Năm năm sau, studio của chúng tôi ngày càng lớn mạnh, đã thành lập công ty riêng và có chút danh tiếng trong ngành.
Trong một chuyến du lịch team building, chúng tôi tình cờ gặp Triệu Diễm.
Cô ta cõng một đứa trẻ trên lưng, trong tay còn bế một đứa khác, đang bày sạp b/án trái cây bên đường.
Cô ta đã già đi rất nhiều, ở cái tuổi hai mươi bảy, hai mươi tám mà trông như người ngoài bốn mươi, mái tóc rối bời đã lốm đốm bạc, khuôn mặt xám xịt, mu bàn tay thô ráp như vỏ cây khô héo.
Sau lưng cô ta là một người đàn ông ngoài bốn mươi, năm mươi tuổi, đang ngồi trước bàn nhỏ uống rư/ợu, mùi cồn rẻ tiền xộc vào mũi khiến tôi không nhịn được mà hắt hơi một cái.
"Ông chủ m/ua ít trái cây đi, không ngọt không..."
Triệu Diễm vô thức ngẩng đầu mời chào, ánh mắt chạm thẳng vào tôi.
Cô ta sững người, vội vàng cúi đầu, dùng giọng nói khàn đặc tiếp tục nói.
"Không... không ngọt không lấy tiền, ông chủ m/ua ít đi?"
Tôi không để ý đến cô ta, xoay người bỏ đi, sang sạp bên cạnh m/ua hơn một trăm cân trái cây các loại, dặn chủ sạp chuyển lên xe buýt du lịch.
"Bộp."
Bên cạnh vang lên một tiếng động trầm đục.
Tôi quay đầu lại, thấy người đàn ông mặt đỏ gay đang đ/á túi bụi vào người Triệu Diễm, cô ta ngã trên mặt đất, cố gắng ôm ch/ặt lấy đầu.
"Đồ vô dụng, b/án trái cây thôi cũng không xong!"
"Đơn hàng lớn thế này mà cũng không giữ được, nuôi cô có ích lợi gì!"
"Mẹ kiếp, nếu không phải tao cưu mang mày, thì mày – một con phế vật từng ngồi tù – đã ch*t đói ngoài đường từ lâu rồi!"
Hắn vừa ch/ửi vừa đ/á mạnh, khuôn mặt Triệu Diễm đầy m/áu, dần dần, cơ thể cô ta không còn cử động nữa.
Nhưng người đàn ông s/ay rư/ợu kia vẫn bất chấp mà đ/á tới tấp.
Tôi chỉ liếc nhìn một cái, không nói gì, xoay người lên xe.
Xe lăn bánh, bỏ lại Triệu Diễm phía sau, ngày càng xa, cho đến khi biến mất hẳn.
Loại người nát bét thì nên th/ối r/ữa trong bùn lầy, ch*t không tử tế.