Tôi ngước nhìn Phó Sùng Ngộ.

Anh lạnh lùng thốt ra hai chữ.

"Quỳ xuống."

Bão tuyết thổi mạnh.

Những bông tuyết to như lông ngỗng nhảy múa dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Với khả năng thấu trời của Phó Sùng Ngộ, chắc chắn anh biết công việc kinh doanh của nhà họ Lương đang gặp khủng hoảng.

Nhưng anh cứ chần chừ không ra tay, chỉ muốn dùng cách này để s/ỉ nh/ục, hànhz hạz tôi.

Tôi không còn lựa chọn nào khác.

"Được."

Tôi từ từ quỳ xuống nền tuyết.

Đầu gối chạm vào lớp tuyết lạnh buốt, đ/au đến tê dại.

Đêm khuya.

Một người đứng trước cửa sổ nhìn xuống.

Một người quỳ trong tuyết, chờ đợi.

Chẳng ai chịu mở lời trước.

Trước kia tính tôi bướng bỉnh.

Cãi nhau một trận là gi/ận dỗi rất lâu.

Nếu Phó Sùng Ngộ không xuống nước, tôi sẽ làm lo/ạn lên.

Cho nên mỗi lần cãi nhau, đều là Phó Sùng Ngộ cúi đầu dỗ dành tôi.

Thế nhưng về sau, đến cả lòng tự trọng tôi cũng không còn.

Trở nên dè dặt, khép nép.

Tuyết rơi ngày càng dày.

Cơ thể tôi đã mất hết nhiệt độ.

Ý thức cũng dần mơ hồ.

Tôi dường như nhìn thấy Phó Sùng Ngộ của năm đó, đang đưa tay về phía tôi.

"Đồ ngốc, lạnh thế này, sao lại phải nghe lời hắn ta..."

Trong điện thoại, Minh Th/ù bắt đầu khuyên nhủ: "Phó tiên sinh, anh giúp chị ấy đi, được không?"

"Chị ấy đáng thương quá, lại còn đang mang th/ai con của anh."

"Coi như nể mặt đứa trẻ đi."

Phó Sùng Ngộ hỏi ngược lại: "Em thấy tôi nên giúp?"

"Em muốn anh giúp."

"Được, nghe thấy chưa? Lần sau không cần c/ầu x/in tôi, Minh Th/ù mềm lòng, hãy c/ầu x/in cô ấy đi."

Đáp lại anh là một khoảng lặng ch*t chóc.

Tôi ngã xuống nền tuyết.

Điện thoại rơi bên cạnh.

Trên quần thấm ra những vệt m/áu đỏ tươi.

4

Đến rạng sáng, Phó Sùng Ngộ từ trên lầu lao xuống, bế thốc Lương Niệm nhét vào xe.

Minh Th/ù chưa từng thấy Phó Sùng Ngộ lộ ra biểu cảm đ/áng s/ợ như vậy.

Sắc mặt anh u ám, tay run lên khi cầm lái.

Chiếc xe lao vun vút vào b/ệnh viện tư nhân.

Lương Niệm được đưa vào phòng cấp c/ứu.

Phó Sùng Ngộ đứng trên hành lang, nghe thấy mấy chữ "dọa sảy th/ai", anh đ/ấm nát cửa kính b/ệnh viện.

"Cô ấy..."

Giọng anh khàn đặc, "Cô ấy có sao không?"

"B/ệnh nhân không sao, đứa trẻ cũng giữ được, chỉ là đừng để b/ệnh nhân chịu kích động quá mức."

"Nếu còn sảy th/ai lần nữa, sau này sẽ không thể có con được nữa đâu."

Phó Sùng Ngộ cúi đầu, "Vâng, tôi biết rồi."

Anh đứng trước cửa sổ, nhìn chằm chằm cơn bão tuyết mịt m/ù.

Trái tim như bị thứ gì đó bóp nghẹt.

Cam chịu, phẫn nộ.

Còn có sự gh/en t/uông sâu sắc.

Rốt cuộc anh thua kém Lương Tư Niên ở điểm nào?

Năm đó cô chọn c/ứu Lương Tư Niên.

Nhưng lại bỏ mặc anh bị đ/è dưới gầm xe.

Anh cố chấp bảo vệ bó hoa hồng đỏ đó, cho đến khi mất m/áu, thân nhiệt lạnh đi, vẫn không chờ được bàn tay Lương Niệm đưa tới.

Ba năm sau, Lương Niệm vẫn chọn Lương Tư Niên.

Thậm chí vì hắn ta mà suýt chút nữa đá/nh mất đứa con thứ hai của họ.

Tay Phó Sùng Ngộ đang rỉ m/áu.

Trong vết thương đầy những mảnh thủy tinh vụn.

Thế nhưng anh chẳng cảm thấy đ/au chút nào.

Ba năm nay, mỗi lần nhìn thấy gương mặt của Lương Niệm, anh lại nhớ đến ngày mình bị bỏ rơi.

Anh không biết tương lai phải làm thế nào.

Cô đã g/ầy lắm rồi.

Những ngày này khi ôm cô, cảm giác xươ/ng xẩu cọ vào khiến người ta đ/au nhói.

Nghe Trương dì nói, cô nghén nặng, không chịu ăn uống tử tế.

Th/ai nhi cũng g/ầy gò nhỏ bé, trông như bị suy dinh dưỡng.

Có nên tiếp tục h/ận cô ấy không?

Có nên tiếp tục hànhz hạz cô ấy không?

Nhưng Phó Sùng Ngộ nhanh chóng tỉnh táo lại.

Lựa chọn của Lương Niệm anh sớm đã biết rồi, không phải sao?

Lăng nhăng.

Không rõ ràng với Lương Tư Niên.

Cô chọn lấy anh, chẳng phải vì nhắm vào giá trị tiềm năng và địa vị hiện tại của anh sao?

Yêu nhau bốn năm, hànhz hạz nhau ba năm.

E là cô đến một phần chân tâm cũng không có?

Anh hà cớ gì phải xót thương cho cô.

Tất cả những điều này đều là do Lương Niệm tự chuốc lấy.

Phó Sùng Ngộ sắp xếp người: "Chuyển cô ấy sang phòng chăm sóc đặc biệt, không cho phép bất kỳ ai thăm hỏi, bao gồm cả Lương Tư Niên."

"Còn nữa, có thể thu lưới rồi, lần này, tôi muốn Lương Tư Niên thất bại thảm hại."

Thư ký ngập ngừng: "Phó tổng, ngài chắc chắn muốn làm vậy sao? Cô Lương sẽ h/ận ngài đấy ạ?"

Phó Sùng Ngộ lạnh nhạt buông một câu.

"Cô ấy mê muội không tỉnh, không thể trách tôi."

5

Các thiết bị trong phòng b/ệnh kêu tít tít.

Tôi mở mắt từ trong bóng tối, nhìn lên trần nhà trắng xóa.

Nhất thời không rõ mình đang ở đâu.

Tiếng nói từ nơi xa xăm truyền đến.

"Cô Lương g/ầy quá, mạch m/áu nhỏ, không thể truyền dịch dinh dưỡng, người nhà hãy để ý ép cô ấy ăn thêm cơm nhé."

Tôi cử động đầu, nhìn về phía không xa.

Phó Sùng Ngộ đang đứng đó, ngoan ngoãn nghe lời dặn dò của bác sĩ.

Động tĩnh sột soạt làm anh chú ý.

Phó Sùng Ngộ đột ngột quay đầu, sải bước đi tới.

"Tỉnh rồi à?"

À, đúng rồi.

Tôi ngất đi.

Anh là chồng tôi, đương nhiên nên xuất hiện ở b/ệnh viện.

"Anh cả của em... anh ấy thế nào rồi?"

Ánh mắt Phó Sùng Ngộ tối sầm lại, anh bóp cằm tôi, ép tôi nhìn vào gương.

"Lương Niệm, cô hànhz hạz bản thân thành cái dạng q/uỷ gì rồi? Còn tâm trí đâu mà lo cho Lương Tư Niên?"

Tôi trong gương quả thực giống như một con q/uỷ.

Gương mặt trắng bệch.

Đôi môi không còn chút huyết sắc.

Phó Sùng Ngộ mở một chiếc cặp lồng giữ nhiệt.

Bên trong đựng cháo bí đỏ nóng hổi.

Anh múc một thìa, thổi nguội rồi đưa đến bên miệng tôi.

Nếu là trước kia, chắc tôi sẽ rất vui vì anh chăm sóc mình.

Nhưng lần này, tôi thực sự rất mệt.

Cơ thể nặng nề đến mức không thể ngồi dậy, không thể thở nổi.

Tôi quay mặt đi, "Em hỏi anh, anh cả sao rồi?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm