「Người phụ nữ này tôi quen.」
Đã lâu rồi mới lại đối mặt trực tiếp với Lý Nhất Nặc như thế này.
Cô ta chắc cũng không ngờ tôi lại từ trong xe bước ra.
Nhất thời sững sờ.
Giang Dư thì thầm: "Rõ ràng là ăn vạ mà, xe chúng ta đang đi bình thường, tự nhiên cô ta lao vào."
Tôi nhìn Lý Nhất Nặc dưới đất.
Mái tóc đen xõa xượi rối bời, sắc mặt vàng vọt phờ phạc.
Khoác trên mình chiếc váy liền thân họa tiết hoa nhí nhăn nhúm.
Tổng thể trông b/éo hơn trước rất nhiều.
"Lý Nhất Nặc, cô đang ăn vạ, đúng không?"
Người phụ nữ dưới đất cúi đầu, toàn thân r/un r/ẩy.
Những ngón tay bấu ch/ặt lấy gấu váy hoa nhí.
Không nói một lời.
Đúng lúc này.
Một người đàn ông vẻ mặt hung hãn ôm đứa bé chưa đầy ba tháng tuổi lao tới.
Hắn ta nói một tràng phương ngữ không rõ vùng nào.
Tôi nghe lõm bõm được là hắn bảo chúng tôi đ/âm trúng vợ hắn, phải đền tiền.
Ít nhất phải hai vạn tệ.
Còn vung nắm đ/ấm về phía Giang Dư.
Đứa bé oa oa khóc lớn.
Lý Nhất Nặc từ đầu đến cuối vẫn ngồi dưới đất không nhúc nhích.
Người đàn ông ném đứa trẻ vào lòng cô ta.
Cô ta vô cảm ôm lấy, vén áo cho con bú.
Tôi nhíu mày.
Người đàn ông nhìn thấy vậy, định xông vào phía tôi.
Giang Dư định ngăn lại, nhưng bị hắn hất tay ra.
Tôi lùi lại một bước, bỗng nhiên được kéo vào một vòng tay vững chãi.
"Đừng sợ, lên xe đi, anh sẽ cho người xử lý."
Tần Tẫn vẫy tay.
Hai người từ chiếc xe hộ tống phía sau lập tức bước xuống.
"Các cậu ở lại đây."
"Vâng."
Khi Tần Tẫn đưa tôi lên xe hộ tống.
Tôi ngoái đầu nhìn lại.
Vừa vặn chạm ánh mắt với Lý Nhất Nặc khi cô ta ngẩng mặt lên.
Cô ta ôm đứa bé đang bú, đôi mắt xám xịt tràn ngập nước mắt.
Ánh mắt lướt qua Tần Tẫn cao lớn, rồi giao thoa với tôi.
Tôi thấy trong đôi mắt đó chứa đầy sự đố kỵ, oán h/ận, khó hiểu và không cam tâm.
Khoảnh khắc này.
Tôi không biết liệu cô ta có hối h/ận về những việc mình đã làm hay không.
Nếu có cơ hội làm lại từ đầu.
Liệu cô ta có còn bất chấp tất cả mà bò lên giường Cố Nghiên Xuyên nữa không.
Câu trả lời thế nào, tôi chẳng mấy hứng thú muốn biết.
Cuộc đời cô ta, sớm đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Cúi người ngồi vào xe.
Tôi lướt qua cô ta.
Sau bao năm, tôi lại trở về quê cũ của cha mình.
Vì tôi nhận ra chiếc chìa khóa đó thuộc về ngôi nhà cũ nát ở quê cha.
Nhiều năm trước, ngôi nhà nằm giữa lưng chừng núi đó đã bị đem b/án để trừ n/ợ.
Sau này khi tôi có tiền, lại nghĩ mình cũng chẳng quay về nữa.
Nên đã không chuộc lại.
Khi tôi đi trên con đường núi, nhìn thấy cánh cửa đó từ xa.
Tôi đã nhận ra ai là người gửi chìa khóa cho mình.
Cố Nghiên Xuyên.
Chỉ có thể là anh ta.
Cánh cửa là cửa mới, nhưng ổ khóa lại là ổ khóa cũ.
Chìa khóa cắm vào ổ.
Xoay theo chiều kim đồng hồ.
Cạch một tiếng.
Mở ra.
Cảnh tượng bên trong giống hệt những gì tôi vừa nghĩ đến.
Một sân vườn phong cách Trung Hoa đã được tu sửa mới tinh.
Gạch xanh tường trắng, cây hải đường.
Một mảnh vườn nhỏ, giàn nho, và những khóm hoa đang nở rộ rực rỡ.
Dưới hiên có ghế bập bênh, bên cạnh bồn hoa tường núi còn buộc một chiếc xích đu.
Trong góc, còn có ổ chó và trụ leo cho mèo.
Những thứ này, là những gì tôi và Cố Nghiên Xuyên từng mô tả với nhau.
Ngày đó, dự án chúng tôi nỗ lực rất lâu cuối cùng lại tuột mất.
Tôi rất buồn.
Anh ta an ủi tôi, bảo nếu khởi nghiệp thất bại thì về quê làm ruộng, dù sao cũng không để tôi ch*t đói.
Tôi nói, nếu về thì về quê cha tôi đi.
Có núi có nước, không khí lại trong lành.
Chuộc lại ngôi nhà cũ, tu sửa một chút.
Trồng rau trồng hoa, trồng đậu nuôi dưa.
Làm thêm cái xích đu, nuôi mấy con mèo con chó.
Sống cuộc đời nghỉ hưu an nhàn sớm hơn bốn mươi năm.
Tôi thậm chí còn vẽ một bản thiết kế nguệch ngoạc.
Cố Nghiên Xuyên vì muốn chọc tôi vui, đã rất trang trọng đặt bản thiết kế lên ngựk mình.
Nói rằng, sớm muộn gì cũng sẽ thực hiện cho tôi.
Tôi nhìn quanh bốn phía.
Cố Nghiên Xuyên không có ở đây.
"Sân vườn thu xếp ổn thật đấy."
Tần Tẫn đá/nh giá.
Đẩy cửa gian chính.
Vẫn là phong cách trang trí nhà vườn kiểu Trung Hoa.
Rất cổ kính, rất thanh tao.
Quả nhiên hợp thẩm mỹ của tôi.
Và trong chiếc tủ quần áo ở góc...
Có treo một chiếc váy cưới mà tôi từng cho Cố Nghiên Xuyên xem qua.
Khuôn mặt Tần Tẫn căng cứng lại.
"Chồng cũ của em còn để lại chữ cho em kìa, em có xem không? Không xem anh x/é đấy."
Tôi gi/ật lấy phong bì trong tay anh ta.
"Anh ra ngoài đi, em thấy dưa chuột và cà chua trong vườn chín rồi, anh ra hái vài quả rồi rửa sạch đi."
Tần Tẫn miễn cưỡng bỏ đi.
Tôi mở bức thư này ra.
Kỳ lạ là.
Bên trong chẳng viết gì cả.
Chỉ vẽ một đường nguệch ngoạc.
Tôi nhìn chằm chằm vào đó hai phút.
Đột nhiên cắm đầu chạy ra ngoài cửa.
"A Dĩnh! Em đi đâu? Đợi anh với!"
Mười lăm phút sau.
Tôi nhìn thấy ngôi m/ộ của cha mình.
Bên cạnh có thêm một nấm mồ.
Là chú Cố.
Ở phía dưới một chút.
Còn có một nấm mồ mới.
Đó là Cố Nghiên Xuyên.
Hà Tĩnh nói với tôi, trước khi Trừng Tâm thu m/ua YC.
Cơ thể Cố Nghiên Xuyên đã có vấn đề.
"U/ng t/hư giai đoạn cuối, không chữa được nữa rồi."
"Anh ta không cho tôi nói với cô, tôi cũng lười nói."
"Anh ta tu sửa ngôi nhà cũ của cô, bảo đó là món quà cuối cùng dành cho cô."
"Anh ta đã lập di chúc, một nửa quyên góp, một nửa để lại cho cô."
"Không cho Lý Nhất Nặc một đồng nào."
"Đúng rồi, nhắc đến Lý Nhất Nặc, lúc đó cô ta giả mang th/ai để lừa Cố Nghiên Xuyên."
"Sau khi Cố Nghiên Xuyên phát hiện ra chuyện đó cùng với việc cô ta tự biên tự diễn vụ b/ạo l/ực mạng, anh ta trực tiếp thu hồi lại tất cả những gì đã tặng."
"Lý Nhất Nặc không thể tiếp tục sống ở Thâm Thành, danh tiếng cô ta đã hỏng, về quê cũng bị cha mẹ và em trai ghẻ lạnh. Sau khi bị vắt kiệt sạch sẽ thì bị gả đi, sau này cũng chẳng biết đi đâu nữa rồi."