Lúc này, Phó Sùng Ngộ chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào máy tính, không biết đang nghĩ gì.

Tôi giả vờ như không nghe thấy.

Cả hai chúng tôi đều biết mọi chuyện đã khác rồi.

Phó Sùng Ngộ ngày xưa sẽ vô điều kiện tin tưởng Lương Niệm.

Lương Niệm ngày xưa là người không chấp nhận được dù chỉ một hạt cát trong mắt.

Ăn xong, Phó Sùng Ngộ đứng dậy.

"Tối nay anh phải về công ty họp, không thể ở lại với em."

"Anh để điện thoại lại cho em, nếu không tin thì cứ video call với anh."

Câu nói này khiến tôi thấy nực cười.

Trước đây bao nhiêu lần tăng ca họp hành, rốt cuộc có bao nhiêu lần là anh đang nằm trên giường của Minh Th/ù?

"Không cần đâu, em tin anh."

Phó Sùng Ngộ không nói gì, lẳng lặng rời đi.

Tôi mở cửa sổ phòng b/ệnh, sau ba tháng, lần đầu tiên lại được hít thở bầu không khí lạnh lẽo bên ngoài.

Sắp đến Tết rồi.

Trong b/ệnh viện đã dán chữ "Phúc".

Gia đình phòng bên cạnh đến thăm người già, tiếng cười nói vui vẻ bay vào theo cửa sổ.

Ngày mai là Tết Nguyên Đán rồi.

Không biết anh cả thế nào rồi.

Phó Sùng Ngộ để lại điện thoại cho tôi.

Tôi cầm lên, thuần thục bấm số của anh cả.

"Xin lỗi, số thuê bao quý khách vừa gọi là số không tồn tại."

Lòng tôi hẫng một nhịp, khó hiểu nhìn màn hình.

Tôi không nhớ nhầm mà.

Số điện thoại của anh cả chưa bao giờ thay đổi.

Tôi gọi lại lần nữa, vẫn vậy.

Trong lòng đột nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Phía xa ngoài cửa sổ, có một người phụ nữ đang đứng.

Cô ta khoác chiếc áo khoác dày cộm, dáng người g/ầy gò, hốc mắt sâu hoắm.

Cô ta đi đến trước cửa sổ.

Cười nhạt nói:

"Cô vẫn chưa biết anh trai cô đã gặp chuyện từ lâu rồi sao?"

7

Khi Phó Sùng Ngộ vội vã quay lại công ty, đã gần rạng sáng.

Thông thường chẳng có công việc nào quan trọng bằng Lương Niệm.

Nhưng hôm nay, có hai chuyện lớn xảy ra.

Một là Lương Tư Niên, người đã bị anh khiến cho phá sản từ mấy tháng trước, đã bắt đầu phản công dữ dội.

Trong chốc lát, giá cổ phiếu của công ty biến động, tổn thất không thể đong đếm.

Chuyện thứ hai, một người thực vật nằm trong b/ệnh viện suốt ba năm đã tỉnh lại.

Một cô bé đã chứng kiến mọi thứ tại hiện trường vụ t/ai n/ạn năm đó.

Phó Sùng Ngộ gặp cô bé trong văn phòng.

Cô bé ngồi trên xe lăn.

Bắp chân teo tóp vì thiếu vận động suốt nhiều năm.

Trông giống như hai cành cây khô héo.

Trái ngược với điều đó là vẻ mặt ngây thơ vô số tội trên gương mặt cô bé.

Cô bé mở to mắt tò mò, quan sát căn phòng làm việc này.

Sau đó tầm mắt dừng lại ở một tấm ảnh chụp chung trên bàn làm việc của Phó Sùng Ngộ.

"Em nhớ người chị này."

Phó Sùng Ngộ không lấy làm ngạc nhiên.

Anh tìm cô bé đến là để cô bé nói ra tất cả những gì đã thấy trên đường cao tốc năm đó.

Anh muốn Lương Tư Niên phải biết.

Vì hắn mà Lương Niệm đã mất đi đứa con đầu lòng.

Lương Tư Niên sẽ bị tội lo/ạn luân đ/è bẹp đến mức không bao giờ ngóc đầu lên được.

Trở thành một kẻ bi/ến th/ái dụ dỗ em gái nuôi.

Bị đóng đinh trên cột nh/ục nh/ã.

Phó Sùng Ngộ đặt cuốn album vào tay cô bé, mở máy ghi âm.

"Em gái nhỏ, có thể kể cho anh nghe năm đó em đã thấy gì trên đường cao tốc không?"

Cô bé nhìn Phó Sùng Ngộ bằng ánh mắt ngây thơ, sắc mặt hơi tái đi.

Như thể nhớ lại điều gì đó đ/áng s/ợ.

"Chị ấy khóc."

"Chị ấy đang tìm người."

"Chị ấy đào rất nhiều tuyết, rất nhiều đ/á, trên người toàn là m/áu."

Ba năm trôi qua, lần nữa nghe người khác mô tả cảnh Lương Niệm c/ứu Lương Tư Niên, Phó Sùng Ngộ vẫn cảm thấy gh/en tị và gh/ê t/ởm.

Nhưng không sao cả.

Niệm Niệm sẽ sinh con cho anh.

Mà anh, cũng sẽ quên đi nỗi oán h/ận khi bị bỏ lại giữa băng tuyết ngày đó, quên đi nỗi sợ hãi khi gọi thế nào Lương Niệm cũng không ngoảnh lại, sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm của Lương Niệm để bắt đầu lại từ đầu.

Chỉ cần qua hôm nay.

Mọi thứ sẽ tốt đẹp trở lại.

Anh cố gắng kìm nén đôi tay r/un r/ẩy, hỏi: "Còn gì nữa không? Cô ấy còn nói gì không?"

Cô bé rõ ràng đã chạm đến giới hạn.

Hốc mắt cô bé đỏ hoe, òa khóc nức nở.

"Chị ấy đang khóc."

"Chị ấy toàn thân đầy m/áu, đang khóc."

Phó Sùng Ngộ truy hỏi đến cùng: "Cô ấy có đào được một người đàn ông nào từ dưới tuyết không? Cô ấy có ôm người đó, nói câu gì không?"

Cô bé khóc đến đ/ứt hơi:

"Chị ấy có nói."

"Chị ấy nói anh ơi, chồng em vẫn còn ở bên trong, em không thể đi được!"

"Chị ấy nói nếu em không tìm thấy anh ấy, em sẽ ch*t cùng anh ấy."

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lả tả.

Lớp tuyết tích trên mái hiên không còn chịu nổi sức nặng.

Từ trên đỉnh cây thông rơi xuống.

Nện mạnh vào lớp tuyết dưới đất.

Một tiếng "bộp" vang lên.

"Em nói cái gì?"

Phó Sùng Ngộ cảm thấy mình chắc là đi/ên rồi.

Nếu không sao có thể nghe thấy những lời xa lạ như vậy.

Thế nhưng, cô bé không có lý do gì để lừa anh.

Cửa văn phòng bị tông mạnh.

Lương Tư Niên với đôi mắt đỏ ngầu lao vào đ/ấm Phó Sùng Ngộ một cú.

Phó Sùng Ngộ vẫn còn đang ngơ ngác.

Một xấp ảnh dày cộp ném thẳng vào mặt Phó Sùng Ngộ.

Đó là những bức ảnh Lương Niệm toàn thân đẫm m/áu.

Đầu gối cô đã nát bấy.

Th!t trên ngón tay đã bị mài mòn sạch sẽ.

Xươ/ng g/ãy lìa, đ/âm chồi ra ngoài.

Trái tim Phó Sùng Ngộ như bị một bàn tay khổng lồ bóp ch/ặt: "Đây là cái gì?"

"Mày còn dám hỏi đây là cái gì sao?"

Lương Tư Niên túm cổ áo Phó Sùng Ngộ gào lên: "Phó Sùng Ngộ, mày còn là con người không?"

"Mày chỉ biết Lương Niệm c/ứu tao năm đó, nhưng khi mày được bác sĩ khiêng ra, chẳng lẽ mày không để ý đến những vệt m/áu xung quanh sao?"

Môi Phó Sùng Ngộ r/un r/ẩy, trong đầu hiện lên cảnh tượng lúc bấy giờ.

Bão tuyết mịt m/ù, đường sá đóng băng.

Trên lớp tuyết đông cứng, là những vệt m/áu đ/áng s/ợ.

Kéo dài tới hơn mười mét.

"Đó không phải là m/áu từ vụ t/ai n/ạn sao?"

Lương Tư Niên đôi mắt đỏ ngầu: "Sau khi t/ai n/ạn xảy ra, tuyết rơi liên tục ba tiếng đồng hồ mới dừng. Loại m/áu nào mà có thể lưu lại trên mặt tuyết lâu như vậy?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm