm dứt quan hệ hôn nhân này." Tôi cong khóe mắt, cười híp mí sáp lại gần: "Dễ thôi dễ thôi. "Nhưng muốn qua mặt được các trưởng bối nhà họ Thẩm, thì ít ra cũng phải diễn cảnh ân ái chứ nhỉ? "Lại đây, cho em hôn một cái nào." Thích Thẩm Vụ Niên lâu như vậy, cuối cùng cũng bị tôi tóm được. Không lừa anh ấy để được hôn thêm vài cái. Thì đợi đến sau ca phẫu thuật tim, Chắc gì đã còn cơ hội nữa…
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0