“Th/uốc thiếu mất 1 viên, mẹ ơi, th/uốc thiếu mất rồi.”
Ngón tay tôi gắng sức bóp ch/ặt, hộp th/uốc biến dạng.
Cảnh sát lúng túng nhìn tôi:
“Vật chứng này cần phải chụp ảnh lại...”
Mẹ vỗ về lưng tôi:
“Minh Ý, ở đây không ai có thể cư/ớp mất th/uốc của con đâu, cảnh sát chỉ cần chụp ảnh lưu lại bằng chứng, còn cần kiểm tra xem th/uốc có bị thiếu hay không...”
Mẹ chậm rãi rút hộp th/uốc trong tay tôi ra, tôi gồng mình buông tay.
Cảnh sát chụp ảnh, chụp rõ nét ba chữ “th/uốc kê đơn” ở góc trên bên trái.
Quay sang chỉ trích gay gắt người m/ua là Lâm Vân:
“Em cũng là người đi học, th/uốc kê đơn mà có thể tự ý m/ua b/án riêng sao? Loại th/uốc không rõ nguồn gốc thế này mà em cũng dám uống?”
“Em vi phạm pháp luật rồi, có biết không?”
Ba câu hỏi liên tiếp đã đá/nh gục tâm lý của Lâm Vân.
Cô ta đẫm lệ:
“Em không biết đâu, em chỉ muốn tìm xem có loại th/uốc chống trầm cảm nào tốt hơn không, chính cô ta liên hệ với em, nói có th/uốc tốt b/án cho em, là loại th/uốc mới do nước ngoài nghiên c/ứu.”
“Th/uốc của em uống hết rồi, em đành “còn nước còn t/át” mà m/ua thôi.”
Trần Nhân trừng mắt lùm Lâm Vân:
“Cậu có c/âm mồm vào!”
Lâm Vân cũng nổi gi/ận:
“Rõ ràng là cậu nói th/uốc là của cậu, tới m/ua sẽ không có vấn đề gì, kết quả là cậu ăn cắp của người khác, giờ thì ai mà chẳng biết cậu ăn cắp th/uốc của bạn cùng phòng để b/án, suýt nữa là ép người ta ch*t rồi!”
“Tới rõ ràng cũng là nạn nhân, cậu trả tiền cho tới đây.”
Thấy hai người sắp sửa cãi nhau, cảnh sát vội vã tách họ ra.
Viên cảnh sát trưởng nhóm định nói gì đó, nhưng lại chạm phải ống kính máy quay của mẹ.
“Chị Lâm...”
Mẹ xua tay:
“Anh cảnh sát Trương, anh yên tâm, tôi chỉ lưu lại làm bằng chứng, chỉ cần lời khai không bị sửa đổi, tôi sẽ không phát tán đoạn ghi hình này bừa bãi đâu.”
Ánh mắt cảnh sát Trương chớp khẽ.
“Chị cẩn trọng quá, là không tin tưởng cảnh sát chúng tôi sao?”
Mẹ lưu lại đoạn ghi hình ở nhiều nơi, rất nghiêu túc nói:
“Chịu thiệt thòi một lần rồi, không thể có lần thứ hai được.”
Tôi nhắm mắt lại.
Nhớ lại khoảng thời gian hồi cấp hai.
Nhà tuy không giàu có, nhưng chưa bao giờ để tôi thiếu thốn.
Tính cách tuy có hơi nội tâm, nhưng vẫn có ba năm người bạn.
Nhưng không biết từ khi nào, tôi bị cô lập.
Một bạn nữ có gia cảnh khá giả trong lớp cầm đầu b/ắt n/ạt tôi.
Nhét rác, chuột ch*t vào bàn học, ném nhện vào quần áo tôi.
Sự á/c ý của họ không có lý do, chỉ là muốn b/ắt n/ạt thì b/ắt n/ạt thôi.
Nếu cứ phải tìm ra một lý do, thì chắc là do tôi dễ bị b/ắt n/ạt.
Bố mẹ rất bận, để nuôi sống gia đình này đã dồn hết sức lực, các buổi họp phụ huynh của tôi thường xuyên vắng mặt.
Phản ứng đầu tiên của tôi lúc đó là cầu c/ứu giáo viên chủ nhiệm, giáo viên đã ph/ạt những người b/ắt n/ạt tôi, còn gọi người nhà họ đến phê bình giáo dục.
Bố mẹ cũng biết chuyện, đã chuyển lớp cho tôi.
Họ quả thật đã yên ẳng được một thời gian, nhưng chẳng bao lâu sau, th/ủ đo/ạn b/ắt n/ạt của họ lại nâng cấp.
Họ chặn đường tôi ở ngoài trường, còn cảnh cáo nếu dám nói với ai sẽ khiến bố mẹ tôi mất việc.
Giáo viên chủ nhiệm giúp tôi bị điều chuyển, tôi không chắc là do họ làm hay không, tôi sợ bố mẹ thật sự mất việc, nên đã nhẫn nhục chịu đựng.
Cho đến khi họ đẩy tôi ra giữa dòng xe, tôi bị đ/âm g/ãy một chân.
Chuyện không thể giấu được nữa.
Trong trường có người bị m/ua chuộc bằng tiền, muốn đ/è nén chuyện ở trong trường.
Bố mẹ đẩy xe lăn của tôi đến ngồi tĩnh tại trước cửa Sở Giáo dục.
Chuyện này hoàn toàn bị làm lớn.
Nhưng khi điều tra, họ đã đổi lời khai, loại trừ kẻ cầm đầu ra.
Cuối cùng, đứa con gái của kẻ giàu có đó chỉ chuyển trường, chẳng bị sao cả.
Từ lúc đó, chúng tôi đã biết tầm quan trọng của việc lưu lại bằng chứng.
Dù có hữu dụng hay không, tuyệt đối không được để mình ở thế bị động.
Chuyện kết thúc, nhưng tôi lại mắc phải căn b/ệnh này.
Bố mẹ dẫn tôi tích cực chữa trị, nhưng cũng chỉ là gượng ép giống người bình thường.
Sau vụ bị b/ắt n/ạt, bố mẹ nghỉ việc, chọn cách đi làm gần trường của tôi.
Thế nên lần này mẹ mới có thể đến nhanh như vậy.
Trần Nhân thiếu kiên nhẫn giậm chân.
“Thôi đi, tôi thừa nhận là tôi ăn cắp th/uốc của cậu đết để b/án, tôi xin lỗi cậu.”
“Xin lỗi.”
“Dù sao cậu cũng chẳng sao cả, tôi có thể đi được chưa?”
Giáo viên chủ nhiệm cũng xen vào giảng hòa.
“Chỉ là mâu thuẫn giữa các bạn sinh viên, việc gì mà phải làm cho qu/an h/ệ căng thẳng như vậy.”
“Cô nói đúng không, mẹ Minh Ý?”
Tôi ngẩng đầu nhìn giáo viên chủ nhiệm.
“Thưa cô, những gì cô vừa nói giống hệt như những gì phụ huynh của những học sinh b/ắt n/ạt con hồi cấp hai đã nói với con.”
Đều có cùng một giọng điệu đó.
Cứ như thể tất cả những gì con phải chịu đựng đều không quan trọng.
Giáo viên chủ nhiệm không ngờ tôi, một sinh viên nội tâm như vậy, lại dám công khai cãi lại, liền nổi gi/ận nhìn chằm chằm vào tôi.
Mẹ chặn trước mặt tôi, giọng lạnh lùng.
“Chuyện này không phải chuyện nhỏ.”
“Con gái tôi suýt nữa thì ch*t rồi!”
“Các người nghĩ là có thể giấu được sao? Nếu không phải nhờ có bạn học nhanh tay kéo con gái tôi lại, thì nó đã nhảy xuống rồi!”
Mẹ chỉ suýt nữa là chạm vào mũi của giáo viên chủ nhiệm.
“Tình trạng của con gái tôi, tôi đã báo cáo, cô không phải không biết, vậy mà cô lại ngơ lơ lời cầu c/ứu của nó, cô có thể không quan tâm, nhưng cô phải gọi điện báo cho tôi, chứ không phải ở đó nói những lời mỉa mai.”
“Không chỉ là Trần Nhân, tôi cũng sẽ truy c/ứu trách nhiệm của cô nữa.”
Trần Nhân cười nhạt mỉa mai:
“Chuyện này cũng không thể trách tôi, nếu cậu nói sớm là nhà cậu nghèo, tôi sao có thể đổi th/uốc của cậu chứ?”
Cô ta kh/inh bỉ nhìn mẹ tôi từ trên xuống dưới.
“Một viên th/uốc chống trầm cảm của cậu giá năm mươi tệ, tôi còn tưởng nhà cậu giàu có thế nào.”