2.
“Nghỉ ngơi sớm đi.”
Ngáp một cái, mẹ hiếm khi mới quan tâm tôi một câu.
“Tay đ/au, mẹ có th/uốc giảm đ/au đây.”
“Uống xong thì ngủ sớm đi.”
Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, hai viên th/uốc đã bị nhét vào lòng bàn tay.
“Con…”
Có chút ngạc nhiên, tôi còn chưa kịp hoàn h/ồn thì Lâm Sở Sở và Lâm Chiêu Châu ở bên cạnh đã nhanh chóng trốn vào phòng.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã hiểu ra ý của họ.
Thảo nào mẹ lại chủ động quan tâm tôi.
Cho dù bị chó cắn đ/ứt ngón tay, tôi vẫn phải ngủ chung phòng với chúng.
Nhìn cánh cửa phòng mở rộng cùng hơn chục con chó hoang to lớn bên trong, tôi tự giễu cười.
“Con yên tâm, con chó cắn con chỉ là do nó quá khích thôi.”
“Cha đã nh/ốt nó lại rồi.”
Khoảnh khắc cha đẩy tôi vào phòng, cả người tôi run lên.
“Con…”
Tôi không muốn vào.
Câu này còn chưa kịp thốt ra, mặt ông ấy lập tức biến sắc, sa sầm xuống.
“Mày còn muốn thế nào nữa!”
“Tao và mẹ mày không mệt à?!”
“Bận rộn cả ngày, chăm sóc hàng trăm con vật, còn phải nuôi ba đứa con, mày chỉ bị chó cắn nhẹ một chút mà đã tiểu thư đỏng đảnh thế à!”
“Chúng tao uổng công dạy dỗ mày bao nhiêu năm nay!!”
Mẹ chắn trước mặt tôi, nhíu mày ra hiệu im lặng.
“Đừng cãi nhau nữa, Nghiên Nghiên sẽ hiểu nỗi lòng của chúng ta!”
“Nó cái gì cũng hiểu!”
Ngay giữa lúc hai người đang tranh cãi, Lâm Sở Sở ngáp dài phàn nàn, mặt đầy thiếu kiên nhẫn.
“Cha, mẹ, ngày mai con còn phải dậy sớm đi chơi với bạn!”
“Đừng cãi nữa!”
“Được được được.”
Hai người kẻ xướng người họa, không cho tôi bất kỳ cơ hội nào để nói, vừa gật đầu phụ họa, mẹ vừa đóng sầm cửa phòng lại.
Nắm ch/ặt viên th/uốc trong tay, tôi đặt bàn tay lên cánh cửa.
“Cạch!”
Nhận ra cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài, mũi tôi cay xè.
Bên ngoài cửa vẫn thấp thoáng nghe thấy tiếng đối thoại.
“Chiêu Châu, chuyện hôm nay chúng ta dẫn hai đứa đi m/ua đồ, đừng nói cho nó biết.”
“Mẹ, chúng ta lừa chị Nghiên là không có tiền đi b/ệnh viện, liệu có ổn không ạ.”
Cha mẹ chẳng hề bận tâm.
“Có gì mà không ổn.”
“Tiền của chúng ta, muốn cho ai tiêu thì cho.”
“Tao thấy nó chỉ là cố tình gây chuyện.”
“Động vật đều là loài lương thiện, sao không cắn ai mà chỉ cắn nó!”
Gắng gượng ngẩng đầu lên, tim tôi như bị ai đó đ/âm một nhát.
Quả nhiên.
Mẹ tôi đã quên từ lâu rồi.
Rõ ràng là bà ấy ép tôi phải đi cạo đống lông rối cho con chó đó.
“Đây là làm việc tốt, sao con lại thấy mệt chứ?”
Câu nói này mẹ nói nhiều đến mức tôi cũng đã quen tai.
Vén ống quần và tay áo lên, những vết s/ẹo do bị động vật cào, cắn này, tôi đã đếm không xuể.
Đến mùa hè, tôi thậm chí không dám mặc áo cộc tay hay quần ngắn.
Trước đây, tôi luôn cảm thấy làm những việc này cùng cha mẹ là hạnh phúc.
Nhưng giờ đây, nhớ lại đôi chân và cánh tay không một vết s/ẹo của hai đứa em, tôi không nhịn được mà tự giễu cười.
Tôi thật đáng thương.
Ngay cả sự thiên vị và hời hợt của họ mà tôi cũng không phân biệt được.
Điện thoại trong túi bỗng rung lên.
“Cô đã cân nhắc thế nào rồi?!”
Ngay khoảnh khắc màn hình sáng lên, tôi bấm vào bản hợp đồng đó.
Đãi ngộ lương bổng tốt gấp ba lần trong nước, có ba năm kinh nghiệm làm việc là có thể xin định cư vĩnh viễn.
Thậm chí, họ còn cung cấp cho tôi một chỗ ở.
Ngón tay dừng lại trên màn hình.
Mười mấy giây sau, tôi tự đặt cho mình một tấm vé máy bay ba ngày sau.
3.
Tôi đ/au đến mức cả đêm không ngủ được.
Vết thương tê dại sưng tấy, không thể trì hoãn thêm được nữa.
Khi cửa phòng bị đ/ập mạnh, tôi vẫn còn chưa phản ứng kịp.
“Lâm Nghiên, mau ra ngoài, cha mẹ đưa con đến b/ệnh viện!!”
Lần đầu tiên, họ lại chủ động quan tâm đến vết thương của tôi.
Trong lòng tôi không kìm được mà dâng lên một luồng hơi ấm.
“Sao thế, ngốc rồi à?!”
“Còn không mau đi theo cha mẹ đi?!”
Lâm Sở Sở khoanh tay bĩu môi, lườm tôi một cái.
“Đều tại chị bị thương nên hôm nay đám chó mèo bắt em phải cho ăn.”
“Đều tại chị!”
Con bé nói gì, tôi đã hoàn toàn không còn nghe rõ nữa.
Nhìn cha mẹ đang đợi ở trước xe, tôi không màng đến việc chưa ăn sáng, thẫn thờ ngồi lên xe.
Loại đãi ngộ được đưa đi một mình như thế này, từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên.
Trước đây, mong ước lớn nhất của tôi là cha mẹ có thể đối xử với tôi như với Lâm Sở Sở và Lâm Chiêu Châu, đưa tôi đi công viên giải trí một lần.
Mẹ nói, chỉ cần tôi đạt được sáu điểm mười, bà sẽ đưa tôi đi một lần.
Thế nhưng tôi đã đạt không biết bao nhiêu điểm mười.
Cuối tuần đã hẹn trước một tháng, tôi đợi từ sáng đến tối.
Nhưng ngày đó, chỉ nhận được những tấm ảnh họ đưa riêng Lâm Sở Sở và Lâm Chiêu Châu đi công viên giải trí.
“Còn nhỏ mà đã biết đố kỵ với em trai, em gái rồi.”
“Còn muốn bỏ rơi chúng nó để đi công viên một mình à.”
“Phải cho mày một bài học mới được!”
Họ nói những lời đó với vẻ mặt đầy đắc ý.
Những lời đó, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ.
Kể từ lúc đó, tôi không bao giờ nhắc đến hai chữ “một mình” nữa.
Thế nhưng hiện tại, khi đang ngồi một mình ở ghế sau, tôi vừa định nhếch môi, vừa định nói lời cảm ơn với cha mẹ thì xe đã tắt máy.
“Đến nơi rồi!”
Xe dừng lại, tôi lập tức như bị dội một gáo nước lạnh.
“Trạm y tế này, chữa một chút là xong thôi.”
Nhìn về phía trạm y tế thôn quê cũ kỹ, mẹ gật đầu phụ họa lời của cha.
“Vào đi!”
Lồng ngựk như bị tắc nghẽn bởi một cục bông, lớp băng gạc trên ngón tay bị gỡ ra.
“Xì!”
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ vết thương của tôi, người ông già mặc áo blouse trắng lập tức đứng dậy.
“Bị thương bao lâu rồi!”
“Nặng thế này, sao không đến b/ệnh viện lớn, là sống ở gần đây nên không kịp đến à?!”