Đứa trẻ nhà hàng xóm bị hóc trân châu trong trà sữa, suýt chút nữa thì nghẹt thở. Tôi lập tức áp dụng thủ thuật Heimlich. Cuối cùng cũng đẩy được viên trân châu ra khỏi cổ họng đứa bé, c/ứu sống nó trong gang tấc. Thế nhưng, sau đó, cha mẹ đứa trẻ lại bắt tôi bồi thường.

"Chỉ bị sặc một chút thôi mà cô ta lại ấn g/ãy xươ/ng sườn con trai tôi."

"Tiền viện phí cộng với tiền phục hồi chức năng là một trăm nghìn, thiếu một xu cũng không được."

"Bác sĩ nói rồi, xươ/ng g/ãy rất khó lành, tôi bắt buộc phải đòi lại công bằng."

Trong lúc tranh cãi, tôi bị họ đẩy ngã xuống lầu và t/ử vo/ng tại chỗ.

Sống lại vào đúng ngày người hàng xóm m/ua trà sữa trân châu cho con trai bà ta.

Người vốn chẳng bao giờ chơi game như tôi… lại đeo tai nghe, kết nối micro với bạn bè suốt cả ngày.

1.

Cửa bị đ/ập thình thịch liên hồi.

Người hàng xóm Trương Nhã Như đang gào khóc ngoài cửa.

"C/ứu với, Tiểu Lâm, cô có nhà không? Mau c/ứu con trai tôi với."

Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng. Cho đến khi giọng bà ta bắt đầu nghẹn lại vì khóc.

Tôi vặn âm lượng game lên mức cao nhất, cùng bạn bè chiến đấu kịch liệt trong thế giới ảo.

Người bạn ở đầu dây bên kia nghe thấy tiếng động, hỏi: "Sao tôi nghe bên cô có tiếng đ/ập cửa bùm bụp thế?"

Tôi đáp: "Không có đâu, chắc cậu nghe nhầm rồi."

Tôi thong dong m/ua trang bị, tăng âm lượng để trò chuyện cùng bạn, hoàn toàn không có ý định mở cửa.

Bởi vì tôi biết, người đang đ/ập cửa ngoài kia chính là Trương Nhã Như. Bà ta tìm tôi vì có việc gấp liên quan đến tính mạng.

Bởi vì cách đây không lâu, tôi đã trọng sinh.

Ở kiếp trước, tôi đang ngồi xem tivi trong phòng khách thì đột nhiên nghe tiếng đ/ập cửa khẩn thiết, giọng người hàng xóm vang lên:

"C/ứu với, Tiểu Lâm, cô có nhà không? C/ầu x/in cô c/ứu con trai tôi với."

Tôi vội vàng mở cửa, nhìn thấy ngay khuôn mặt tím tái của Hạo Hạo.

"Nó uống ngụm trà sữa, đột nhiên lại thành ra thế này."

Nhìn Hạo Hạo ôm ngựk đ/au đớn, khó nhọc thở từng hơi, tôi nhận ra ngay đứa bé bị nghẹt thở do dị vật đường hô hấp. Tôi bế xốc Hạo Hạo lên, dùng thủ thuật Heimlich, dùng lực mạnh ấn vào lồng ngựk nó. Tôi vừa dỗ dành Hạo Hạo phối hợp, vừa bảo Trương Nhã Như mau chóng gọi cấp c/ứu.

Hạo Hạo tuy mới 5 tuổi nhưng vóc dáng to lớn, cân nặng hơn 40kg. Phần bụng nó đầy mỡ và dày, tôi buộc phải dùng lực mạnh hơn nữa. Trong thời khắc nguy cấp này, thời gian chính là tính mạng, chậm một giây là thêm một phần nguy hiểm.

Tôi nghiến răng, mồ hôi nhễ nhại trên trán, bàn tay cũng bị Hạo Hạo vùng vẫy cào xước.

"Nhổ ra, Hạo Hạo, mau nhổ ra đi."

Cuối cùng, nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi, Hạo Hạo nôn thốc ra vài viên trân châu lớn. Khuôn mặt nó nhanh chóng lấy lại sắc hồng. Đúng lúc đó, tiếng xe c/ứu thương vang lên. Hạo Hạo đã được c/ứu.

Trương Nhã Như ôm Hạo Hạo đang gào khóc, cảm ơn tôi rối rít. Tôi cứ ngỡ chuyện đã qua đi, nhưng không ngờ, đó lại là khởi đầu của cơn á/c mộng.

2.

Đêm hôm đó, vợ chồng Trương Nhã Như cầm b/ệnh án gõ cửa nhà tôi.

"Tiểu Lâm à, tiền viện phí của Hạo Hạo, phiền cô thanh toán giúp."

Tôi ngơ ngác: "Tiền viện phí gì cơ?"

Trương Nhã Như ném b/ệnh án vào người tôi.

"Hạo Hạo chỉ bị sặc một chút, sao cô lại dùng lực mạnh thế hả? Làm g/ãy cả xươ/ng sườn con trai tôi rồi này."

"Rốt cuộc cô có lòng dạ gì vậy? Sao lại ra tay tà/n nh/ẫn với một đứa trẻ như thế? Rõ ràng chỉ cần vỗ lưng vài cái là được, tại sao cứ phải ghì ch/ặt ngựk người ta?"

"Tôi đã đọc trên mạng rồi, người ta bảo giới trẻ bây giờ gh/ét trẻ con. Không ngờ cái á/c q/uỷ gh/ét trẻ con đó lại ở ngay sát vách nhà tôi."

Tôi không thể tin vào tai mình: "Sặc một chút?"

Cảnh tượng lúc đó của Hạo Hạo khiến tôi nghĩ lại vẫn còn thấy sợ. Vì nghẹt thở, mặt nó đen sạm, toàn bộ nhãn cầu sung huyết. Chỉ cần chậm một giây nữa thôi, đến tính mạng cũng chẳng giữ được. Vậy mà Trương Nhã Như bây giờ lại thản nhiên nói một câu: "Chỉ bị sặc một chút."

3.

Trương Nhã Như hung hăng nhìn tôi.

"Đúng thế, uống trà sữa bị sặc thôi mà, cô lại á/c đ/ộc ấn g/ãy xươ/ng sườn nó. Tôi thấy cô cố tình thì có, cô sớm đã không vừa mắt Hạo Hạo rồi."

Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, chồng bà ta đã hung hãn đẩy cửa nhà tôi.

"Tôi hỏi Hạo Hạo rồi, chính vì cô cứ ôm ch/ặt lấy nó khiến nó khó thở. Nếu không phải tại cô, nó đã tự ho ra trân châu rồi."

"Trẻ con không biết nói dối đâu, cô mau đền tiền đi."

Tôi không thể tin vào tai mình, thậm chí thấy họ thật nực cười. Chưa kịp phản ứng, cha của Hạo Hạo đã xô tôi ra, xông vào nhà, ngồi lì trên ghế sofa.

"Giờ Hạo Hạo bị g/ãy xươ/ng, tiền viện phí cộng tiền phục hồi chức năng là một trăm nghìn, thiếu một xu cũng không được. Cô không đưa, tôi sẽ ở lì đây không đi đâu cả."

Tôi thấy thật vô lý, lập tức tranh cãi với họ. Cuộc cãi vã ngày càng gay gắt. Hai vợ chồng họ bắt đầu xô đẩy tôi. Cha của Hạo Hạo còn t/át tôi một cái khiến khóe miệng bật m/áu. Trong lúc hỗn lo/ạn, tôi bị họ đẩy mạnh ra ngoài cửa sổ…

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trương Nhã Như cho con trai uống trà sữa.

4.

Tiếng gõ cửa mỗi lúc một lớn. Nhưng tôi vẫn không đứng dậy. Những kẻ này đáng phải trả giá cho hành động của mình, người khác không có nghĩa vụ phải nuôi dạy con cái giúp họ. Tôi giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục chơi game cùng bạn bè. Trong nhóm chat có bốn người, họ đều có thể làm chứng rằng cả buổi chiều hôm đó tôi đều ở trong phòng đeo tai nghe chơi game.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm