Cô ta rưng rưng nước mắt c/ầu x/in tôi: "Nếu Tình Tình thích, cậu cứ lấy vài món là được rồi, còn lại mình thật sự không nỡ."
Tôi cạn lời, loại lý lẽ này mà cũng có người tin sao? Thế mà lại thực sự có kẻ tin và thương hại cô ta, chạy đến bên cạnh an ủi, quay sang chỉ trích tôi: "Đúng là đồ không biết x/ấu hổ, Chu Tình, cậu giỏi thật đấy!"
Tôi liếc nhìn một cái là hiểu ngay, những người đang đứng cạnh Lưu Như chính là những kẻ từng được cô ta giúp đỡ nhiều lần. Dưới hào quang "người tốt" của cô ta, chẳng trách họ lại tin tưởng Lưu Như đến thế. Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc Lưu Như chỉ cần nói một câu là có vô số người ủng hộ.
Tôi nhún vai: "Cậu nói đây là đồ của cậu thì cũng phải có bằng chứng chứ. Một chiếc áo của mình đã vài ngàn tệ, cậu cả người cộng lại cũng chỉ vài trăm, vậy mà lại m/ua được đống mỹ phẩm trị giá hàng chục ngàn tệ, cậu tưởng người khác là kẻ ngốc à?"
Thế mà đúng là có kẻ ngốc thật, chính là Dương Giai, người kiếp trước đã lấy lọ kem chống nắng của tôi: "Tiểu Như đã nói đó là mẹ cô ấy chắt chiu tiền tiết kiệm m/ua cho để cô ấy giữ thể diện rồi mà."
"Vậy bảo cô ta đưa hóa đơn ra đây!" Tôi lạnh lùng nói.
Kiếp trước luôn là tôi phải đi chứng minh, giờ đổi lại là đối phương, Lưu Như lại chỉ biết khóc lóc. Dương Giai định mở miệng giải thích thì tôi ngắt lời ngay:
"Đừng nói là mẹ cô ta m/ua hàng rẻ nên không lấy hóa đơn nhé. Cậu thử nhìn xem đây là thương hiệu gì, mẹ cô ta đến tên còn chẳng nhận ra, vậy mà lại may mắn m/ua được toàn hàng chính hãng sao?"
Những nữ sinh chưa từng được Lưu Như giúp đỡ đứng về phía tôi cũng nhíu mày chất vấn: "Nếu là mẹ cậu m/ua, vậy nói xem bà ấy đã bỏ ra bao nhiêu tiền?"
Lưu Như tỏ vẻ tủi thân như thể vừa bị b/ắt n/ạt, giọng nói yếu ớt: "Nhưng mà, Tình Tình, cậu nói đây là của cậu, vậy cậu cũng phải đưa ra bằng chứng chứ."
Tôi cầm lọ kem chống nắng trên tay, cười khẩy: "Hay thật, từ bao giờ mà đồ đạc của mình lại phải chứng minh xem có phải của mình hay không vậy? Thế sao cậu không chứng minh luôn xem cậu có phải là Lưu Như không?"
Một tràng cười nhạo vang lên xung quanh, sắc mặt Lưu Như thay đổi, màn kịch khóc lóc giả tạo suýt chút nữa không duy trì nổi.
"Ở đây tụ tập đông người làm gì vậy?"
Ngày mai là huấn luyện quân sự, giáo viên chủ nhiệm đến kiểm tra xem mọi người đã tập hợp đủ chưa. Dương Giai thấy vậy liền sáng mắt lên, lập tức thêm mắm dặm muối kể lại sự việc cho giáo viên. Những người khác đứng về phía tôi cũng tranh cãi với Dương Giai.
Giáo viên chủ nhiệm đương nhiên tin tưởng Lưu Như, dù sao thì ngay từ ngày đầu nhập học, cô ta đã là một cô bé tốt bụng, vì m/ua th/uốc Hoắc Hương Chính Khí cho người bị say nắng mà đến hành lý của mình cũng chẳng màng, thậm chí còn mệt đến ngất xỉu, vừa tỉnh dậy việc đầu tiên là hỏi thăm tình hình của người bị say nắng.
Nhưng ông ấy đâu có nghĩ đến, nơi đón tân sinh viên cách cửa hàng gần một cây số, chỉ vài phút đã m/ua được th/uốc, sợ rằng là lấy từ tay người khác rồi tự dựng chuyện mình vất vả để được giáo viên thương xót.
Giáo viên chủ nhiệm vẫn như kiếp trước, dù tình thế rõ ràng nghiêng về phía tôi nhưng vẫn hỏi vặn lại:
"Nếu em nói những thứ này là của em, vậy hãy đưa ra bằng chứng đi."
Tôi nhìn sang Lưu Như, đáy mắt cô ta đầy vẻ đắc ý, rõ ràng tự tin rằng tôi không thể đưa ra bằng chứng.
Lòng tôi có chút lạnh lẽo, hào quang "người tốt" này quá lỗi, chỉ cần từng nhận sự giúp đỡ của cô ta là sẽ vô điều kiện tin tưởng đối phương, tuyệt đối không được để nó phát triển tiếp.
Kiếp trước chỉ có một lọ kem chống nắng, dù tôi có đưa ra bằng chứng thì đối phương cũng hoàn toàn có thể nói rằng cô ta m/ua loại tương tự. Nhưng giờ thì khác, mọi người đều nhìn thấy đống mỹ phẩm còn lại, đủ loại chủng loại, không thể nào trùng hợp đến mức Lưu Như đều m/ua được những món y hệt như vậy.
Tôi trực tiếp mở cửa hàng đại lý của chị họ cho họ xem, đồng thời gọi điện cho chị để chị làm chứng cho tôi.
"Đây là cửa hàng của Tần Tần, chuyên đại lý hàng xa xỉ từ nước ngoài, hóa ra là cửa hàng của chị họ cậu sao?"
Mọi người xung quanh ồ lên kinh ngạc, nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng m/ộ. Giọng chị họ cũng vang lên từ đầu dây bên kia, x/ác nhận với giáo viên chủ nhiệm về những món đồ đã gửi cho tôi, từng món một đều khớp hoàn toàn. Lưu Như nghe xong mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía cô ta, đáy mắt Lưu Như đầy vẻ không cam tâm nhưng cũng chỉ đành khóc lóc xin lỗi. Vì cũng không có tổn thất gì lớn, giáo viên vốn có thiện cảm với cô ta nên chỉ trách m/ắng qua loa rồi cho qua chuyện.
Kiếp trước sau khi tôi bị vu khống, cô ta hào phóng nói không sao cả khiến mọi người khen ngợi cô ta tốt bụng, danh tiếng vang xa. Còn bây giờ, cô ta bị các nữ sinh trong lớp xa lánh, bởi chẳng ai muốn có một ngày mình lại phải đi chứng minh đồ đạc của chính mình.
Vì chuyện này, cô ta chỉ có thể chơi với các nữ sinh ở lớp bên cạnh. Cô ta lại dùng chiêu cũ, nhanh chóng được họ vây quanh làm trung tâm. Chẳng biết Lưu Như đã nói gì, mà mỗi lần họ đi ngang qua tôi đều lộ ánh mắt kh/inh bỉ, coi thường.
Tôi cũng chẳng gi/ận, nhanh chóng chờ đợi người mà tôi đang đợi cuối cùng cũng xuất hiện.
Giữa cái nắng gắt khi chúng tôi đang huấn luyện quân sự, Nhạc Vân vừa hét vừa chạy tới, trước mặt giáo viên huấn luyện t/át Lưu Như một cái, túm tóc cô ta m/ắng xối xả:
"Đồ ăn cắp thành tinh rồi à, sao cứ nhắm vào một mình tao mà vặt thế!"
3.
Thời gian này, tôi đã dùng tiền m/ua chuộc người ở lớp bên cạnh, nên cũng biết được động tĩnh gần đây của Lưu Như.
Cô ta cực kỳ nhiệt tình giúp đỡ các bạn học đang gặp khó khăn sau khi nhập học, mời mọc trong các buổi tụ tập, cũng chẳng quan tâm họ có trả tiền hay không.
Thậm chí nghe tin người nhà của bạn học bị b/ệnh, cô ta lập tức không nghĩ ngợi gì mà chuyển tiền ngay.
Những kẻ được lợi lại càng tin tưởng Lưu Như hơn, cho rằng cô ta là con nhà giàu, trước đây là do tôi đố kỵ nên mới h/ãm h/ại cô ta, vì thế mà tỏ ra th/ù địch với tôi.
Nhưng tôi biết rõ, cô ta hoàn toàn là lấy đồ của người khác để đá/nh bóng tên tuổi cho mình.
Sau sự việc kem chống nắng kiếp trước, tiền mặt trong ví tôi cứ không cánh mà bay, những món đồ quý giá bố mẹ chuẩn bị cho tôi cũng mất tích. Dù tôi có báo cảnh sát cũng không tìm ra bằng chứng, nghi phạm duy nhất chính là Lưu Như cùng phòng. Lúc đó cô ta đã có chút danh tiếng, những bạn học tin tưởng cô ta đều cho rằng tôi tự làm mất rồi vu khống, đố kỵ với Lưu Như, dù tôi có giải thích thế nào cũng vô ích.