Tôi thuê một phòng đơn, vào phòng tắm rửa ráy, kết nối WiFi khách sạn, tải vài ứng dụng ki/ếm tiền về để ki/ếm chút lợi lộc nhỏ.
Chỉ cần tải ứng dụng, lướt video dăm ba ngày là ki/ếm được hơn chục tệ, m/ua đồ còn được hoàn tiền xu, lại còn được tặng phiếu giảm giá.
Gần đây ứng dụng còn tung ra hoạt động tích xu cuối tuần, tích đủ số xu nhất định có thể đổi được 88 tệ, may mắn còn trúng được 188 hoặc 288 tệ.
Lướt video được mười mấy phút, tôi đặt báo thức, chuyển điện thoại sang chế độ máy bay rồi mới yên tâm đi ngủ.
Không phải hầu hạ đống người già trẻ nhỏ trong nhà, nằm xuống chẳng bao lâu tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Chẳng ai ngờ được lúc này mấy người nhà họ Lưu đang đợi tôi về để "ba mặt một lời".
Lưu Trí đưa con trai đi KFC trước, hai bố con ăn một bữa thịnh soạn xong lại dẫn con đi dạo siêu thị.
Đang đi chơi vui vẻ, m/ua một đống đồ chơi và nước ngọt thì anh ta nhận được điện thoại của mẹ.
Nghe tin vợ mình dám làm mẹ anh ta tức đến mức tức ngựk khó thở, lại còn có tâm trí bỏ nhà đi, lúc đầu anh ta không tin: "Mẹ, không phải mẹ đã nói gì đó chứ, tính tình Hiểu Trân vốn hiền lành, từ khi gả vào nhà họ Lưu chưa từng đỏ mặt với ai."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc lóc thảm thiết: "Đến cả con cũng nghi ngờ mẹ, trời ơi, mẹ đã tạo nghiệp gì thế này, con ruột còn thiên vị người ngoài, mẹ không sống nổi nữa rồi."
Lưu Trí nhìn những ánh mắt kỳ lạ của khách hàng xung quanh trong siêu thị, chỉ thấy x/ấu hổ.
Anh ta vội vã buông một câu: "Con đang không tiện, đợi con về rồi nói sau." rồi vội vàng cúp máy.
Tâm trạng đi siêu thị ban đầu cũng tan biến, anh ta dắt con trai ra quầy thu ngân thanh toán. Ra khỏi siêu thị, con trai lại mè nheo đòi uống trà sữa.
Đúng lúc tiệm trà sữa mà con trai thích lại đang b/án rất chạy, người xếp hàng dài từ cửa tiệm ra tận bên ngoài, đợi đến lượt anh ta thì đã gần nửa tiếng trôi qua.
Không hiểu sao anh ta lại gọi bốn cốc trà sữa, xách theo túi trà sữa rồi mới dắt con trai về nhà.
"Bố ơi, bố tốt thật đấy, không giống mẹ, mẹ chẳng bao giờ cho con uống trà sữa cả."
Lời nói ngây thơ của con trai khiến lòng hư vinh của Lưu Trí được thỏa mãn, anh ta cũng chẳng buồn giải thích thay cho vợ trước mặt con.
Ai bảo vợ anh ta suốt ngày quản lý cái này cái kia, ngay cả việc anh ta hút điếu th/uốc ở nhà cũng cằn nhằn nửa ngày, hở tí là chuyển tiếp video về tác hại của th/uốc lá cho anh ta, khiến anh ta chỉ có thể trốn xuống dưới lầu hoặc hút ở công ty.
Nghĩ đến đây, anh ta có chút đắc ý, xoa đầu con trai: "Đây là bí mật của bố và con, về nhà tuyệt đối không được để lộ ra đấy."
Anh ta giả vờ tốt bụng nói thêm: "Mẹ con mà biết bố m/ua trà sữa cho con, chắc tối nay hai bố con mình bị đuổi ra sofa ngủ mất."
Sắp đến cổng khu chung cư, con trai hút vội mấy ngụm trà sữa.
Nhìn số trân châu còn lại trong cốc, nó luyến tiếc thì thầm thương lượng với người bên cạnh: "Bố ơi, cho con thêm vài phút để ăn nốt chỗ trân châu này nhé."
Lưu Trí vốn chiều con, lập tức đồng ý: "Vậy con nhanh lên, ăn xong nhớ lau miệng đấy."
Hai người nán lại cổng khu chung cư vài phút rồi mới về đến nhà, vừa bước vào cửa đã thấy mẹ đẻ đang ngồi hầm hầm trên sofa.
"Con trai, cuối cùng con cũng về rồi, cô vợ của con gh/ê g/ớm lắm. Ở nhà mặc cái bộ đồ đó mà hở cả khe mông, mẹ chỉ nói vài câu mà nó dám cãi lại mẹ."
"Nó cãi nhau một trận với mẹ rồi không biết chạy đi đâu mất rồi. Con phải dạy dỗ nó cho ra trò, vợ mà không dạy dỗ thì sợ là nó leo lên đầu mẹ ngồi mất."
Lưu Trí vốn hiếu thảo, nghe vậy liền nhíu mày: "Mẹ, con gọi điện hỏi xem cô ấy ở đâu."
Mẹ anh ta nghe vậy thì không vui: "Gọi điện làm gì? Tốn tiền vô ích, tính tình Hiểu Trân mẹ biết, chắc chắn là sợ bị m/ắng nên ra ngoài trốn một lát, chúng ta cứ ở nhà đợi nó là được."
"Đàn bà ấy mà, phải dạy dỗ cho tử tế, lúc trước cứ tưởng nó là đứa hiếu thảo, mới vào cửa được mấy năm mà đã lộ rõ bản chất..."
Bốn
Sáng hôm sau, khi chuông báo thức trên điện thoại reo lần thứ hai, tôi mở mắt, tắt chuông và tiện tay tắt chế độ máy bay.
Vệ sinh cá nhân xong, tôi quay lại đầu giường cầm điện thoại lên, quả nhiên hiển thị hàng chục tin nhắn cùng các cuộc gọi nhỡ.
Trên phần mềm trò chuyện, từ nửa đêm đến ba giờ sáng liên tục gửi đến hàng chục tin nhắn, thái độ ngày càng mất kiên nhẫn, tất cả đều là từ chồng tôi.
Thậm chí tin nhắn cuối cùng còn đe dọa nếu tôi không trả lời thì đừng có vác x/ác về nhà, tôi dứt khoát cài đặt mặc định không nhận thông báo, không làm phiền.
Tôi còn cho số điện thoại của chồng và cả nhà mẹ chồng vào danh sách đen, rồi mới xuống lầu đi phỏng vấn.
Nơi đầu tiên là một trung tâm tư nhân có danh tiếng tốt, người phụ trách phỏng vấn vừa nghe đến trường đại học và kinh nghiệm làm việc của tôi liền nhíu mày.
Anh ta khéo léo từ chối: "Xin lỗi chị Vương, chị không phù hợp với yêu cầu của công ty chúng tôi. Chị không những đã kết hôn và có con, mà trường tốt nghiệp cũng chỉ là trường đại học bình thường, chuyên ngành cũng chỉ tạm gọi là phù hợp."
"Nhưng chị đã ở nhà làm nội trợ quá lâu, kiến thức kỹ năng có lẽ đã không còn thích hợp với môi trường giáo dục hiện tại, áp lực công việc của công ty chúng tôi không nhỏ, ở đây có lẽ không phù hợp với chị."
Họ nói rất rõ ràng, tôi cũng không muốn biện giải thêm, liền rời đi để đến trung tâm gia sư thứ hai.
Trên đường đi, tôi nhận được điện thoại của giáo viên chủ nhiệm của con trai: "Mẹ Bình Bình, bây giờ đã gần chín giờ rồi, Bình Bình nhà chị vẫn chưa đến trường, con bị ốm à?"
Tôi nén cảm xúc, có chút ngượng ngùng nói: "Cô Vương, chuyện là thế này, tôi và bố cháu cãi nhau, tối qua tôi không ở nhà, điện thoại cũng bị anh ấy chặn rồi, giờ phải làm sao đây?"
Cô Vương ở đầu dây bên kia cũng sững sờ, đối phương đã nói đến mức này rồi, cô đành bảo: "Vậy mẹ Bình Bình, để tôi liên lạc với bố cháu." rồi cúp máy.